1
Cơn gió tháng Hai vẫn mang theo một chút hơi lạnh. Ta yên lặng ngồi bên cửa sổ, thẫn thờ nhìn cô gái có dung mạo tươi tắn trong gương đồng, một lúc vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi tâm trạng đau thương.
Thị nữ Châu Nhi xách hộp thức ăn, hớt hải bước nhanh tới gần. “Tiểu thư, không ổn rồi!”
Nàng vẻ mặt kinh hoàng, tuôn ra những tin tức vừa nghe được như trút đậu trong bình.
“Nô tỳ vừa đi qua tiền viện, thấy các chủ t.ử nhà họ Tạ đều bị quan binh bắt đi rồi, hình như là phạm phải chuyện gì rất lớn!”
“Người nói... chúng ta có nên cắt đứt quan hệ, trở về Vân Châu không ạ? Nô tỳ sợ sẽ làm liên lụy đến người.”
Nghe những lời này, ta mới cảm thấy một chút thực tế về việc được sống lại một đời.
Kiếp trước, Châu Nhi cũng từng khuyên nhủ như vậy. Thế nhưng, ta không chịu khoanh tay đứng nhìn, khăng khăng nhúng tay vào vũng nước đục của nhà họ Tạ.
Chỉ vì mẫu thân trước khi ch.ếtkhông yên lòng, nên đã bảo ta mang theo một tờ hôn thư lên kinh thành.
Một là để cầu một phần che chở, hai là tìm phụ thân ta với thân phận không rõ ràng.
Người nghĩ rằng Tạ phu nhân là bạn thanh mai trúc mã thuở nhỏ, cho dù hôn sự có thành hay không, cũng nên chiếu cố con gái cố nhân một chút.
Hơn nữa, người từng có ơn với Tạ phu nhân. Chỉ là Mẫu thân không biết, và ta khi ấy cũng không biết, chuyện kẻ ăn cháo đá bát thì là bản chất truyền từ đời này sang đời khác.
Tạ phu nhân tất nhiên không muốn để đứa con trai trưởng có tiền đồ rạng rỡ cưới một cô gái mồ côi, nhưng bà ta cũng không nỡ từ bỏ khoản hồi môn kếch xù của ta, nên đã để ta tạm thời ở trong tiểu viện hẻo lánh của nhà họ Tạ, thỉnh thoảng lại đòi hỏi một vài thứ.
Họ còn tuyên bố sẽ giúp ta điều tra tin tức về Phụ thân.
Ta của thuở thiếu thời vẫn còn ngây thơ ngu muội, không nhận ra sự toan tính của người khác, đã mang ơn đức với nhà họ Tạ sâu nặng.
Về sau, cây đổ bầy khỉ tan. Khi Kinh Triệu Y Tạ đại nhân bị vu oan thông đồng với giặc phản quốc, cả gia đình bị tống vào ngục, những người từng là hôn thân đều tránh xa.
Chính là ta đã chạy đôn đáo khắp nơi, dùng tiền bạc lo lót cho trên dưới, giúp họ tránh khỏi cực hình thể xác.
Cũng chính là ta khổ công tìm kiếm chứng cứ, lăn qua giường đinh gõ trống Đăng Văn, để rửa sạch oan khuất cho nhà họ Tạ.
Ta chỉ gặp Tạ Nghiêu qua bình phong hai lần, không thể nói là có tình cảm sâu đậm gì với hắn.
Chỉ là lúc ấy, luật pháp quy định, người không liên quan không thể tùy tiện gõ trống Đăng Văn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-ten-chong-can-ba/1.html.]
Ta mới buộc lòng phải lấy thân phận là vợ chưa cưới của Tạ Nghiêu mà hành sự.
Thế nhưng, hắn lại cho rằng ta vì muốn gả cho hắn mà không từ thủ đoạn nào, vì thế mà hận ta thấu xương.
Cái đau khi lăn trên giường đinh thấm sâu vào tủy xương. Cho dù đã trôi qua rất lâu, ta vẫn không thể quên được cảnh toàn thân quần áo bị m.á.u tươi thấm ướt năm xưa.
Những mũi đinh nhọn đ.â.m xuyên qua thịt da, đau đến tê cả cuống lưỡi, từ sau lần đó ta liền mắc bệnh huyết hư .
Nếu Tạ Nghiêu không thích ta, hoàn toàn có thể nói thẳng, ta trở về Vân Châu là được! Tuyệt đối không si mê quấn quýt.
Thế nhưng, hắn lại vì danh tiếng mà cưới ta về làm vợ, rồi lại đổ hết cái ch.ếtcủa người trong lòng hắn lên đầu ta.
Hắn cho ta là thừa thải.
Ta sẽ không không bao giờ có sự bình yên ,dù là lúc sống hay c.h.ế.t.
... May mắn thay, ta vẫn còn cơ hội làm lại.
Đời này, ta từ bỏ lòng tốt vô dụng, ta phải xem Tạ Nghiêu làm thế nào có thể thoát khỏi ngục tù!
Nghĩ đến đây, ta lấy ra ngân phiếu, dặn dò: “Châu Nhi ngoan, ngươi nói đúng, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi nhà họ Tạ.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Nơi này không ở được nữa, ngươi đi tìm mua một cái viện t.ử tốt hơn.”
“Vâng!”
Châu Nhi mắt sáng lên, hậm hực nói: “Nếu nô tỳ nói, người lẽ ra phải rời khỏi cái nơi tồi tàn này từ sớm rồi.”*
“Mái nhà trong viện này đã thủng vài lỗ rồi, đến lũ ăn mày bên ngoài còn không thèm ở.” Ta mím môi cười cười không nói gì.
Lời nói tuy có chút khoa trương, nhưng cũng có thể thấy, Tạ phu nhân quả thực không hề coi ta ra gì, chỉ coi ta là thân thích xa đến tìm cơ hội nhờ vả mà thôi.
Nếu thực sự đồng ý thực hiện hôn ước, sao lại có thể đối xử hời hợt như vậy.
Quả nhiên nhà họ Tạ đã hoàn toàn hỗn loạn. Hầu hết hạ nhân đều đang thu dọn hành lý chạy trốn.
Châu Nhi thuê một chiếc xe ngựa, hai chủ tớ chúng ta đang nhét hành lý lên trên thì đột nhiên có một vị khách không mời mà đến.
--------------------------------------------------