7
Phụ thânchưa tìm thấy, ngược lại lại có thêm một người bạn tri kỷ.
Chờ đến ngày nghỉ, ta dẫn theo một đám võ sư, khí thế hung hăng đi tìm Thẩm Tri Uyển.
Gia thế của Tạ phu nhân không hề cao, nhà họ Thẩm ở Thông Châu là một gia đình thanh bạch sống bằng nghề canh cày đọc sách, đã suy tàn từ lâu rồi.
Nếu không cũng sẽ không đưa Thẩm Tri Uyển đến Tạ phủ, muốn nàng ta bám được mối hôn sự tốt.
Ban đầu mục tiêu của Thẩm Tri Uyển là biểu huynh Tạ Nghiêu này, thế nhưng đợi đến khi Tạ gia xảy ra chuyện, nàng ta vơ vét bạc xong liền phủi sạch quan hệ.
---
Khi ta tìm thấy nàng ta, nàng ta đang phải đối mặt với một đám hắc y nhân truy sát, run rẩy trốn trong lu rượu, sợ đến mức mặt mày trắng bệch.
Có lẽ không muốn gây thêm chuyện, đám sát thủ áo đen thấy nhóm người chúng ta đi vào, liền dứt khoát chọn rút lui.
Cô gái trong lu tóc dài ẩm ướt, toàn thân tỏa ra mùi rượu, y phục gần như ướt xuyên.
Ta chán ghét đưa cho nàng ta một chiếc áo ngoài: ‘Mặc vào đã, đứng dậy nói chuyện.’
Đêm lạnh, Thẩm Tri Uyển cũng không khách sáo với ta, khoác áo ngoài lên ngẩng đầu hít thở sâu.
“‘Ta biết ngươi đến làm gì.’ Nàng ta nói, ‘Giang tỷ tỷ, ngươi đang tìm biểu huynh đúng không?’”
Ta không muốn lãng phí thời gian đoán mò, rút lưỡi d.a.o đặt lên chiếc cổ mềm mại của nàng ta, giọng nói tựa như kẹp theo băng lạnh: ‘Nói cho ta biết, hắn ở đâu.’
Dưới ánh trăng, Thẩm Tri Uyển hiểu chuyện mỉm cười.
“‘Ngươi nhất định không ngờ tới, vị thế gia công t.ử cao cao tại thượng ngày trước, giờ lại đang vẫy đuôi cầu xin Nhị Công chúa rủ lòng thương.’”
Ta kinh ngạc run rẩy tay.
“Có phải ý ta nghĩ không? Tạ Nghiêu thật sự dám liều lĩnh đến vậy sao.”
Cô gái cười lạnh, ‘Hắn đã sa sút đến mức làm nam sủng, vậy mà còn muốn ta làm ngoại thất cho hắn.’
‘Ta cũng có chí tiến thủ chứ bộ, làm thế còn chẳng bằng làm cho Nhị Công chúa, nghe nói vị Điện hạ kia vốn dĩ chẳng kiêng kỵ gì.’
“Hèn chi... hèn chi trong tình cảnh đó mà vẫn sống sót được, hóa ra là nhờ bán vốn tự có!”
‘Tam Hoàng t.ử phi thực sự không hề quan tâm đến Tạ Nghiêu sao?’
Trong ấn tượng của ta, Tạ Miểu rất coi trọng đệ đệ này.
‘Ngươi không biết sao.’ Thẩm Tri Uyển dừng lại, ‘Hoàng thượng nghe tin này vô cùng giận dữ, đặc biệt ra lệnh cho Tạ Miểu ly hôn với Tam Hoàng tử, vào đạo quán tu hành rồi.’
“‘Trước khi nàng ấy đi, đã giới thiệu Nhị Công chúa và biểu huynh gặp mặt một lần.’”**
Trong phút chốc, ta như thấy trên ngọn cây đào trong sân có một cánh bướm đậu lại. Khẽ vỗ cánh, khiến tương lai biến đổi khôn lường.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-ten-chong-can-ba/7.html.]
Trong ký ức kiếp trước của ta, Tạ Miểu dựa vào sự hỗ trợ của gia tộc, vô cùng vẻ vang ngồi lên vị trí Mẫu nghi thiên hạ.
Bây giờ lại ngay cả Hoàng t.ử phi cũng không còn.
Ngay sau đó, ta lại nhớ đến một chuyện lớn.
Đó là chuyện ta từng nghe mọi người nhắc đến với vẻ mặt tiếc nuối khi đi dự tiệc.
‘...Nếu năm đó Thần Thái t.ử Điện hạ không đột ngột qua đời, e rằng triều đình đã tốt hơn nhiều, cũng không cần phải cắt nhượng mấy tòa thành trì.’
Thánh thượng hiện tại con cái đông đúc. Nhưng ông chỉ coi trọng đích trưởng t.ử do Thiên Thánh Hoàng hậu để lại, đã sớm chọn người kế vị.
Tuy nhiên, ông ấy đã sống quá lâu. Một vị đế vương sống quá lâu, đôi khi không phải là chuyện tốt.
Đối với Thái t.ử mà nói, một mặt hắn phải đối mặt với sự kiêng kỵ của người phụ thânđã già, mặt khác phải đàn áp các đệ đệ đã trưởng thành ở phía dưới.
Vào một đêm bình thường nào đó, Thái t.ử đột ngột hôn mê, bảy ngày sau thì mất. Người tóc bạc tiễn người tóc đen, Đế vương khóc không ngừng.
Cuối cùng lại để Tam Hoàng tử, người tưởng chừng kém cỏi nhất, hưởng lợi.
Tính toán kỹ, thời gian Thái t.ử xảy ra chuyện hình như cũng chính là khoảng thời gian này.
Không thể để Tam Hoàng t.ử lên ngôi. Nếu không, tiểu cữu t.ử Tạ Nghiêu này sẽ dựa vào hắn mà lật mình.
Nhưng ta có thể làm được gì đây? Trong khoảnh khắc, vô vàn ý nghĩ lướt qua đầu ta.
Cuối cùng, ta đặt lưỡi d.a.o đang gác trên cổ Thẩm Tri Uyển xuống, ném ra câu hỏi cuối cùng.
‘Chuyện Tạ gia thông đồng với địch phản quốc, có liên quan đến ngươi, đúng không?’
‘Không chỉ vậy, ngươi từng là người của Tam Hoàng tử.’
Thẩm Tri Uyển, người vốn luôn ung dung, mặt đột nhiên biến sắc, rút kim trâm trên đầu ra muốn đ.â.m tới.
Các võ sư hộ vệ lập tức bắt giữ nàng ta.
Ta nhìn chằm chằm vào ánh mắt đầy oán hận của nàng, từ từ cười nói: ‘Đừng xúc động như thế, ta không có ý định tố cáo ngươi đâu.’ Ít nhất là tạm thời chưa.
‘Ngươi muốn ta làm gì?’ Nàng ta cúi mày xuống hỏi.
Ta dứt khoát nói: ‘Gi.ết Tạ Nghiêu!
Mùa đông đến muộn, thời gian trôi nhanh.
Ngoài trời tuyết lông ngỗng rơi từ lúc nào không hay.
Ta vừa thả món hoành thánh đã gói vào nồi, thì thấy Tiêu Bà Bà vội vàng chạy vào.
‘A Ninh!’ Bà ta kéo tay ta, đẩy ta ra ngoài, ‘Mau lên, đừng làm nữa, bên ngoài có một Quý nhân đến, chỉ đích danh muốn tìm con đó!’
‘Lão bà ta nhìn thấy người đó đến không có ý tốt, con vẫn nên về nhà tránh đi thì hơn.’
--------------------------------------------------