11
Ta với vẻ mặt bất đắc dĩ nhắc nhở: ‘Mật sứ Người phái đi Vân Châu điều tra chưa về mà.’ Vạn nhất ta không phải là con gái Thái tử, chẳng phải là phạm vào điều cấm kỵ sao.
Lão Hoàng đế không nói, chỉ mở một bức tranh cuộn ra cho ta xem. Giấy tranh đã hơi ngả vàng, chân dung người phụ nữ trên đó sống động như thật, giống ta đến tám chín phần, khác biệt lớn nhất là giữa hai lông mày ta thiếu một nốt ruồi đỏ nhỏ.
‘Đây là Thiên Thánh Hoàng hậu.’ Ngài dùng ngón tay run rẩy vuốt qua bức tranh, giọng điệu đầy hoài niệm, ‘Cũng là người vợ kết tóc se duyên mà Trẫm yêu nhất, khuôn mặt con, chính là bằng chứng tốt nhất cho huyết mạch Thái tử.’
Ta đợi trong cung hai ngày. Thư chim bồ câu của mật sứ cuối cùng cũng đến tay Lão Hoàng đế và Thái tử.
‘… Thì ra, ngươi là con gái của người hái sen.’ Thái t.ử nhìn hai giọt m.á.u hòa vào nhau trong bát, ánh mắt phức tạp.
Ta cúi mình hành lễ, từng chữ từng chữ thay A Nương nói ra chấp niệm trước lúc lâm chung: ‘Thái t.ử Điện hạ, dân nữ muốn thay A Nương hỏi, vì sao ngài không bao giờ quay về.’ ‘Và vì sao đột nhiên bặt vô âm tín?.
‘Là cô có lỗi với mẫu t.ử các ngươi.’ Thái t.ử nói, năm đó ngài vi hành thị sát dân tình đến Vân Châu, quen biết và yêu thương mẫu thân.
Thế nhưng mẫu thân là con gái độc nhất trong nhà, muốn có một người con rể ở rể, lại càng không chịu theo ngài lên kinh. Ngài cũng không thể buông bỏ mọi thứ, ở lại Vân Châu lâu dài.
Sau này thân phận của Thái t.ử bị bại lộ, các quan lại tham ô hối lộ mạo hiểm truy sát, ngài ngã xuống sông đập đầu, mất đi đoạn ký ức ở Vân Châu, chữa trị nửa năm mới khỏi.
Đợi đến khi ngài phái người đi tìm mẫu thân, đã không còn tìm thấy nữa. Bởi vì mẫu thân cũng giống như ngài, đều dùng tên giả.
Ta: ‘… ’
Sự chân thành giữa người với người đâu rồi!
Lão Hoàng đế lại rất vui mừng, ‘Tốt, tốt, tốt! Trẫm nói mà Ninh Nguyệt là cốt nhục hoàng gia!
Thiên Thánh Hoàng hậu đối với hai phụ t.ử đều có ý nghĩa khác nhau.
Mà ta dựa vào khuôn mặt tương tự Hoàng tổ mẫu, cùng với sự hối lỗi, mà nhận được một khoản ban thưởng hậu hĩnh.
Thái t.ử phi biết chuyện cũng không giận, còn đề nghị nhận ta làm con nuôi dưới danh nghĩa của mình.
Ta từ chối. Phụ thân có thể thay, mẫu thân thì không.
Thái t.ử phi cũng không oán trách, còn cười bảo ta thường xuyên đến Đông Cung tìm các muội muội chơi.
Ta thất thần trở về khu viện trước kia, thấy Châu Nhi cũng với vẻ mặt thất thần.
Nàng ta nhào tới, tóm lấy tay áo ta, khóc thét lên: ‘Tiểu thư! Người thành Quận chúa rồi!’ ‘Châu Nhi còn tưởng người không cần nô tỳ nữa huhuhu…’
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
‘Ngốc Châu Nhi.’ Ta vỗ vỗ đầu nàng như trước kia để an ủi, ‘Bất kể có là Quận chúa hay không, tình nghĩa giữa chúng ta sẽ không thay đổi.’ ‘Trừ khi nào ngươi có ý trung nhân, ta sẽ ban cho ngươi một khoản hồi môn hậu hĩnh.’
Dù sao, cộng thêm phần ban thưởng của Hoàng tổ phụ và Phụ thân, tiền trang của ta ngày càng lớn rồi.
Xài không hết, thật sự không xài hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-ten-chong-can-ba/11.html.]
Tối hôm đó, ta mơ một giấc mơ.
Ta mơ thấy sau khi ta ch.ếtở kiếp trước, Tạ Nghiêu liền nhanh chóng cưới vợ mới.
Tuy nhiên, hắn chẳng đắc ý được bao lâu, liền có người lật ra mật chỉ của Thái Thượng hoàng , treo cổ hắn đến c.h.ế.t.
Có một vị quan viên ở Thông Châu, từ xa xôi đến, thu liễm t.h.i t.h.ể của ta và an táng.
Thì ra, ở kiếp trước Hoàng tổ phụ cũng nhận ra thân thế của ta, cho nên mới tha cho Tạ gia. Chỉ là lúc đó Phụ thân đã bệnh mất, ngài sợ thân thế của ta bị lộ sẽ gây ra tai họa, nên không dám công khai ban thưởng, chỉ có thể thưởng thức Tạ Nghiêu, để ta có thể được thơm lây.
Hèn chi, Tạ Nghiêu trọng sinh chỉ chậm hơn ta một bước, thì ra hắn cũng không sống được bao lâu.
---
Đại Yến Công Bố Danh Phận
Để khuếch trương thân phận của ta, Hoàng tổ phụ đặc biệt sai người tổ chức một bữa tiệc lớn.
Các cựu thần trong triều thấy ta đều kinh ngạc vô cùng.
Nhị Công chúa ngồi bên dưới uống rượu, cách tấm bình phong thỉnh thoảng lại đ.á.n.h mắng các nam sủng ở dưới.
Khi ta bước qua, vừa vặn thấy Tạ Nghiêu đang chịu nhục nhã lau giày cho nàng.
‘Cô mẫu thật có hứng thú.’ Ta nói.
‘Ngươi tới làm gì!’ Nhị Công chúa vẻ mặt âm trầm nhìn chằm chằm ta, rầm rầm đập ly rượu xuống. ‘Giang Ninh Nguyệt, ngươi lại ở đây!’
Tạ Nghiêu hoàn toàn không hay biết gì, hắn ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn bóng dáng ta mà nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Người có thân phận hạ tiện như ngươi, cũng dám lén lút xông vào yến tiệc trong cung à.’ ‘Nhị Điện hạ, mau sai người đ.á.n.h ch.ếtnàng đi!’
Ta còn chưa lên tiếng, Nhị Công chúa đã tặng cho hắn một cái tát tai thật mạnh, ‘Câm miệng!’
‘Người không biết còn tưởng, ngươi giờ vẫn là Đại công t.ử Tạ gia cao cao tại thượng đó chứ.’
Ta cười lạnh, đổ cả bình rượu lên đầu hắn. ‘Một nam sủng ti tiện cũng dám nói chuyện như thế với bản Quận chúa!’
Đồng t.ử Tạ Nghiêu co rụt lại, hắn đứng dậy mới chú ý đến chiếc váy cung đình xa hoa và mũ ngọc trên người ta, đó là trang phục của nhân vật chính trong yến tiệc.
‘Sao có thể … sao có thể chứ …’ Hắn kinh hãi mất sắc, không thể tin vào sự thật này.
Đối với Tạ Nghiêu, gi.ết người phá tâm cũng chỉ đến thế mà thôi.
Hắn vẫn ở chỗ Nhị Công chúa chịu nhục để làm nam sủng, chờ đợi ngày có thể lật mình trở lại. Kết quả là ta rời khỏi Tạ gia lại sống tốt hơn bao giờ hết, còn trở thành quý tộc Thiên gia.
Ta không nhìn hắn nữa, mà hướng về phía Nhị Công chúa với vẻ mặt khó chịu nói:
‘Cô mẫu, cháu gái muốn thỉnh cầu ngài ban cho một nam sủng.’
--------------------------------------------------