8
Lão đầu bếp hôm nay không đến.
Lòng ta chùng xuống, nghĩ đến một khả năng nào đó.
Quả nhiên không ngoài dự đoán.
Bước ra ngoài liền thấy một đám cung nữ thái giám đã bao vây cửa ra.
Phía trước, trên chiếc loan xa hoa lệ tinh xảo, ngồi một người phụ nữ vai rộng eo lớn.
Nàng ta vén tấm lụa mỏng bằng sợi vàng lên, giọng điệu trào phúng: ‘Tiểu nương t.ử đây là muốn đi đâu vậy?’
Nói xong, nàng ta bất mãn vỗ vỗ vào thanh niên đang quỳ ngồi ở phía dưới, ‘Dùng sức nhẹ chút!’
Chính là Nhị Công chúa góa chồng sớm, hành sự kiêu căng ngang ngược.
Ta mơ hồ cảm thấy một ánh mắt đầy hận ý như mũi kim châm sau lưng, cúi mắt tiến lên hành lễ: ‘Không biết Quý nhân tìm ta có việc gì?’
Xung quanh yên tĩnh một thoáng.
Nhị Công chúa như nhìn thấy điều gì cực kỳ khủng khiếp, răng run lập cập: ‘Ngươi, ngẩng đầu lên cho bản cung!’
Ta ngẩng đầu nhìn lại, đối diện với người đang đeo mặt nạ đang xoa bóp chân cho Nhị Công chúa.
“Nhìn dáng người quả nhiên là Tạ Nghiêu.”*
“Trong khoảnh khắc ta không biết nên lo lắng cho bản thân trước hay nên cười nhạo hắn trước.”*
Cho đến khi Nhị Công chúa the thé hét lên một câu: ‘Người đâu! Mau cào nát mặt ả! Đánh ch.ết rồi cho ch.ó ăn!’
Ta đứng im không động, trầm giọng nói: ‘Điện hạ không nói rõ lý do mà đã muốn đ.á.n.h ch.ết ta, e là không hợp với luật pháp đi, chẳng lẽ không sợ bị Ngự sử đàn hặc sao?!’
‘Có gì đáng nói với lũ tiện dân các ngươi.’ Người phụ nữ cười lạnh, chiếc kim ngọc cài tóc bên thái dương khẽ lay động, ‘Luật pháp sao? Bản cung chính là luật pháp.’
Tạ Nghiêu xoa chân, bổ sung: ‘Người này không biết lễ nghi, Điện hạ chỉ là trị tội bất kính mà thôi, nhiều nhất cũng chỉ là phạt bổng lộc một hai năm.’
Nhị Công chúa nghe vậy càng thêm lý lẽ, ‘Lũ nô tài ch.ó má các ngươi, còn đứng ngây ra đó làm gì!’
Các cung nhân nghe lệnh, giơ gậy gỗ lên định đ.á.n.h ta.
Vào thời khắc mấu chốt, từ xa truyền đến một tiếng quát lạnh lùng— ‘Dừng tay!’
Bà Tiêu, người đi báo tin, đi theo sau Ôn Hằng, chen vào giữa một nhóm học t.ử đang phẫn nộ.
Ôn Hằng mặc một thân t.ử bào, tóc đen búi cao sau đầu, đôi mày mắt tinh xảo càng thêm lạnh lùng.
Nàng không hề khách khí nói: ‘Nhị Điện hạ xin mời quay về, Quốc T.ử Giám là nơi học phủ trọng yếu, người không liên quan không được làm càn ở đây!’
Nhị Công chúa tức giận đá Tạ Nghiêu một cước, chén rượu trong xe rơi xuống kêu loảng xoảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-ten-chong-can-ba/8.html.]
‘Vãn bối nhà họ Ôn, ngươi cũng dám nói chuyện với bản cung như vậy! Nếu Tế tửu Ôn có mặt, bản cung còn có thể nể mặt nhà họ Ôn một chút, ngươi tính là cái thá gì? ’
Ôn Hằng không thèm nhướng mắt: ‘Lời của ta chính là ý của gia phụ.’
Hạ Ngư Thừa che chắn trước người ta, cằm căng chặt, giận dữ ngút trời: ‘Thiên t.ử phạm pháp cùng tội với thứ dân. Chúng ta đều có công danh trong người, nếu Nhị Công chúa cố ý muốn đ.á.n.h ch.ết một người phụ nữ yếu đuối, vậy ta sẽ lấy m.á.u rưới lên triều điện, xin Bệ hạ đòi lại công bằng!’
‘Đúng! Chúng ta tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn!’
Các học t.ử khác nhao nhao phụ họa, tuyết trên vai cũng không che giấu được sự phẫn nộ của họ.
Y phục xanh và tím tự tạo thành một cảnh tượng độc đáo.
Họ có lẽ chính kiến khác nhau, học phái khác nhau, nhưng đều đã từng ăn cơm ta làm.
Hoa tuyết đọng trên mi mắt, hốc mắt ta hơi ẩm ướt, không biết là băng tan hay là rớt ‘hạt ngọc nhỏ’.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Còn Tạ Nghiêu nhìn thấy tất cả những điều này, vô cùng căm hận: ‘Điện hạ, đừng nghe lời biện minh của lũ học sĩ thối tha này.’
Nhưng Nhị Công chúa do dự.”*
Ngay khoảnh khắc nàng ta do dự, tại cổng lớn Quốc T.ử Giám bước vào hai bóng người.
Một người là nam t.ử tuấn tú dáng vẻ trung niên (Tế Tửu Ôn), người kia là lão đầu bếp (Lão Ôn).
‘Khụ khụ... Điện hạ à, làm ồn đủ rồi thì rời đi thôi.’ Lão đầu bếp chắp tay sau lưng, khẽ thở dài.
‘Ôn Bá Phụ.’ Sắc mặt Nhị Công chúa thay đổi, không cam lòng lườm ta một cái, nhưng cũng chỉ có thể dẫn thuộc hạ rời đi.
‘Thôi vậy, chuyện hôm nay bản cung tạm xem như là nể mặt Bá Phụ.’ Chuyện lão đầu bếp là phụ thân của Tế Tửu hoàn toàn được chứng thực.
---
Ta chắp tay, khom lưng hành lễ, tạ ơn mọi người: ‘Đa tạ chư vị hôm nay đã giúp đỡ.’
‘Được rồi được rồi, mọi người trở về ôn tập đi.’ Tế Tửu Ôn là một người hiền lành từ ái, ông phất tay với các học tử, không hề trách cứ nửa lời.
Hạ Ngư Thừa lo lắng nhìn ta, không động đậy. Ôn Hằng cũng vậy.
Nàng thấy đám đông giải tán, khẽ hỏi một câu: ‘Cha, Thái t.ử tỉnh lại chưa?’
Tế Tửu Ôn không nói gì, chỉ lắc đầu với vẻ mặt buồn bã.
Gió lạnh thổi qua mặt mang đến một luồng lạnh.
Đúng lúc này, đầu mũi ta ngửi thấy từng sợi từng sợi mùi hương hoa quen thuộc thấm sâu vào cốt tủy.
Đầu óc trống rỗng một thoáng, ta vội vàng tiến lên, kéo tay áo Tế Tửu Ôn ngửi lấy ngửi để một trận .
‘Ê ê ê — Giang tiểu nương t.ử cô làm gì vậy?!’ Tế Tửu Ôn đại kinh thất sắc.
--------------------------------------------------