1
Trong nhà có một người già như có một bảo vật.
Gia đình chúng tôi nổi tiếng khắp thành phố là đại hiếu tử, đó là gia huấn của nhà tôi.
"Mẹ, mấy hôm nữa sang nhà con ở nhé! Con đặt riêng nệm ngủ từ nước ngoài về cho mẹ rồi, đảm bảo mẹ ngủ ngon lành!"
"Mẹ chúng ta tháng trước mới ở bên em rồi, tháng này phải sang nhà anh chứ, có mỗi cái nệm thôi mà, anh mua mười cái!"
"Ấy ấy ấy, chỉ có mấy người muốn làm tròn chữ hiếu thôi sao! Cũng phải cho chúng con cơ hội chứ! Mẹ, mẹ phải thương đứa con gái út của mẹ nữa!"
Hôm nay là ngày họp mặt gia đình nửa tháng một lần.
Như thường lệ, bác cả, cô út và ba mẹ tôi lại tranh cãi không ngừng về việc bà nội sẽ ở nhà ai.
Ông nội mất sớm, ba anh em họ được bà nội nuôi lớn bằng nghề vá quần áo cho người khác.
Khi đó nhà nghèo, ba đứa con nhỏ đói khát, để kiếm tiền, bà nội chỉ còn cách liều mạng làm việc đến mắc bệnh hỏng đôi mắt .
Hiện tại gần như bà đã mù.
Mặc dù mắt không nhìn thấy, nhưng tình mẫu t.ử vẫn luôn hướng về con cái, bà nội ngồi trên ghế chủ tọa, chống gậy kim tơ nam mộc, ra lệnh cho họ đừng cãi nhau nữa.
Nhiều năm được chăm sóc, thân thể của người mẹ già vẫn còn khỏe mạnh.
"Tháng này đi nhà ai, ta đã có tính toán riêng."
Chỉ một câu nói nhẹ nhàng, không ai dám lên tiếng.
Cãi lời bề trên là điều tối kỵ.
Trên bàn ăn, mọi người tranh nhau gắp thức ăn cho bà nội, nói lời hay ý đẹp mà hầu hạ.
Anh họ, chị họ mở miệng một tiếng bà nội, bà ngoại gọi thân thiết, bà nội khẽ nhếch môi, tận hưởng niềm vui gia đình.
Chỉ có tôi, một mình lặng lẽ ăn cơm, không tham gia vào sự náo nhiệt đó.
Mẹ tôi lén lút véo vào cánh tay tôi, ánh mắt ra hiệu tôi đi gắp thức ăn cho bà nội.
"Ôi chao, rồng sinh rồng phượng sinh phượng, chuột sinh con cũng biết đào hang, lão nhị, mày nhìn con gái nhà mày cái bộ dạng vô tâm này đi, cái sự hiếu thảo của chúng mày cũng là giả dối đấy chứ!"
Bác dâu mắt tinh, kéo giọng lên nói.
Ánh mắt của cả phòng đổ dồn lại, trong đó có ánh mắt hung ác của ba tôi.
Tôi là đồ quái đản của nhà tôi, đối với bà nội luôn giữ thái độ khách sáo lễ phép. Điều này trong mắt các trưởng bối chính là bất hiếu.
Vì thế, ba mẹ tôi không ít lần bị bác cả và cô út giễu cợt, bà nội cũng rất ít khi ở nhà chúng tôi.
Ba tôi thường mắng tôi là sao chổi, cản đường tài lộc của ông.
"Nguyệt Nguyệt, mau qua đây dập đầu xin lỗi bà nội!"
Ba tôi mặt mày khó coi, lớn tiếng gọi tôi qua. Gia quy, xin lỗi bà nội là phải dập đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bau-vat-gia/chuong-1.html.]
Lần này cú dập đầu nặng bất thường, trán tôi trực tiếp bầm tím, tất cả là do công lao ấn xuống của ba tôi.
"Ôi chao, đều là con nít thôi mà, lão nhị, mấy đứa làm quá rồi đó!"
Bà nội hiền từ đưa tay xoa đầu tôi, đầu tôi lập tức hết đau. Ba mẹ tôi vội vàng cười xòa.
"Nghe nói lão nhị dọn nhà mới, ta qua ở một thời gian, thử cái nệm nước ngoài gì đó."
Ba mẹ tôi mừng rỡ.
Cả nhà Bác cả và Cô út nhìn nhau, trong lòng không thoải mái chút nào.
Đặc biệt là bác dâu , bà ta không ngờ câu nói châm chọc của mình lại gián tiếp làm lợi cho nhà tôi, không dám đối mặt với ánh mắt trách móc của bác cả.
Vừa về đến nhà, mẹ tôi đã tất bật sai người dọn dẹp kỹ lưỡng phòng của bà nội.
Phòng ngủ chính lớn nhất trong biệt thự nhà tôi là để dành cho bà nội. Tọa lạc hướng Bắc nhìn về hướng Nam, rộng rãi sáng sủa, chi phí trang trí gấp ba lần các phòng ngủ khác.
Ngay cả khi bà nội không mấy thích nhà tôi vẫn sử dụng những vật liệu tốt nhất.
"Con sẽ cho người gửi thêm ít đồ bổ tới."
Điện thoại liên tục được gọi đi, chốc lát sơn hào hải vị đã chất đầy phòng khách, dì giúp việc dọn dẹp đến toát mồ hôi.
"Không biết ba con bên đó thế nào rồi."
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ người già đến.
Để tránh bà nội bị Bác cả và Cô út cướp giữa chừng, ba mẹ tôi chia làm hai ngả, mẹ tôi về nhà sắp xếp, ba tôi thì ở nhà Bác cả để ổn định tình hình.
"Mày mau trưng cái mặt tươi ra! Nói năng ngọt ngào vào! Học theo Trình Thụ và Tống Linh kia kìa, gọi bà nội thân thiết biết bao, trách gì bà nội thích chúng nó!"
Trình Thụ là anh họ lớn của tôi, năm nay khởi nghiệp thành công, là thanh niên tài tuấn triển vọng nhất thành phố.
Tống Linh là chị họ của tôi, vừa được bảo lãnh vào trường danh tiếng để học thạc sĩ.
Đây đều là những món quà bà nội ban tặng, là sự đền đáp cho những lời ngon tiếng ngọt của họ.
Ngược lại từ nhỏ đến lớn tôi chỉ cần phong bao lì xì bà nội cho, còn thành tích, tiền đồ, tài sản thì hoàn toàn không cần.
"Chúng mày sinh ra cái đầu óc gỗ mục thì có tác dụng gì? Không giữ được tài vận!"
Tôi là đứa đại ngốc của gia đình, là đứa cháu gái không được bà nội cưng chiều nhất.
Nhưng tôi vẫn nhớ, khi còn nhỏ bà nội đã cho tôi cây kẹo mút, mỉm cười hiền từ với tôi: "Nguyệt Nguyệt, bà nội sẽ cho con tất cả những điều tốt đẹp nhất."
Sau này, bà nội không còn muốn cười nhiều nữa, những đứa con, đứa cháu cần bà thương yêu rất nhiều, không thiếu một đứa như tôi.
Tôi cũng chủ động xa lánh bà nội. Bởi vì, tôi đã phát hiện ra bí mật của bà. Năm năm trước, bà nội không phải là báu vật của mọi người mà là đối tượng bị ba gia đình ghét bỏ.
Lúc đó ba mẹ tôi kinh doanh một nhà hàng nhỏ, đi sớm về khuya. Bác cả là tầng lớp công nhân viên chức bình thường. Cô út vắt kiệt chút tiền tiết kiệm cuối cùng của bà nội vừa mua được nhà.
Cuộc sống của mọi người đều không dư dả, không ai muốn phụng dưỡng người mẹ già mắt kém.
--------------------------------------------------