Còn số dư trên đầu các thành viên khác trong gia đình.
Bác cả 55, năm nay 53 tuổi.
Ba tôi 65, năm nay 48 tuổi.
Cô út 70, năm nay 45 tuổi.
Chị họ 65, năm nay 22 tuổi.
Chỉ có những người thân ruột thịt mang trong mình dòng m.á.u của bà nội mới có thể ước nguyện, mới có thể đổi lấy tuổi thọ.
“Con sắp tốt nghiệp rồi, mau đi xin bà nội con một ‘bát cơm vàng’ đi!”
Mẹ tôi lại một lần nữa nhắc nhở tôi.
Tôi nhìn bà nội đang được bao quanh bởi những nụ cười, khóe môi bà hơi nhếch lên, đôi mắt đục ngầu nheo thành một khe hẹp, thân thiết mà quỷ dị.
Chớp mắt, đã đến ngày sinh nhật bà nội.
Những năm trước, sinh nhật bà nội thường chỉ tổ chức một bữa tiệc gia đình, nhưng năm nay lại vô cùng long trọng.
Bác cả vung tay, trực tiếp bao trọn khách sạn tốt nhất địa phương, tổ chức hoành tráng.
Mời tất cả bạn bè, người thân đến chung vui.
Trong khách sạn, không khí vô cùng náo nhiệt.
Cô út kéo ba tôi lại nói nhỏ.
“Lần này lại là anh cả giành hết thể diện, cùng là con của mẹ, tại sao lúc nào cũng là anh ta được nổi bật? Ngày xưa mẹ chưa có giá trị gì, người đầu tiên nói không cần mẹ cũng chính là anh ta!
“Haizz, quả nhiên, con gái lấy chồng như bát nước hắt đi, hồi xưa áo mẹ rách mười mấy lỗ, vẫn là con mua cho mẹ một chiếc đấy!”
Chiếc áo đó là hàng chợ, chất liệu thô ráp, giá không bằng một phần năm chiếc áo của chị họ tôi.
Đó là chiếc áo duy nhất cô út mua cho bà nội trong những năm đó, sau này cô ta thường xuyên treo nó trên miệng để thể hiện lòng hiếu thảo.
“Chỉ cần người già vui vẻ là được rồi, lát nữa chúng ta qua mời rượu phục vụ mẹ, biết đâu hôm nay mẹ vui, lại nói ra chuyện đại hỷ nào đó!”
Ba tôi khuyên cô út, hai người nhanh chóng vây quanh bà nội.
Con số trên đầu cô út lung lay, tôi biết, hôm nay cô ta lại sắp “ước mơ thành hiện thực” rồi.
Những năm nay cô út cũng nhận được không ít, nhờ lòng hiếu thảo bằng một chiếc áo mà cô ta, một người không cầu tiến lại thăng tiến lên chức quản lý, chị họ tôi thì đúng là con nhà người ta, từ nhỏ đã được bảo lãnh vào trường danh tiếng.
3
Lúc này, anh họ đang kéo bạn gái của mình giới thiệu với bà nội.
Đó chính là Trương Ý, thiên kim của ông trùm bất động sản.
“Bà nội, cháu dâu của bà xinh đẹp chứ ạ.”
Hôm đó Trương Ý bị lạc trên núi, anh họ tôi như từ trên trời rơi xuống anh hùng cứu mỹ nhân, bất chấp vết thương ở chân cõng Trương Ý đi ba tiếng đồng hồ, cuối cùng đã chiếm được trái tim cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bau-vat-gia/chuong-3.html.]
Hôm nay bác cả mở tiệc, chủ yếu là để chiêu đãi thông gia tương lai của mình.
Bà nội chỉ là cái cớ.
Để tích phúc đức cho bà nội, bác cả đã chuẩn bị rất nhiều thức ăn cho những người vô gia cư trên đường.
Việc phát thức ăn cần người thân cận nhất của bà nội. Tôi được giao nhiệm vụ này.
“Mày là đứa ngu nhất, lại ngốc nữa, bà nội cũng không thích mày, bọn tao để mày đi tích phúc, cũng là để mày thể hiện lòng hiếu thảo với bà nội.”
“Người ngu thì làm việc nhiều, chị chỉ có thể giúp em đến đây thôi.”
Anh họ và chị họ đứng ở cửa cười nhạo tôi. Mặc kệ, tôi cũng lười nhìn bộ dạng giả tạo, lòng mang quỷ t.h.a.i của bọn họ.
Những hộp thức ăn đựng bánh bao thọ to tròn, to bằng cả một chiếc bánh kem, dưới đáy hộp có in lá số bát tự của bà nội, trên đỉnh khắc chữ đỏ chót “Trường mệnh bách tuế, phúc trạch diên niên”.
Thật trớ trêu! Ngày xưa hận không thể thấy bà nội c.h.ế.t sớm, nhìn thêm một cái cũng thấy xui xẻo.
Bây giờ, lại cầu xin ông trời cho bà sống lâu trăm tuổi.
Những năm nay gia đình thay đổi một trời một vực, chỉ có lòng tham lam và ích kỷ là xuyên suốt từ đầu đến cuối.
Đây là nơi tập trung người vô gia cư trong thành phố, tôi dẫn theo vệ sĩ đi phát hết lượt.
Khi còn lại hộp cuối cùng, tôi gặp một chú vô gia cư đang phơi nắng.
Vô cùng khác biệt, ông ấy đeo tràng hạt gỗ đàn hương ở cổ và cổ tay, trên người còn có mùi hương tro nhang thoang thoảng.
“Cô bé, người đang tổ chức đại thọ này là ai của cháu vậy?”
Đôi mắt nhắm nghiền bỗng nhiên mở ra, làm tôi giật mình.
“Bà nội cháu, hôm nay là đại thọ 75 tuổi của bà, gia đình cháu làm việc thiện để tích phúc cho bà.”
Chú ấy cầm hộp thức ăn lên, ngửi thật mạnh, cau mày thật chặt.
Ánh mắt đầy nghi hoặc, nói: “Không đúng không đúng, vị lão thọ tinh này cả đời nhiều khổ nhiều tai, con cái bất hiếu, làm gì có phúc trạch nào?”
“Ông nói vớ vẩn gì đấy? Không ăn thì trả lại đây!”
Vệ sĩ tức giận c.h.ử.i bới, định giật lại hộp thức ăn, nhưng bị tôi ngăn lại.
Họ đều là những người được gia đình bác cả thuê sau khi phát đạt, khi đó gia đình chúng tôi đã nổi tiếng về lòng hiếu thảo.
Trong mắt họ, bà nội là người già hạnh phúc nhất thế gian, là lão phúc tinh kiếp trước làm việc đại thiện, kiếp này có đại hiếu tử.
Không ai nhắc đến khoảng thời gian đó, giống như một bữa cơm thiu thối, một nắm bụi có thể che lấp.
“Chú ơi, chú còn nhìn thấy gì nữa không ạ?”
Tôi bảo vệ sĩ đứng xa một chút, tiến lại gần hỏi nhỏ.
“Cháu nói bà ấy năm nay 75 tuổi? Nhưng theo sinh thần mà xem, bà ấy chỉ sống được 70 tuổi, đáng lẽ năm năm trước đã phải xuống mồ rồi.”
--------------------------------------------------