Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bàn Tròn Trí Mạng

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: AnhTuc712.

Khi con trai Hà Phương nói đáp án trước, đáy lòng Giang Vấn Nguyên đã mơ hồ dự cảm, khi nghe chính miệng đứa con nói ra, vẫn cảm nhận rõ ràng một loại tuyệt vọng làm người khác khó thở.

Hà Phương là một người mẹ, bà gánh vác trọng trách chăm sóc đứa con tàn tật của mình, làm sao có thể tham gia loại trò chơi tự mình tìm chết này cơ chứ. Con trai hà Phương nói hắn ta cũng mẹ mình chơi trò này, chỉ sợ đó là thời khắc tuyệt vọng nhất trong cuộc đời bà. Lúc đó Hà Phương bị ung thư gan thời kỳ cuối, đã không còn sống được bao lâu, bà rất yêu con mình, không thể tưởng tượng được sau khi chết con mình sẽ thành bộ dạng gì. Sinh mệnh sắp đi đến điểm cuối, Hà Phương thống khổ lại rối rắm đưa ra quyết định, bà muốn mang theo con mình đâm xe lửa tự sát, cùng rời khỏi thế gian tuyệt vọng này.

Khi hai mẹ con đứng trên đường ray chờ đón tử thần, Hà Phương không thể tưởng tượng con mình đột nhiên buông tay mình nhảy sang bên cạnh, tránh đi chiếc xe đang lao đến kia, Hà Phương kinh ngạc nhìn đứa con đang cười ngơ ngẩn của mình, cả người bị xe tông, rồi rơi mạnh xuống. Bà nằm tròn vũng máu hấp hối, nghe được con mình nói, "Mẹ, là dũng sĩ, mẹ, lợi hại, mẹ, thắng!"

Hà Phương ở khoảnh khắc chết đi trong tuyệt vọng, đã biết được nguyên nhân thực sự con trai mình trở thành thiểu năng trí tuệ ---

Có người cùng con mình chơi trò dũng sĩ can đảm, không phải con mình chơi đùa rồi ngoài ý muốn bị xe lửa tông như cảnh sát nói.

Trong cơn tuyệt vọng và phẫn nộ vô tận, Hà Phương biến thành nữ quỷ, cũng khiến con mình biến thành một quái vật có khả năng triệu hồi xe lửa của trò chơi dũng sĩ.

"Hôm nay chúng ta có thể qua màn." Tả Tri Hành nhìn vẻ mặt ngu ngơ của con trai Hà Phương, nói với Giang Vấn Nguyên và Trương Thần, "Chìa khóa qua màn lần này không ngoài hai thứ, hoàn thành tâm nguyện báo thù của Hà Phương, cũng để con trai bà ta hiểu rằng, khoảnh khắc cuối cùng kia bà ta không phải đang chơi trò chơi với nó, mà muốn dẫn nó đến một thế giới khác."

Chìa khóa thứ nhất bọn họ đã sớm đoán ra. Cái thứ hai cũng không khó lý giải, nếu Hà Phương sau khi chết còn có thể nói chuyện bình thường với con trai, nó cũng không đến mức giờ phút này còn nghĩ lúc đó không phải mẹ nó cũng nó tự sát mà là đang chơi trò chơi.

Tả Tri Hành dự liệu có con trai hà Phương bên cạnh, Giang Vấn Nguyên và Trương Thần không dễ từ chỗ nấp đi ra, hắn tiếp tục nói.

"Tôi vẫn luôn trông chừng Lương ca, hôm qua chú ý thấy hắn đến chỗ ông chú cung cấp nguyên liệu muốn chút đào, nên tôi cũng đến đó xin ít dưa leo. Từ ngày đầu tiên đến, bên trong nguyên liệu nấu ăn của chúng ta vẫn luôn có dưa leo, hôm qua bỗng nhiên gián đoạn, tôi đoán chắc rằng dưa leo trong nhà ông chú hẳn là hái hết rồi, tạm thời chưa ra quả mới, dưa leo kia là của nhà Hà Phương. Tôi mang dưa giấu dưới giường Lương ca, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đêm nay bà ta sẽ báo thù thành công."

Như thể đáp lại lời Tả Tri Hành, một mùi máu tanh thoáng qua, Hà Phương tới!

Một cánh tay rắn thật lớn ném vài vật nặng xuống đất, dừng không xa trước chỗ Giang Vấn Nguyên và Trương Thần. Nương theo ánh trăng ảm đạm, Giang Vấn Nguyên thấy rõ hình dạng của vật nặng kia, là bốn tấm bia đào lên từ chỗ chất đất cũ, trên bia mộ trống cuối cùng, vết máu qua lóa khắc lên hai chữ "Lương Vĩ" – là tên của Lương ca.

Cánh tay to lớn kia dần dần co rút, cuối cùng hợp lại thành một người lùn gầy gò.

Người Hà Phương đầy máu, sắc mặt xanh đen, đôi mắt cá chết chăm chú nhìn khuôn mặt ngây thơ tươi cười của đứa con. Giang Vấn Nguyên chú ý trên vao bà có một miếng vải vụn đã ướt sũng máu tươi, nhìn không ra màu sắc ban đầu, thế nhưng Giang Vấn Nguyên rất nhanh có thể nhận ra, đó là tạp dề của Trần Húc và Triệu Mộng. Đêm nay, chết trong tay hà Phương, chỉ sợ không chỉ mình Lương ca.

Tả Tri Hành đứng giữa hai con quái vật, biểu cảm lại không chút lo lắng, hắn cách lớp quần áo viền lại bức ảnh hai mẹ con, lần nữa xác nhận ảnh vẫn còn, sau đó tiếp tục nói với con trai Hà Phương: "Em trai, mẹ em có chuyện muốn nói với em."

Con trai Hà Phương vẻ mặt mờ mịt, "Chơi, chơi trò chơi sao?"

Hà Phương quay mặt, u ám nhìn chằm chằm Tả Tri Hành nhưng không công kích hắn.

Tả Tri Hành không bỏ qua động tác nhỏ của bà ta, trong lòng càng chắc chắn, "Mẹ em không có chơi trò dũng sĩ với em."

Con trai Hà Phương lắc đầu, nói rất kiên định: "Chơi, mẹ, mẹ thắng."

Tả Tri Hành lặp lại câu nói kia, sửa đúng cho nó mấy lần, đều không hiệu quả. Ký ức con trai Hà Phương đã dừng lại tại lúc nó bị đâm xe lửa, trong đầu chỉ có trò chơi dũng sĩ mà thôi.

Thân hình Hà Phương bắt đầu có những vặn vẹo nhỏ, trên người toát ra khí đen, từng đợt từng đợt đảo quanh Tả Tri Hành, trên người Tả Tri Hành xuất hiện miệng vết thương. Tả Tri Hành lấy ảnh chụp mẹ con Hà Phương từ trong túi ra, từ bên sườn phía trên bức ảnh bỗng dưng bốc cháy. Nếu Tả Tri Hành không thể trước lúc ảnh cháy hết hoàn thành nguyện vọng, đám khí đen kia sẽ không chút lưu tình treo côr hắn.

Tả Tri Hành hình như không có kinh nghiệm ở chung với con nít, khi hắn sắp bó tay, Giang Vấn Nguyên từ góc chết Hà Phương không nhìn thấy nhắc nhở hắn: Dùng phương thức trò chơi thuyết phục nó ngoan ngoãn ở bên người bà ta, không cần làm nó rõ ràng chân tướng.

Ánh mắt Tả Tri Hành hơi lóe, tình cảnh lúc này chỉ có mình hắn được tư do hành động, kết quả kế hoạch tỉ mỉ của hắn là muốn lấy được con rối trong trò chơi. Trong trò chơi Bàn tròn, bọn họ đã là đồng đội, cũng là người cạnh tranh, Tả Tri Hành không thấy việc mình tính kế Trương Thần và Giang Vấn Nguyên có gì sai, nhưng hắn không nghĩ tới Giang Vấn Nguyên sẽ lấy ơn báo oán, trận này, hắn thua rồi.

Tả Tri Hành hít một hơi sâu, cố hết sức khiến giọng nói của mình trở nên dịu dàng, "Hôm nay chúng ta chơi một trò chơi khác được không?"

Con trai Hà Phương quả nhiên hứng thú, "Chơi, chơi trò gì?"

"Trò chơi người gỗ. Mẹ em hôm nay rất mệt, em ôm bà ấy, cho đến khi bà ấy có thể cử động, em chơi không?" Tả Tri Hành hạ tốc độ nói chuyện đến mức chậm nhất, giải thích luật chơi cho con trai Hà Phương.

Nó hoang mang tự hỏi một hồi, "Người gỗ, trò chơi, chơi vui."

Tả Tri Hành gật đầu khẳng định, "Nếu em làm được, em chính là anh hùng của mẹ!"

Con nít luôn khao khát những từ ngữ như anh hùng, dũng sĩ, con trai Hà Phương rốt cuộc vừa lòng, nó cười ngây ngô, lắc lư đi đến chỗ Hà Phương, "Mẹ ơi."

Hà Phương đứng trên đường ray, mở rộng vòng tay với con trai mình.

Người mẹ gầy yếu như gậy trúc, một đứa trẻ dáng vóc khổng lồ, cả hai rúc vào lòng nhau.

Hà Phương ôm chặt lấy con mình, lỗ trống nơi hai mắt im lặng rơi xuốn hai hàng huyết lệ.

Âm thanh xe lửa từ đường hầm bị sụp truyền đến, xình xịch xình xịch, tuýt còi thật dài, một chiếc xe lửa hơi nước cũ kỹ của vài thập niên trước lao như bay từ trong đường hầm ra, hướng đến nơi hai mẹ con đang đứng. Bóng dánh bọn họ và xe lửa chạm nhau, nháy mắt hóa thành một màn sương đen, bốc lên rồi biến mất trong không khí.

Xe lửa kéo theo toa xe thật dài, tiếp tục hướng tới phương xa.

Chỗ hai mẹ con xuất hiện những điểm sáng li ti, một xon rối hề mặt khóc dần dần thành hình.

Trương Thần kéo Giang Vấn Nguyên từ bụi cây đi ra, Tả Tri Hành thản nhiên nhìn bọn họ, "Tôi từ bỏ quyền lấy con rối."

"Nó cũng không thuộc về em." Trương Thần cũng tránh đi đề tài Tả Tri Hành tính kế bọn họ, tươi cười nhìn Giang Vấn Nguyên, "Nó là của anh, nể tình em đã vô điều kiện dâng con rối lên, anh có thể trả lời em một chuyện không, nguyện vọng trong lòng anh là gì?"

"Tại sao hỏi chuyện này?" Giang Vấn Nguyên hỏi lại cậu ta.

Trương Thần giải thích: "Anh luôn giống như không thắc mắc ý nghĩa tồn tại của trò chơi này. Thông qua giao lưu giữa những người chơi, Mọi người nghĩ ra một vài loại khả năng. Nhiều nhất trong đó là: trò chơi sẽ triệu tập những người trong lòng có nguyện vọng mãnh liệt nhất.

Giang Vấn Nguyên mím nhẹ môi, thả ra hai chữ, "Người yêu."

"Hả?" Trương Thần sửng sôt nửa giây, phảng phất thấy ánh sáng xanh lục tỏa ra trên đầu Giang Vấn Nguyên, "Nén bi thương."

Giang Vấn Nguyên: "...Có ý gì?"

Tả Tri Hành cười một tiếng, Trương Thần luôn mang vẻ mặt tươi cười vô hại, vô cùng am hiểu hố người.

"Trương Thần giấu đi tin tức mấu chốt nhất không nói cho cậu. Có thể bị trò chơi lựa chọn trở thành người chơi, nguyện vọng trong lòng bọn họ, chỉ dựa vào sức người, mặc kệ công sức bỏ ra nhiều như thế nào đi chăng nữa cũng không thể thực hiện. Nguyện vọng như vậy, gọi là tuyệt vọng, là ảo mộng hão huyền. Ví dụ, cậu muốn cùng người yêu mãi mãi ở bên nhau, những người cậu yêu có thể bị thất lạc nhiều năm, hoặc con đường hai người bị trật bánh, cũng có thể là bệnh nan y vô phương cứu chữa, v.v... Nói ngắn gọn, hiện thực có vô vàn chướng ngại, sớm muộn cũng sẽ chia rẽ cả hai. Nhưng trong trò chơi Bàn tròn, mọi kỳ tích sẽ xuất hiện. Nếu cậu hoàn thành toàn bộ màn chơi thuộc về cậu, cậu sẽ đạt được một lần cơ hội toàn năng ước nguyện."

Giang Vấn Nguyên trầm mặc hồi lâu, "Hoàn thành bao nhiêu màn trò chơi Bàn tròn mới tính là hoàn thành trò chơi?"

Trương Thần vừa hố Giang Vấn Nguyên xong, tâm tình không tệ lắm, "Không ai biết mình sẽ chơi bao nhiêu lần. Chúng ta chơi trò chơi Bàn tròn, vĩnh viễn xuất hiện một ghế trống, ghế trống kia chính là thước đo, vị trí càng gần bên phải ghế trống, bàn tròn cho đánh giá càng cao. Có một cách nói, khi bàn tròn ngồi đủ người, đó chính là màn chơi cuối cùng của tất cả người chơi trên bàn."

Giang Vấn Nguyên còn nhớ rõ không gian bàn tròn, có một ghế trống ở bên trái Tả Tri Hành. Sau khi con rối đi thu vé vào của người chơi thì ngừng trước ghế trống, đưa người vào trò chơi.

Giang Vấn Nguyên suy đoán: "Đó là chỗ Game master* sao?"

*Tạm dịch: Chủ trò chơi, mình để luôn tiếng Anh vì trong bản gốc tác giả viết tiếng anh.

Trương Thần cười gượng, "Boss màn xuống chơi đùa vui vẻ cùng người chơi, thật là một ý tưởng mới lạ." cậu không thể nghĩ ra không phải vì não cậu không đủ, mà là không dám nghĩ, không muốn nghĩ.

Tả Tri Hành: "Hà Phương gϊếŧ chết Lương ca động tĩnh sẽ không nhỏ, người chơi khác sẽ phát hiện, không lâu nữa sẽ đến đây, tán gẫu đến đây là được rồi, Trần Miên, nhặt con rối lên đi."

Giang Vấn Nguyên nhặt con rối lên, lúc đứng dậy, cảnh tượng bốn phía bắt đầu chậm chạp vặn vẹo.

Trương Thần trước sau như một cười, "Trần Miên, chúng ta có duyên gặp lại. Địa chỉ diễn đàn người chơi em đã chuyển vào điện thoại anh, sau khi trở lại hiện thực nhớ xem."

Tả Tri Hành không biểu cảm gì như cũ, lúc từ biệt cũng keo kiệt không cho lấy một nụ cười, "Tôi hy vọng chúng ta không gặp lại."

Không gian hoán đổi không có khe hở, Giang Vấn Nguyên cầm con rối đến không gian bàn tròn.

Chiếc bàn to như vậy, chỉ có một mình Giang Vấn Nguyên. So với lúc vừa bị kéo vào trò chơi nhiều hơn năm ghế trống, vừa khớp với số người chết trong màn.

Một viên pha lê trong suốt to bằng lòng bàn tay, ở trung tâm phát ra ngọn lửa màu lam được đặt trên khay nhung đỏ trước mặt Giang Vấn Nguyên, nháy mắt khi cậu chạm vào viên đá, nó vỡ thành vô số điểm sáng, chúng nhảy múa, hôn lên mắt trái cậu. Khi đốm sáng cuối cùng biến mất, thị lực bị con rối lấy đi đã khôi phục.

Trên khay nhung hiện lên hai lựa chọn: Nghỉ ngơi một lúc; Tiến vào lượt chơi kế tiếp. Giang Vấn Nguyên không do dự chọn cái đầu tiên.

Thời tiết oi nóng ập vào mặt, không biết từ lúc nào, quần áo lao động trên người đã biến thành sơ mi đen quần jean đên, giày cũng đổi về dép trong nhà, điều khiến từ xa làm rơi ở bàn tròn cũng xuất hiện trên soopha, nếu không có con rối đang ôm trong ngực, Giang Vấn Nguyên sẽ hoài nghi mình có phải đã mơ một cơn ác mộng dài hay không.

Bất tri bất giác dì Trần đã cắt xong trái cây, mang mâm đựng đến chỗ cậu.

Tầm mắt Giang Vấn Nguyên lướt qua bên phải TV, ngây ngốc dừng trên khuôn mặt tấm ảnh đơn, dì Trần chớp chớp đôi mắt chua xót, ngồi xuống bên người cậu, "Tiểu Nguyên, con mới đi thực tập, cảm giác thế nào, mệt không, trong công ty có quen được em gái nào không..."

...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 17: tiểu nữ hài trân bảo
Chương 18
Chương 18: quà sinh nhật
Chương 19
Chương 19: Vô Diện Nhân ngẫu
Chương 20
Chương 20: – Màn chơi thứ ba
Chương 21
Chương 21: nhe răng cười to
Chương 22
Chương 22: Lyle người nhặt xác
Chương 23
Chương 23: cắt vết thương
Chương 24
Chương 24: lại lần nữa hợp tác
Chương 25
Chương 25: rơi xuống nước
Chương 26
Chương 26: A: Lấy oán báo ơn
Chương 27
Chương 27: ai lừa ta!
Chương 28
Chương 28: trả nhẫn cho tôi
Chương 29
Chương 29: vòng thứ ba trò chơi kết thúc
Chương 30
Chương 30: ngươi tân nguyện vọng là cái gì
Chương 31
Chương 31: vòng thứ tư trò chơiNgười nếu là không nỗ lực bức chính mình một phen, vĩnh viễn sẽ không biết chính mình cực hạn ở đâu.Lý Na nguyên bản cho rằng, nàng ít nhất cũng muốn nỗ lực bốn đến sáu tháng, mới có thể hoàn thành Tả Tri Ngôn cho nàng bố trí
Chương 32
Chương 32: Tháp Phụ thôn truyền thống mỹ thựcCái kia tân nhân nam người chơi thấy những người khác một đám từ hắn bên người đi qua, hắn bò đến mặt đất, hỏng mất mà khóc lớn, dùng đôi tay thay thế mất đi tri giác hai chân, nỗ lực muốn về phía trước bò, muốn
Chương 33
Chương 33: hưởng thụ mỹ thựcChờ Nữu Nữu bị nàng mụ mụ ôm đi sau, thôn trưởng có chút xấu hổ mà đối hai người giải thích, "Ngày hôm qua ta chiêu đãi các ngươi giáo thụ, trợ giáo thời điểm, chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, dư lại tới không ít Thần Thụ cành lá. Ta s
Chương 34
Chương 34: quái vật bóng đenGiang Vấn Nguyên không có làm Lý Na cùng Lữ Anh Kỳ đem cành lá toàn bộ ăn xong, hắn đem bốn người dư lại cành lá dùng giữ tươi túi trang hảo, đưa cho Lữ Anh Kỳ, "Vừa rồi chúng ta lãnh cơm khi, ta chú ý tới có mấy cái hài tử trán
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 104: cuối cùng cũng gặp lại
Chương 105
Chương 105: -Đốt bàn thờMang vẻ mặt dữ tợn của ngày 21, nhưng thật ra trong lòng không có bao nhiêu tức giận vì bị lừa dối. Giang Văn Viễn nếu như có chút mất mát thì sao? Hắn vừa nghe lời nói ngày 09, Giang Văn Viễn thốt ra một chữ mã sai đối tượng, hắn s
Chương 106
Chương 107
Chương 108

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bàn Tròn Trí Mạng
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...