Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bồ Đề Kiếp

Chương 53

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bốn mươi chín ngày đáng lý ra đối với ta trôi qua rất nhanh, nhưng không ngờ bây giờ lại cảm thấy thật khó khăn. Rất nhiều lần ta muốn đi tìm Lạc Trần, nhưng sự kiên nhẫn của tiểu Phật tử ta rất lớn, nên vẫn là nhịn xuống, không đi tìm hắn.

Cuối cùng cũng tới ngày thứ bốn mươi chín, ta liền nhanh chóng ra ngoài, định đi tìm Lạc Trần nói chuyện.

Ra khỏi Ngự Thiên viên, ta bắt đầu lơ mơ vì ta không thông thuộc địa bàn của Càn Khôn giáo. Cũng may ở đây có không ít đệ tử cùng lứa, tùy tiện hỏi một người đường tới chỗ đệ tử của trưởng lão áo vàng là ra ngay. Ta liền theo đó mà đi.

Hóa ra ở chỗ này, bốn vị trưởng lão sẽ truyền thụ những phương thức võ công riêng, từ đó cuộc sống sinh hoạt ngày thường của đồ đệ các nhóm cũng khác nhau. Cho nên cuộc tuyển chọn đồ đệ ngày đó, cũng không phải là các vị trưởng lão thấy ai có duyên thì tuyển người đó, mà là phải xem qua lai lịch, võ công rồi mới có thể tuyển chọn. Sau đó mới có màn tranh giành đệ tử như vậy.

Nơi luyện võ của đệ tử bốn vị trưởng lão tất nhiên cũng khác nhau. Trưởng lão áo đỏ, tên là Thiên Dương, chú trọng nhất vào chiêu thức, đặc biệt những chiêu thức tàn nhẫn, không để cho đối phương đường lui. Cho nên võ công truyền dạy cũng rất mạnh mẽ, lúc đệ tử của nhóm đó tập luyện, âm thanh vang ra nội trong một dặm người ta vẫn có thể nghe được.

Lão áo vàng kia, cũng chính là sư phụ của Lạc Trần, tên là Huyền Minh. Là vị trưởng lão hòa ái nhất. Chiêu thức võ học nhìn qua thì thấy rất ôn hòa, kì thực lại rất giảo hoạt, thường đánh bất ngờ khi đối phương chưa sẵn sàng, rất biết cách ẩn mình. Thật giống như hoàng đế cao cao tại thượng lo đến đại cục của thiên hạ, túc trí đa mưu, nắm quyền sinh sát trong tay.

Về phần nam nhân áo xanh, hắn cũng là một người lạnh lùng. Hắn tên là Giản Nam, dùng nhạc khí làm vũ khí, phải có nội lực lớn đến mức nào mới có thể dùng nhạc khí tấn công người chứ! Cho nên đồ đệ của hắn trước khi nhập môn còn phải học thật tốt nhạc khí, thật là có nhã hứng. Ài...sau này thỉnh thoảng ta có thể đến đây nghe đàn sáo thư giãn.

Cuối cùng là nữ tử áo xám Hoán Tố Dao Cầm xinh đẹp, kỳ thật mới chỉ ba mươi tuổi. Có điều nàng ta thật sự lợi hại, am hiểu công phu nhu hòa, lấy nhu chế cương, đặc biệt rất giỏi khinh công. Cho nên bình thường nữ đệ tử của nàng ta phong cách rất đơn giản.

Ài, vừa rồi nghe người ta nói, chỗ của lão Huyền Minh nằm ở Thừa Dương cung, phía đông bắc Càn Khôn giáo. Lại nói, Càn Khôn giáo thật sự không nhỏ, ta đi mãi một lúc lâu mới tới được Thừa Dương cung, sớm biết thế này ta đã ẩn mình bay thẳng qua đây tìm Lạc Trần cho rồi.

Lúc tới nơi thì thấy có một đệ tử áo vàng canh giữ cửa. Ấy...Hắn chẳng phải là đứa nhỏ đó sao? Ta thấy thế vội cười, “Hóa ra là ngươi, thật tốt!”

Mà đứa nhỏ này thật khiến người ta không thích nổi, hắn mặt lạnh nghiêm nghị nhìn ta nói: “Ngươi tới đây làm gì?”

Ta ngẩn người, không nghĩ tiếp cận hắn khó đến vậy, thật không giống với bộ dáng bệnh tật trước đây.

“Ta đương nhiên là tới tìm người“.

“Ngươi tìm Lạc Trần sao? Vậy không cần đi nữa!”

“Tại sao?” Ta nhíu mi.

“Thời gian luyện công trong Thừa Dương Cung, trừ bỏ đệ tử ở đây ra thì những để tử chỗ khác phải được sự đồng ý mới được vào, cho nên ngươi hãy trở về đi“.

“Còn sớm như vậy mà các ngươi đã bắt đầu luyện công sao? Vậy sao ngươi còn đứng chỗ này?”

Hắn hơi ngớ ra rồi mới nói: “Hôm nay tới lượt ta canh gác“.

Ta gật gật đầu, “Vậy ngươi để ta gặp hắn một chút thôi.”

“Không được!”

“Đứa nhỏ này thật là...” Ta thở dài, đúng là đồ vong ân phụ nghĩa, tốt xấu gì ta và Lạc Trần cũng đã cứu hắn một mạng.

Nhưng hắn không nghe, còn hừ một tiếng, “Ta không phải là đứa nhỏ này nọ, tên ta là Tô Tuyết. Ngươi cũng không thể gặp hắn đâu, về đi!”

Ta cười cười, “Tô Tuyết? Nghe sao giống tên của nữ tử vậy?” Hắn không đáp lại, ta bèn đứng qua một bên đợi.

Hôm nay ta quyết gặp được Lạc Trần, đã lâu rồi chưa có gặp nhau. Hơn nữa ta ở trong Ngự Thiên viên kia bị ngâm hương huân suốt bốn mươi chín ngày, nhân lúc Nam Cung Ngự Thiên không có mặt ta đã lấy rất nhiều hương huân đem đến đây cho Lạc Trần dùng nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bồ Đề Kiếp
Chương 53

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...