Căn biệt thự bên hồ trở thành nơi ẩn náu của tôi, một pháo đài lạnh lẽo và tĩnh lặng, nơi tôi cố gắng hàn gắn những vết thương lòng đang rỉ máu. Mỗi ngày, tôi thức dậy với cảm giác trống rỗng, nhưng đồng thời, một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm cũng âm ỉ cháy trong lòng. Tôi biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi đau và sự tuyệt vọng. Tôi cần phải đứng lên, cần phải tìm một con đường cho riêng mình.
Cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi dành phần lớn thời gian ở biệt thự bên hồ, tránh xa mọi sự náo nhiệt của thành phố và những ánh mắt soi mói. Tuấn Minh vẫn thường xuyên nhắn tin, gọi điện, đôi khi còn đến tận nơi để cố gắng nói chuyện với tôi. Anh ta vẫn giữ thái độ muốn níu kéo, muốn “chịu trách nhiệm” theo cách của anh ta, nhưng tôi biết, đó chỉ là những lời nói sáo rỗng, những hành động vô nghĩa. Anh ta không hề hiểu được nỗi đau mà anh ta đã gây ra cho tôi.
Những cuộc trò chuyện của chúng tôi luôn kết thúc trong im lặng hoặc sự căng thẳng. Anh ta luôn cố gắng đổ lỗi cho số phận, cho hoàn cảnh, cho sự bồng bột của bản thân, nhưng không bao giờ dám đối mặt với sự thật rằng anh ta đã phản bội tôi, đã phá nát cuộc hôn nhân của chúng tôi. Tôi nhìn anh ta, thấy một người đàn ông xa lạ, một kẻ hèn nhát, không dám đối diện với hậu quả của chính mình.
Ngọc Hà, trong khi đó, ngày càng trở nên ngang ngược và trơ trẽn. Cô ta thường xuyên đăng những bức ảnh hạnh phúc của “gia đình nhỏ” trên mạng xã hội, những bức ảnh Tuấn Minh bế con, những bức ảnh họ cùng nhau đi dạo trong vườn nhà. Cô ta cố tình khoe khoang, cố tình chọc tức tôi, như muốn khẳng định vị trí “bà chủ” mới của mình.
Mỗi lần nhìn thấy những bức ảnh đó, trái tim tôi lại nhói lên. Sự tức giận bùng cháy, nhưng tôi cố gắng kìm nén. Tôi biết, đây là một cuộc chiến không cân sức, ít nhất là ở thời điểm hiện tại. Tôi không thể để cảm xúc điều khiển hành động của mình. Tôi cần phải tỉnh táo, cần phải suy nghĩ một cách lý trí. Tôi bắt đầu tìm kiếm những thông tin về Ngọc Hà, cố gắng tìm hiểu về quá khứ của cô ta. Tôi không tin vào câu chuyện “mồ côi cha mẹ, cần tiền chữa bệnh cho em trai” của cô ta. Có điều gì đó không đúng, có điều gì đó giả dối trong câu chuyện đó.
Tôi thuê một thám tử tư. Một người bạn cũ giới thiệu cho tôi một thám tử rất giỏi, kín tiếng và chuyên nghiệp. Tôi giao cho anh ta nhiệm vụ tìm hiểu tất cả mọi thứ về Ngọc Hà, từ gia đình, bạn bè, đến công việc và các mối quan hệ xã hội. Tôi muốn biết tất cả, không bỏ sót một chi tiết nào. Tôi muốn lật tẩy bộ mặt thật của cô ta, muốn tìm ra bằng chứng để chứng minh rằng cô ta không hề vô tội như những gì cô ta thể hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bi-cam-sung-hai-lan/chuong-4.html.]
Thám tử bắt đầu công việc. Anh ta gửi cho tôi những báo cáo hàng ngày, những thông tin nhỏ lẻ nhưng đầy hứa hẹn. Tôi dành hàng giờ để đọc đi đọc lại những báo cáo đó, cố gắng xâu chuỗi các sự kiện, tìm kiếm những manh mối. Tôi phát hiện ra Ngọc Hà không hề mồ côi như cô ta nói. Cô ta vẫn còn cha mẹ, nhưng họ sống ở một vùng quê nghèo khó, và cô ta đã cắt đứt liên lạc với họ từ lâu. Cô ta cũng không có em trai nào đang bệnh nặng, đó chỉ là một lời nói dối trắng trợn để lợi dụng lòng tốt của Tuấn Minh.
Những thông tin đó khiến tôi càng thêm phẫn nộ. Tôi cảm thấy bị lừa dối một cách trắng trợn, không chỉ bởi Tuấn Minh mà còn bởi người phụ nữ này. Cô ta đã lợi dụng sự yếu đuối của anh ta, lợi dụng sự tin tưởng của anh ta để đạt được mục đích của mình. Tôi nhận ra rằng, đây không chỉ là một cuộc tình vụng trộm đơn thuần, mà là một âm mưu được sắp đặt kỹ lưỡng, một cái bẫy hoàn hảo.
Tuy nhiên, những bằng chứng này vẫn chưa đủ mạnh để lật đổ Ngọc Hà. Cô ta quá khéo léo, quá thông minh. Cô ta đã giấu nhẹm mọi thứ một cách tinh vi, khiến việc tìm ra bằng chứng thép trở nên vô cùng khó khăn. Thám tử thông báo rằng Ngọc Hà có vẻ đã xóa bỏ mọi dấu vết về quá khứ của mình, như thể cô ta muốn bắt đầu một cuộc đời mới mà không ai có thể tìm ra được bí mật của cô ta.
Tôi cảm thấy bất lực. Mọi nỗ lực của tôi dường như đều đi vào ngõ cụt. Tôi đã tốn rất nhiều tiền bạc và công sức, nhưng vẫn chưa thể tìm ra được thứ gì đủ sức nặng để vạch trần cô ta trước công chúng. Ngọc Hà vẫn sống ung dung trong căn biệt thự của tôi, vẫn đóng vai một người mẹ hiền, một người tình đáng thương, trong khi tôi phải sống trong sự cô độc và tủi nhục.
Tuấn Minh vẫn mù quáng tin vào Ngọc Hà, vào những lời nói dối của cô ta. Anh ta vẫn cho rằng tôi là người gây chuyện, là người không biết điều. Mỗi lần anh ta đến thăm tôi, tôi lại cố gắng gợi mở, cố gắng đưa ra những bằng chứng nhỏ lẻ mà tôi đã tìm được. Nhưng anh ta luôn gạt đi, cho rằng tôi đang ghen tuông, đang cố tình phá hoại hạnh phúc của anh ta. Anh ta nói rằng anh ta đã quá mệt mỏi với những cuộc cãi vã, với những sự nghi ngờ của tôi.
Sự thất bại trong việc lật tẩy Ngọc Hà khiến tôi càng thêm tuyệt vọng. Tôi cảm thấy như mình đang đơn độc chiến đấu với cả thế giới. Gia đình chồng thì đứng về phía Ngọc Hà, bạn bè thì nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, và người chồng mà tôi từng yêu thương thì lại quay lưng với tôi. Tôi đã bị dồn vào chân tường, không lối thoát. Sự tức giận trong tôi dần biến thành sự căm hờn, một ngọn lửa lạnh lẽo bùng cháy trong sâu thẳm tâm hồn. Tôi biết mình cần một kế hoạch lớn hơn, táo bạo hơn, để không chỉ lật đổ Ngọc Hà mà còn khiến Tuấn Minh phải hối hận vì những gì anh ta đã làm. Tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ chiến đấu đến cùng. Tôi sẽ tìm ra cách để đưa sự thật ra ánh sáng, dù có phải trả bất kỳ giá nào.
--------------------------------------------------