Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Báu vật già

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi lại kinh ngạc phát hiện mùi thịt rữa trên người bà nội đã nhạt đi.

Lúc này, điện thoại của ba tôi reo lên.

Dưới gốc cây đa lớn đầu thôn, đậu một chiếc xe bán tải là để chở đồ bổ cho bà nội.

Tài xế vẫy tay bảo vệ và bảo mẫu mang đồ xuống, thần bí gọi tôi ra phía sau xe.

"Cô Nguyệt Nguyệt, đây là ba cô bảo tôi đưa cho cô."

Trên tay hắn cầm một chiếc hộp gỗ lim, bên trong toàn là tro hương.

"Ba cô nói sẽ giải thích cho cô qua điện thoại."

Trong lớp tro hương dày đặc, có một lọ thủy tinh nhỏ. Bên trong là chất lỏng sền sệt màu đỏ tươi, là m.á.u người.

Máu của bác cả, ba tôi và cô út.

"Đại sư nói, ba chúng ta là người thân thích ruột thịt nhất, dùng m.á.u của chúng ta là có thể g.i.ế.c c.h.ế.t con quái vật! Cứ tưởng khó khăn thế nào, lão t.ử chỉ vài giọt m.á.u là giải quyết xong!"

Ba tôi đắc ý nói trong điện thoại.

6

Bây giờ họ đều gọi bà nội là quái vật.

Máu của người thân ruột thịt có thể g.i.ế.c c.h.ế.t bà nội, không phải vì m.á.u của họ mạnh mẽ đến mức nào, mà là vì, bà nội là mẹ ruột của họ, là người đã sinh ra và nuôi dưỡng họ.

"Hôm nay là đêm trăng tròn, nhân lúc bà ta ngủ, rắc m.á.u lên. Sáng mai, chúng ta sẽ đến! Nhớ kỹ, bà ta không c.h.ế.t, ba mày sẽ c.h.ế.t!"

Đêm xuống, tối nay trong thôn đặc biệt ồn ào.

Chó trong thôn sủa điên cuồng không ngừng, như thể bị trúng ma.

Bà nội đã ngủ. Tôi rón rén mở cửa, đứng bên đầu giường bà.

Trong tay tôi là lọ máu.

Người trên giường, nằm yên tĩnh, dường như đã không còn hơi thở.

Tôi nên gọi bà là gì?

Bà nội?

Yêu quái?

Hay Vương bà bà?

“Nguyệt Nguyệt.”

Bỗng nhiên, miệng bà nội mấp máy, phát ra tiếng nói.

Trong đêm tối đen như mực, tôi thấy bà mở mắt.

Đồng t.ử của bà lớn lạ thường, co rút ở trung tâm, còn phát ra ánh sáng vàng nhạt.

Đó... đó là một đôi mắt hồ ly!

“Nguyệt Nguyệt.”

Bà nhẹ nhàng gọi tên tôi từng tiếng một, khóe miệng từ từ nứt ra, kéo dài đến tận mang tai, để lộ ra những chiếc răng nanh nhọn hoắt, sắc bén.

Một khuôn mặt hồ ly tà mị quỷ dị!

Tôi dựng hết lông tơ, mồ hôi lạnh toát sống lưng, hai chân cứ run lên bần bật.

“Nếu bị phát hiện, nó sẽ ăn thịt mày ngay lập tức!”

Lời ba tôi vang vọng bên tai.

“Nguyệt Nguyệt, đừng sợ…”

Bóng người trên giường nhanh chóng lướt đến bên cạnh tôi, bà lướt đi chứ không phải đi bộ.

Mùi hôi thối xộc vào mũi tôi, tôi nghiến răng, giơ chai m.á.u trong tay lên…

“A!”

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết x.é to.ạc bầu trời đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bau-vat-gia/chuong-7.html.]

Chiều tối ngày hôm sau, ba tôi và cô út xuất hiện.

Bà nội là yêu quái, t.h.i t.h.ể yêu quái chỉ có thể đến tối mới xử lý, cắm kiếm gỗ đào vào tim bà ta, khiến bà ta tan thành tro bụi, vĩnh viễn không được siêu sinh.

Lúc này, bà nội đang nằm trên giường không thể động đậy.

Ba tôi và cô út cẩn thận lau chùi thanh kiếm gỗ đào.

“Ba, một kiếm này đ.â.m xuống, yêu quái thì không còn, nhưng hồn phách của bà nội có phải cũng không thể siêu thoát được không? Đó là mẹ ruột của mọi người mà!”

Bà sẽ vĩnh viễn làm cô hồn dã quỷ nơi nhân gian, chịu đủ mọi giày vò.

“Bà ta đáng đời! C.h.ế.t thì c.h.ế.t đi, còn muốn đến hại chúng ta, chúng ta là con ruột của bà ta, bà ta không xứng làm mẹ của chúng ta!

“Năm năm trước, bà ta đã nên c.h.ế.t rồi!”

Cô út mặt đầy giận dữ, lầm bầm c.h.ử.i rủa.

Họ dường như đã quên. Họ đã đối xử với mẹ ruột của mình như thế nào, cũng quên rằng cuộc sống giàu sang sung túc, không lo cơm áo gạo tiền hiện tại của họ là do ai ban cho.

Mặt trời lặn về tây, mọi thứ đã sẵn sàng.

Ba tôi giơ kiếm gỗ đào lên, dùng hết sức bình sinh đ.â.m thẳng vào tim bà nội.

“C.h.ế.t tiệt! Bà già c.h.ế.t bằm!”

Kiếm gỗ đào cắm thẳng vào, nhưng cơ thể bà nội lại không hề có chút biến đổi nào.

“Đại sư nói, sẽ biến thành hình dạng hồ ly nguyên hình mà, sao… sao lại thế này?

“Anh, có chỗ nào sai à?”

Cô út hơi hoảng hốt, cô ta không ngừng lay tay ba tôi, trong mắt tràn ngập nỗi sợ hãi.

Những hạt mồ hôi lớn lăn dài trên trán ba tôi, mặt ông ta tái nhợt đi trông thấy.

Khóe miệng run rẩy, không nói nên lời.

Tôi lặng lẽ nhìn họ, tiến lên dùng hết sức lực rút thanh kiếm gỗ đào ra.

“Ba, cô út, mọi người có nghĩ tới không… Cơ thể này không phải hồ ly tinh, mà là bà nội thật sự…”

Tôi đã không vảy máu. Chai m.á.u đã bị tôi làm vỡ.

Tôi không thể ra tay, bà là bà nội ruột của tôi, là người thương yêu tôi nhất trong nhà.

“Cháu biết là bà.”

“Nguyệt Nguyệt đừng sợ… Bà nội…”

Khuôn mặt hồ ly trước mắt sững lại vì tiếng nức nở của tôi, rất lâu sau, bà thở dài một hơi.

“Con à, xin lỗi con, bà nội vẫn kéo con vào chuyện này.”

Đêm đó, đã lâu lắm rồi, chúng tôi ôm nhau ngủ. Giống như hồi bé, bà kể chuyện cho tôi nghe.

Kể một câu chuyện về hồ ly tinh.

Trong núi có một con hồ ly tinh, nó là linh khí của núi rừng hóa thành, không phải yêu quái cũng không phải quái vật.

Nói chính xác hơn nên gọi là hồ tiên.

Một vùng nước đất nuôi dưỡng một con người, hồ tiên cũng vậy.

Nhưng tiếc thay, sông núi ở đây không tốt, nuôi dưỡng ra những kẻ dân làng hung ác, tham lam vô độ.

Kéo theo đó, khi hồ tiên hóa thành hình người, cũng chỉ có thể là một bà lão.

Hồ tiên tìm một ngôi nhà trong làng, nhìn quen thói ích kỷ, tham lam, lười biếng vô độ của con người.

Cho đến một ngày, bà lão cô độc hàng xóm bị những đứa con bất hiếu vứt bỏ về.

Ngày qua ngày chịu đói.

Ngày qua ngày đau khổ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Báu vật già
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...