Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bồ Đề Kiếp

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sang ngày hôm sau, sự im lặng giữa Lạc Trần và Tương Tư biến mất. Mọi người trong Tiết gia

đều rất cao hứng, không còn quản giáo nghiêm Tương Tư nữa, ngược lại còn để nàng tự do chạy khắp nơi.

Thật may là số lần gặp mặt của

Tương Tư và Lạc Trần cũng tăng dần lên, Lạc Trần giờ đã có chức quan,

nên thường xuyên phải vào triều, mãi đến gần tối mới có thể hồi phủ.

Lạc Trần nhận chức chưa được mấy ngày, thì sư phụ hắn để lại phong thư cáo

biệt. Từ đó trở đi, Lạc Trần liền cùng Tiết gia dùng bữa, tất nhiên cũng là ăn cùng với Tương Tư.

Bây giờ Lạc Trần đã có chức tước, hoàng đế liền ban thưởng cho hắn một phủ riêng. Lúc Tiết lão gia về cùng hắn, liền cứ khen ngợi Lạc Trần không ngừng.

Đến bữa tối mọi người

đều biết được tin, liền chúc mừng Lạc Trần, Tương Tư một mặt không biến

sắc chúc mừng, lại lén lút đưa quạt giấy tặng cho Lạc Trần.

Mọi

người đang ăn cơm thì Tiết phu nhân làm như lơ đãng nói: “Trần nhi tới

quý phủ của chúng ta đã được nhiều năm, chúng ta coi ngươi như con cái

trong nhà. Hiện giờ ngươi thăng quan rồi, lại có nhà riêng, sau này cũng chớ để tình cảm giữa chúng ta phai nhạt mới được“.

Lạc Trần đáp: “Mấy năm nay nếu không nhở lão phu nhân chiếu cố, Lạc Trần sẽ không có

ngày hôm này, Tiết lão gia, ơn huệ kiếp này của Tiết lão gia và Tiết phu nhân con tuyệt đối không quên“.

Tiết phu nhân thở dài nói: “Đứa nhỏ này, ta cũng không đòi hỏi ngươi cái gì mà”

“Lạc Trần biết, từ trước đến nay con cũng coi hai người như phụ mẫu của mình”

Lúc này Tiết lão gia cũng lên tiếng: “Trần nhi à, sau này nếu ngươi cảm

thấy quý phủ của mình tịch mịch thì có thể trở về đây, phòng của ngươi

chúng ta sẽ để làm nơi huấn luyện tập võ”

“Vâng“. Lạc Trần nhàn nhạt đáp lại.

Tiết phu nhân lại cất tiếng: “Chỉ tiếc Tương Tư nhà chúng ta là nữ nhi, sau này ra ngoài liền khó trở lại được“.

Tiết lão gia cũng nói theo: “Đúng thế“. Hắn lại hỏi Tương Tư: “Tương Tư, con cũng sắp tới tuổi lập gia đình rồi, trong lòng đã có người nào chưa?”

Tương Tư không đáp, nghĩ cũng phải, một nữ nhi sao lại có thể không biết xấu hổ nói ra chỗ đông người chứ.

Tiết phu nhân liền cười: “Nếu Tương Tư lập gia đình, phải lấy được người nào như Trần nhi, còn có thể thường xuyên về thăm chúng ta“.

Lạc

Trần làm sao mà không biết ý tứ của hai người, ta vội dùng linh thức

thúc giục hắn: “Này này, người ta đã nói như thế rồi, ngươi mau mau cầu

thân luôn đi“.

Lạc Trần im lặng một lát, lập tức đứng dậy, ta nghe thấy tiếng hắn vén vạt áo, có vẻ như đang quỳ xuống.

“Lạc Trần nguyện lấy Tương Tư làm vợ, nếu lão gia, lão phu nhân không chê....”

Hắn còn chưa nói hết lời, Tiết phu nhân liền vội tới nâng hắn đứng lên,

cười khanh khách nói: “Ai, đứa nhỏ này thật là. Ta sớm đã nhìn ra hai

đứa có tình ý. Chúng ta là người một nhà, không cần dùng đại lễ như thế, đợi ngươi bố trí ổn thỏa quý phủ, hạ sính lễ tới đây là được“.

Lúc này Tiết lão gia cũng rất vui vẻ: “Trần nhi tài hoa vô hạn, Tương Tư ở bên Trần nhi, ta cũng yên tâm“.

Lần này thật sự thành người một nhà rồi, trong lòng ta cũng vui lây.

Chờ ăn cơm xong, Lạc Trần đi về phòng, nhưng sắc mặt hắn có vẻ không vui

lắm, ta không khỏi có chút hoang mang. Thấy hắn đóng cửa liền hỏi:

”Ngươi không vui à?”

Lạc Trần giật mình, đem ta đặt vào trong tay ôn nhu cười nói: “Ta nghĩ, ta cùng Tương Tư thật đúng là duyên phận của nhau rồi“.

“Ta đã nói rồi mà, ngươi còn hoài nghi cái gì? Ta là người nhà Phật, sẽ không lừa ngươi đâu“.

Lạc Trần chớp mắt mấy lần, rồi hỏi ta: “Tiểu Linh Nhược, ngươi đã từng thích ai bao giờ chưa?”

“Chúng ta là Phật tử, sắc tức thị không, chỉ cầu vì thế nhân cầu phúc, đương nhiên sẽ không thích ai rồi”

“Thật sao...” Lạc Trần rủ mắt, lại hỏi ta: “Nếu có một ngày, ngươi thích một người rồi thì sẽ thế nào nhỉ?”

“Á. Ta nghĩ nghĩ, kỳ thật ta cũng không biết rõ, “Đại khái là.... sẽ bị tan biến mất, mà không đúng, sư phụ nói, chúng ta nếu vì trần thế mà sinh

tâm, thì sẽ không trở về được“.

“Không quay về được?”

“Ừ,

lúc đó chúng ta sẽ giống như du hồn lưu lạc ở trần gian cho đến khi tan

biến, không có cách nào trở về Ly hận thiên tu luyện tiếp cả”

“Sắc tức là không, không tức là khắc sao....”, Lạc Trần thì thào, “Tiểu Linh Nhược, có phải chờ thành toàn nhân duyên của ta rồi, ngươi sẽ trở về

tiếp tục tu luyện phải không?”

“Đương nhiên”, Nói đến việc phải

về, không hiểu sao, ta có chút không được vui như mình tưởng, “Ta muốn

tu luyện thành Phật tử Phật pháp vô biên“.

Lạc Trần nhìn ta, đôi mắt có gì đó nhộn nhạo quyến luyến, thấy thế tiểu Phật tử ta cũng có chút dao động.

---- ---- ---- ---- ---- ---- ---- ---- ---- ---- ---- ---- ----

“Này này, người ta đã nói như thế rồi, ngươi mau mau cầu thân luôn đi“. Đại

tiểu thư của tôi, chị không nói cũng không gây chết người đâu T.T

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bồ Đề Kiếp
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...