Một tuần trôi qua trong biệt thự bên hồ như một giấc mơ dài, đầy mộng mị và sự trống rỗng. Tôi cố gắng thích nghi với cuộc sống mới, một cuộc sống không có anh, không có tiếng cười của tôi trong ngôi nhà quen thuộc. Mỗi ngày trôi qua, nỗi đau trong tôi không hề vơi đi mà dường như càng chồng chất, đè nặng lên trái tim tôi. Tôi nhớ lại những kỷ niệm đẹp, những lời thề non hẹn biển, và càng cảm thấy cay đắng hơn nữa khi chúng giờ đây đã trở thành những vết cứa sâu hoắm trong lòng.
Tôi biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong sự đau khổ này. Tôi cần phải trở lại biệt thự chính để lấy thêm một số đồ dùng cá nhân và giấy tờ quan trọng. Dù biết sẽ phải đối mặt với cảnh tượng không mong muốn, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân, rồi lái xe về ngôi nhà đã từng là tổ ấm của mình.
Cánh cổng mở ra, căn biệt thự vẫn đứng sừng sững, nhưng không còn cảm giác ấm áp, thân thuộc như trước nữa. Tôi bước vào nhà, lòng nặng trĩu. Vừa đẩy cánh cửa phòng khách, cảnh tượng trước mặt khiến tôi c.h.ế.t đứng. Mọi thứ như đóng băng, thời gian dường như ngừng lại.
Ngọc Hà nằm dài trên chiếc sofa quen thuộc của tôi, mặc một chiếc váy ngủ mỏng tang, hở hang, ôm lấy một đứa bé. Chiếc váy ren đen mỏng manh ấy, lẽ ra chỉ nên được mặc trong phòng ngủ, trước mặt chồng mình, vậy mà cô ta lại mặc một cách ngang nhiên, phô trương trước mắt tôi. Cô ta hoàn toàn không che giấu ý đồ của mình, một sự thách thức công khai, một lời tuyên bố về quyền lực mới của cô ta trong căn nhà này.
Tuấn Minh đang ngồi đối diện, đút sữa cho đứa còn lại. Anh trông có vẻ dịu dàng, ân cần, một hình ảnh mà tôi chưa bao giờ thấy anh thể hiện với chính con của chúng tôi, nếu chúng tôi có. Cả hai người họ, cùng với hai đứa trẻ, tạo thành một bức tranh gia đình hạnh phúc, một bức tranh mà tôi lẽ ra phải là người đứng trong đó. Cảnh tượng đó, giống như một mũi tên tẩm độc, b.ắ.n thẳng vào tim tôi, khiến tôi không thở nổi. Mọi tế bào trong cơ thể tôi đều phản ứng, từ cảm giác sốc tột độ đến sự căm phẫn tột cùng.
Tôi đứng đó, không thể cử động, không thể thốt nên lời. Ngọc Hà thấy tôi, liền bật dậy, vẻ mặt giả vờ sợ hãi, ánh mắt long lanh đầy nước mắt. Một màn kịch hoàn hảo, không thể chê vào đâu được. “Chị Linh… em không biết chị về. Anh Minh nói chị chuyển hẳn sang bên kia sống rồi…” Cô ta nói, giọng run rẩy, như thể tôi vừa bắt quả tang cô ta làm một điều gì đó tội lỗi.
Lời nói đó như một nhát d.a.o nữa đ.â.m vào lưng tôi. Anh Minh nói tôi đã chuyển hẳn sang bên kia sống rồi? Anh ta đang cố tình biến tôi thành một người ngoài, một kẻ dư thừa trong chính ngôi nhà của mình sao? Anh ta đang làm mọi cách để hợp thức hóa sự hiện diện của cô ta, và gạt bỏ tôi ra khỏi cuộc sống của anh ta một cách trắng trợn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bi-cam-sung-hai-lan/chuong-3.html.]
Tôi chưa kịp mở miệng đáp lời, chưa kịp lên tiếng phản bác, thì một sự việc kinh hoàng khác xảy ra. Đứa bé trên tay Ngọc Hà, không biết bằng cách nào, bất ngờ ngã xuống sàn nhà. Một tiếng khóc thét chói tai, xé ruột xé gan vang lên, khiến không gian như bị đóng băng. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, tôi thậm chí còn không kịp phản ứng.
Tuấn Minh lập tức lao đến, ôm lấy đứa bé, gương mặt anh ta biến sắc, đôi mắt anh ta đỏ ngầu vì giận dữ. Anh ta quay lại trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt như muốn thiêu đốt tôi thành tro bụi. “Em làm gì con tôi?!” Anh ta gầm lên, giọng nói đầy căm hờn, đầy sự buộc tội, không một chút nghi ngờ, không một chút suy nghĩ.
Tay tôi run rẩy, toàn thân tôi cứng đờ. Tôi chưa kịp đáp lời, chưa kịp thanh minh, thì Ngọc Hà đã khóc rấm rứt, tiếng nấc nghẹn ngào vang vọng khắp căn phòng. “Em chỉ muốn để chị ấy bế bé một chút… em không ngờ…” Lời nói lấp lửng của cô ta, đầy vẻ tủi thân và đau khổ, càng đổ thêm dầu vào lửa, khiến Tuấn Minh càng tin chắc rằng tôi là người có lỗi. Cô ta đã thành công trong việc biến tôi thành một kẻ ác, một người phụ nữ độc ác, nhẫn tâm, dám làm hại một đứa trẻ sơ sinh vô tội.
Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy sự ghê tởm trong mắt Tuấn Minh. Anh ta không hề tin tôi, không hề nghi ngờ Ngọc Hà. Anh ta đã hoàn toàn bị cô ta thao túng, bị cô ta điều khiển như một con rối. Trái tim tôi vỡ vụn thành từng mảnh. Tôi nhận ra rằng, dù tôi có nói gì đi nữa, dù tôi có thanh minh thế nào đi nữa, anh ta cũng sẽ không bao giờ tin tôi nữa. Anh ta đã hoàn toàn đứng về phía cô ta.
Đêm hôm đó, tôi thức trắng. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trong căn biệt thự lạnh lẽo bên hồ dường như đang đếm ngược từng giây, từng phút của cuộc hôn nhân đổ vỡ này. Nỗi đau, sự tức giận, sự tuyệt vọng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão tố trong tâm hồn tôi. Tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi không thể tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân đầy dối trá, đầy sự phản bội và tủi nhục như thế này.
Tôi soạn đơn ly hôn. Từng chữ, từng dòng tôi viết ra, đều thấm đẫm nước mắt và sự đau khổ. Tám năm vợ chồng, tám năm tình nghĩa, cuối cùng lại thua một cú “gài bẫy” và một bụng bầu. Một cái kết nghiệt ngã, một sự thật tàn nhẫn mà tôi phải chấp nhận. Tôi đặt đơn lên bàn kính trong phòng khách, cùng với chiếc nhẫn cưới – biểu tượng cho tình yêu và sự gắn kết của chúng tôi – tôi đặt nó trên ghế sofa, nơi tôi thường ngồi đọc sách, nơi tôi từng mơ về một tương lai hạnh phúc với anh.
Sáng hôm sau, khi tôi vừa thức dậy, điện thoại tôi rung lên. Tin nhắn từ Tuấn Minh. “Anh không ký.” “Anh không thể mất em.” Tôi đọc những dòng tin nhắn đó, nhưng không hề cảm thấy chút cảm xúc nào nữa. Sự lạnh lẽo, sự tê liệt đã bao trùm lấy tôi. Mất tôi? Anh ta đã mất tôi từ rất lâu rồi, ngay từ cái ngày anh ta chọn sự “chịu trách nhiệm” với người phụ nữ khác. Tôi chỉ nhắn lại một câu, ngắn gọn, nhưng đầy đủ tất cả những gì tôi muốn nói: “Nhưng em đã mất anh từ lâu rồi.”
Nước mắt tôi lăn dài trên má, nhưng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự giải thoát, của sự chấp nhận. Tôi đã buông bỏ, buông bỏ tất cả những gì đã cũ, để chuẩn bị cho một chương mới của cuộc đời mình. Tôi biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng tôi sẽ không lùi bước. Tôi sẽ đứng lên, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và tìm lại chính mình. Tôi sẽ chứng minh cho họ thấy rằng tôi không phải là một kẻ dễ dàng bị đánh bại. Đây là điểm khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình tôi sẽ chiến đấu để đòi lại công bằng cho bản thân. Tôi sẽ không để họ chà đạp lên tôi thêm một lần nào nữa. Tôi sẽ khiến họ phải trả giá cho những gì họ đã gây ra.
--------------------------------------------------