Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

C--HẾT VÌ GÁI

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4

Sau đám tang, tôi cố gắng sắp xếp cuộc sống như một người vợ góa bình thường, nhưng càng ngày tôi càng thấy cái c.h.ế.t của Lưu Chinh có gì đó không khớp. Những lời kể của đồng nghiệp đi cùng anh hôm đó mâu thuẫn ở nhiều điểm, nhưng họ lại tỏ ra quá vội vã muốn kết thúc câu chuyện. Tôi hỏi một vòng, ai cũng nói giống nhau đến lạ, như thể đã thống nhất sẵn câu trả lời. Điều đó khiến tôi nổi gai sống lưng.

Tôi mở lại chiếc điện thoại của Lưu Chinh. Trong thư mục bí mật, ngoài tin nhắn với nhân tình, còn có vài đoạn ghi âm bị xóa dở. Tôi khôi phục được một phần, chỉ nghe loáng thoáng tiếng tranh cãi giữa anh và một người phụ nữ. Giọng cô ta run run, như sợ bị phát hiện. Tôi không nghe rõ nội dung, nhưng hai chữ “đứa bé” lặp lại nhiều lần khiến tôi lạnh sống lưng.

Tôi không muốn nhắc đến, nhưng cái tên xuất hiện nhiều nhất vẫn là Vương Thanh Thanh. Cô ta nhắn cho Lưu Chinh với giọng điệu vừa yêu đương, vừa đe dọa. Có đoạn cô ta viết: “Anh không được bỏ rơi em. Em đã đ.á.n.h đổi quá nhiều.” Tôi đọc mà không biết “đánh đổi” ở đây là gì — cảm xúc, tiền bạc hay một thứ còn ghê gớm hơn. Mãi đến khi thấy lịch sử chuyển khoản, tôi mới thấy con số lớn bất thường từ tài khoản của chồng mình.

Tôi bắt đầu hiểu: Lưu Chinh không đơn thuần là ngoại tình. Anh ta sa vào một mối quan hệ lệch lạc, đầy kiểm soát và dọa dẫm. Những lời lẽ của Vương Thanh Thanh trong tin nhắn không giống kiểu người phụ nữ bị lừa dối, mà giống như kẻ đang nắm đằng chuôi của một bí mật nào đó. Điều này giải thích vì sao trong những tháng cuối đời, Lưu Chinh sống như người có gì đó đeo đẳng sau lưng — tránh né, căng thẳng, và trốn chạy.

Tôi đem tất cả những gì tìm được đến cho cảnh sát Chu. Cô ấy nghe xong im lặng rất lâu rồi mới nói: “Nếu đúng như cô nghi ngờ, đây không còn là t.a.i n.ạ.n nữa.” Câu nói ấy khiến tim tôi siết lại. Tôi không còn là người vợ bị phản bội đang cố tìm lý do để tha thứ. Tôi trở thành người duy nhất còn đủ tỉnh táo để nhìn vào sự thật phía sau cái c.h.ế.t của chồng mình — dù sự thật đó có khiến tôi thấy ghê tởm anh ta đến mức nào.

 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí

Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 

Càng đào sâu, tôi càng nhận ra một điều: cái c.h.ế.t của Lưu Chinh không phải kết thúc câu chuyện. Nó chỉ là điểm khởi đầu của cơn ác mộng mà chính anh ta đã góp phần tạo ra.

5

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/c-het-vi-gai/2.html.]

Sau khi cảnh sát Chu tiếp nhận những bằng chứng tôi đưa, cô ấy yêu cầu khai thác thêm thông tin từ những người xung quanh Lưu Chinh. Tôi bắt đầu tìm lại nhật ký leo núi của anh, đối chiếu với thời gian anh nói “đi công tác”. Gần như tất cả những ngày anh biến mất đều trùng với lịch hẹn của Vương Thanh Thanh. Điều đó khiến tôi càng tin rằng cô ta không đơn giản chỉ là nhân tình. Cách Lưu Chinh sống những tháng cuối đời càng giống một người bị siết cổ từ từ bởi điều gì đó không thể giãy thoát.

Trong lúc thu dọn đồ đạc của anh, tôi phát hiện một thẻ ra vào khách sạn nằm sâu trong túi áo khoác. Nó thuộc một khách sạn nhỏ gần khu vực xảy ra tai nạn. Trực giác mách bảo tôi rằng thứ này quan trọng hơn vẻ ngoài bình thường của nó. Khi tôi đưa cho cảnh sát, họ lập tức cho người đến kiểm tra camera nhưng phần lớn dữ liệu đã bị xóa. Chỉ còn lại vài khung hình mờ thấy bóng Lưu Chinh đi cùng một phụ nữ. Dù hình ảnh mờ nhưng dáng người khiến tôi lập tức nghĩ đến Vương Thanh Thanh.

Tôi nhớ lại dáng vẻ luống cuống của cô ta tại đồn cảnh sát hôm xảy ra tai nạn. Mắt cô ta đỏ hoe, nhưng không phải kiểu đau thương, mà giống như đang lo sợ điều gì đó bị lộ. Khi ấy tôi chưa để ý, còn bây giờ, mọi mảnh ghép bắt đầu xếp vào nhau. Cảnh sát Chu cũng nhận ra điều bất thường, đặc biệt là việc Vương Thanh Thanh tuyệt nhiên không nhắc đến việc cô ta có mặt trong chuyến leo núi hôm đó.

Một điểm nữa khiến tôi không thể bỏ qua: trước lúc c.h.ế.t vài ngày, Lưu Chinh có gọi cho tôi. Anh hỏi han vài câu, giọng nghe như muốn nói điều gì nhưng lại không dám nói. Kết thúc cuộc gọi, tôi cảm giác anh đang sợ hãi một người cụ thể, không phải sợ cuộc hôn nhân sắp đổ vỡ. Câu nói cuối cùng anh để lại là: “Em chăm con cẩn thận.” Tôi từng nghĩ đó chỉ là lời xã giao của người cha, nhưng giờ nhìn lại, nó giống như lời dặn của một người biết trước chuyện chẳng lành.

Càng tìm, tôi càng cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa đầy bóng tối. Tôi không biết đằng sau là sự thật hay vực thẳm, nhưng tôi chắc chắn một điều: nếu không bước vào, tôi sẽ không bao giờ thoát khỏi những câu hỏi đang đeo bám mình. Cái c.h.ế.t của Lưu Chinh không hề trong sạch, và tôi phải biết vì sao.

6

Từ khi cảnh sát bắt đầu đặt câu hỏi về Vương Thanh Thanh, cô ta trở nên lo lắng thấy rõ. Những ngày sau tai nạn, cô ta liên tục gọi cho tôi, giả vờ an ủi, hỏi tôi có cần giúp gì không. Tôi im lặng nghe từng câu, cảm giác như đang nghe một vở kịch mà diễn viên chưa thuộc vai. Cô ta không hề nhắc đến chuyện leo núi, càng không đề cập việc mình có mặt gần hiện trường vào ngày đó. Việc quá cố gắng phủ nhận lại càng khiến tôi tin rằng cô ta liên quan.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
C--HẾT VÌ GÁI
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...