Sau khi mọi chuyện lắng xuống, tôi chính thức bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầy đau khổ. Giấy tờ ly hôn đã được ký kết, và tôi đã nhận được một phần tài sản lớn từ Tuấn Minh, bao gồm cả quyền sở hữu vĩnh viễn căn biệt thự bên hồ. Điều này không chỉ là sự bồi thường về vật chất, mà còn là sự công nhận cho những gì tôi đã đóng góp cho Lâm Gia suốt tám năm qua, và là sự đền bù cho những tổn thương tinh thần mà tôi phải gánh chịu.
Tôi quyết định không ở lại Việt Nam nữa. Tôi cần một sự thay đổi hoàn toàn, một khởi đầu mới ở một nơi xa lạ. Tôi bán lại toàn bộ cổ phần của mình trong Lâm Gia, thu về một khoản tiền khổng lồ. Với số tiền đó, tôi có thể bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống mà tôi tự mình làm chủ, không bị ràng buộc bởi bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì.
Tôi chọn Paris, thành phố của ánh sáng và tình yêu, để bắt đầu cuộc hành trình mới. Tôi luôn mơ ước được sống ở Paris, được đắm mình trong văn hóa, nghệ thuật và thời trang. Đây là cơ hội để tôi thực hiện ước mơ của mình, để tìm lại chính mình, một phiên bản tốt hơn, mạnh mẽ hơn của Lê Linh.
Tại Paris, tôi không còn là bà Lê Linh, vợ cũ của tổng giám đốc tập đoàn Lâm Gia nữa. Tôi là Lê Linh, một người phụ nữ độc lập, tự tin, sẵn sàng khám phá thế giới. Tôi đăng ký vào một trường thiết kế thời trang danh tiếng, theo đuổi đam mê mà tôi đã gác lại từ lâu. Tôi dành thời gian học hỏi, sáng tạo, và tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn nhất.
Tôi kết bạn với những người mới, những người không hề biết về quá khứ đau khổ của tôi. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ, bởi sự thông minh, cá tính và phong thái tự tin của tôi. Tôi cảm thấy mình được sống, được là chính mình, không còn phải đeo mặt nạ, không còn phải cố gắng làm hài lòng bất kỳ ai.
Tuấn Minh, sau khi Lâm Gia sụp đổ, đã phải đối mặt với nhiều vụ kiện tụng và điều tra. Anh ta mất tất cả: sự nghiệp, danh tiếng, và cả tài sản. Anh ta không còn là “cá mập tài chính” nữa, mà chỉ là một người đàn ông thất bại, mang trong mình sự hối hận và sự tủi nhục. Tôi nghe nói anh ta đã phải bán hết tài sản cá nhân để trả nợ và bồi thường cho các đối tác. Anh ta không còn đủ tiền để nuôi hai đứa con. Hai đứa bé vẫn sống với bà nội, nhưng cuộc sống của chúng cũng không còn sung túc như trước nữa. Chúng sẽ phải lớn lên trong một hoàn cảnh khó khăn hơn, với cái bóng của những sai lầm của cha mẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bi-cam-sung-hai-lan/chuong-9.html.]
Ngọc Hà thì biến mất khỏi tầm mắt công chúng. Cô ta bị truy lùng bởi các chủ nợ và bị xã hội tẩy chay. Tôi nghe nói cô ta đã phải bỏ trốn ra nước ngoài, sống một cuộc sống lẩn trốn, không danh phận, không tiền bạc. Cô ta đã phải trả giá đắt cho sự tham lam và những lời nói dối của mình. Mọi thứ cô ta có được đều tan biến như bong bóng xà phòng.
Tôi không còn quan tâm đến cuộc sống của họ nữa. Tôi đã buông bỏ mọi thù hận, mọi sự tức giận. Tôi nhận ra rằng, sự trả thù không phải là mục đích cuối cùng của tôi. Mục đích cuối cùng của tôi là tìm lại sự bình yên trong tâm hồn, tìm lại hạnh phúc cho chính mình. Và tôi đã làm được điều đó.
Thời gian trôi qua, tôi dần trở thành một nhà thiết kế thời trang có tiếng ở Paris. Những bộ sưu tập của tôi được giới chuyên môn đánh giá cao, và tôi nhận được nhiều lời mời hợp tác từ các thương hiệu lớn. Tôi đã xây dựng được một sự nghiệp vững chắc, một cuộc sống mà tôi hằng mơ ước. Tôi cảm thấy tự hào về bản thân mình, về những gì tôi đã vượt qua.
Một ngày nọ, khi tôi đang dạo bước trên bờ sông Seine, tôi bất chợt nhìn thấy một người đàn ông quen thuộc. Anh ta gầy gò, tiều tụy, không còn vẻ hào nhoáng, phong độ như xưa nữa. Đó là Tuấn Minh. Anh ta đang ngồi trên một chiếc ghế đá, nhìn về phía dòng sông, ánh mắt vô hồn, đầy vẻ u buồn. Anh ta không nhận ra tôi. Tôi chỉ lặng lẽ bước qua, không một lời chào hỏi.
Trong khoảnh khắc đó, tôi không cảm thấy hả hê hay thương hại. Tôi chỉ cảm thấy một sự bình thản. Tôi biết rằng, anh ta đã phải trả giá cho những gì anh ta đã làm. Và tôi, tôi đã tìm thấy con đường riêng của mình, một con đường hạnh phúc và bình yên. Tôi đã hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của anh ta, thoát khỏi những ký ức đau khổ.
Tôi tiếp tục bước đi, với nụ cười trên môi. Cuộc đời tôi đã sang một trang mới, rực rỡ và đầy hy vọng. Tôi đã tìm thấy tình yêu một lần nữa, không phải là tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng như trước, mà là một tình yêu nhẹ nhàng, bình yên, một tình yêu dựa trên sự tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau. Tôi đã học được cách yêu thương bản thân, cách trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống.
Đây không chỉ là một cái kết có hậu, mà là một khởi đầu mới. Tôi đã chứng minh rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, dù bị tổn thương sâu sắc đến mức nào, một người phụ nữ vẫn có thể đứng lên, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và tìm thấy hạnh phúc cho chính mình. Tôi đã chiến thắng, không phải bằng sự trả thù, mà bằng sự tha thứ, bằng sự trưởng thành, và bằng cách sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa. Tôi đã sẵn sàng cho tất cả những gì tương lai mang lại, với một trái tim tràn đầy hy vọng và một tâm hồn đã được chữa lành. Tôi đã tìm thấy ánh sáng sau những ngày tháng tăm tối nhất, và tôi biết, tôi sẽ không bao giờ quay đầu lại.
--------------------------------------------------