Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

C--HẾT VÌ GÁI

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi tiếp tục theo học lớp thiết kế, dần tạo được phong cách riêng. Một vài khách hàng bắt đầu chủ động tìm đến tôi, khen tranh của tôi có cảm xúc và “không giống người mới bắt đầu”. Tôi chỉ cười — có lẽ vì mọi cảm xúc của tôi đều từng trải qua thật nên đường nét cũng tự nhiên thành thật hơn. Công việc khiến tôi bận nhưng vui, và quan trọng nhất, nó cho tôi cảm giác mình đang trưởng thành thêm từng ngày.

Vào cuối tuần, ba mẹ thường đến chơi và phụ tôi trông con vài tiếng. Ba nhìn tôi cười nói: “Giờ con khác trước nhiều lắm.”

Tôi biết ông không nói về vẻ ngoài, mà về sự bình thản mà tôi mất nhiều năm mới tìm lại được. Tôi đã không còn giật mình vì tiếng chuông điện thoại, không còn mệt mỏi vì những cuộc cãi vã vô nghĩa, cũng không còn phải cố gắng níu giữ thứ không còn giá trị.

Một tối, khi đặt con vào nôi và tắt đèn phòng, tôi đứng trước cửa sổ nhìn khoảng trời tối mát rượi. Tôi nhận ra mình đã không còn nghĩ về quá khứ nhiều nữa; những ký ức ấy giống như những trang giấy cũ đã khép lại. Tôi biết mình vẫn chưa hoàn hảo, vẫn có lúc yếu lòng, nhưng tôi đã thật sự bước ra khỏi bóng tối. Điều duy nhất còn lại là tiếp tục sống tốt cho tôi và cho con.

Tôi tựa nhẹ vào khung cửa, khẽ nói một câu như lời khẳng định cho chính mình:

“Cuộc sống này… cuối cùng cũng quay lại với mình.”

Nếu bạn muốn, mình sẽ tiếp tục CHƯƠNG 17 theo đúng phong cách: tự nhiên – mạch lạc – không th

17

Thời tiết dạo này dễ chịu hơn, tôi quyết định đưa con ra ngoài nhiều hơn để bé quen với thế giới xung quanh. Một buổi sáng cuối tuần, tôi dẫn con đến khu vui chơi gần nhà. Trẻ nhỏ cười đùa khắp nơi, tiếng ê a pha lẫn nắng gió khiến lòng tôi thư thả lạ thường. Con tôi nắm tay tôi thật chặt, ánh mắt tò mò nhìn mọi thứ, như thể cuộc đời này chưa từng biết đến những biến cố đen tối mà người lớn phải gánh chịu.

Khi tôi đang ngồi trên ghế đá quan sát con, một phụ nữ tầm tuổi tôi đến gần. Cô từng là người quen cũ, chỉ gặp thoáng qua vài lần khi tôi còn sống với Lưu Chinh. Cô nhìn tôi ngạc nhiên: “Trông chị khác trước nhiều quá. Nhẹ nhàng hơn, vui hơn.”

Tôi chỉ cười trả lời: “Chắc vì giờ tôi không còn phải lo những chuyện không thuộc về mình nữa.”

Câu nói ấy bật ra rất tự nhiên, không cố tỏ ra mạnh mẽ, cũng không mang chút cay nghiệt nào — chỉ đơn thuần là sự thật.

Buổi chiều về nhà, tôi mở lại chiếc máy tính để hoàn thiện bản thiết kế cho khách. Con ngồi cạnh tô màu mấy hình vẽ, mỗi lần được tôi khen lại cười tít mắt. Ngay khoảnh khắc đó, tôi nhận ra mình không còn là người phụ nữ từng nơm nớp sợ chồng ngoại tình, sợ gia đình tan vỡ, hay sợ chính bản thân không đủ mạnh mẽ để bảo vệ con. Tôi đã thay đổi, từng chút một, nhờ chính những điều bình dị như thế này.

Tối hôm đó, mẹ gọi điện. Bà hỏi tôi có muốn dọn về sống cùng ba mẹ cho đỡ vất vả không. Tôi cảm động vì sự quan tâm, nhưng vẫn quyết định ở lại nơi hai mẹ con đã xây dựng nếp sống riêng. “Con ổn mà mẹ,” tôi nói. “Con muốn tự đứng bằng đôi chân của mình.”

Mẹ im lặng giây lát rồi bảo: “Mẹ tin con.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/c-het-vi-gai/7.html.]

Tôi nghe câu đó mà lòng vừa ấm vừa xúc động — có lẽ vì nhiều năm qua, chính tôi cũng không tin mình mạnh mẽ đến vậy.

Đêm khuya, sau khi dọn dẹp xong, tôi mở cửa sổ đón luồng gió mát. Thành phố sáng đèn, âm thanh xe cộ xa xa nghe như một lời ru đều đặn. Tôi chợt hiểu, sự bình yên mà mình đang có không phải tự nhiên mà đến, mà là thành quả của việc dám bước ra khỏi những điều khiến mình đau khổ.

Tôi khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi rồi tự nhủ:

“Ngày mai, mình sẽ sống tốt hơn hôm nay một chút.”

18

Dạo gần đây, công việc của tôi thuận lợi hơn. Những bản thiết kế được khách khen và giới thiệu thêm cho bạn bè họ. Ban đầu tôi chỉ nhận vài dự án nhỏ để thử sức, nhưng giờ đơn hàng nhiều đến mức tôi phải sắp xếp lại thời gian cho hợp lý. Mỗi khi gửi bản hoàn chỉnh đi và nhận được phản hồi hài lòng, tôi lại thấy một niềm vui khó tả — niềm vui của người cuối cùng cũng tìm thấy điều mình giỏi và có thể dựa vào.

Con tôi cũng thay đổi từng ngày. Bé bắt đầu biết gọi vài tiếng bập bẹ, đôi lúc ôm lấy chân tôi cười vang. Những âm thanh nhỏ bé ấy khiến căn nhà vốn im lặng trở nên ấm áp lạ thường. Tôi nhận ra sự bình yên mà mình tìm kiếm lâu nay không phải ở một người đàn ông hay một cuộc hôn nhân, mà ở chính những khoảnh khắc nhẹ nhàng thế này.

Một buổi chiều, khi đưa con ra ngoài dạo chơi, tôi tình cờ gặp lại đồng nghiệp cũ của Lưu Chinh. Anh ta nhìn tôi một lúc rồi nói: “Nếu Lưu Chinh còn sống, chắc cũng muốn thấy chị sống tốt như bây giờ.”

Tôi không đáp ngay. Tôi không biết anh ta nói thật lòng hay chỉ muốn an ủi, nhưng điều đó không còn quan trọng. Sau vài giây, tôi chỉ mỉm cười: “Có lẽ vậy.”

Dù thế nào, những gì cần kết thúc đã kết thúc rồi.

Tối hôm đó, sau khi ru con ngủ, tôi mở lại bảng kế hoạch cá nhân mình viết dở. Hóa ra trong lòng tôi có nhiều dự định hơn mình tưởng: muốn học thêm một khóa nâng cao, muốn chuyển sang làm toàn thời gian khi con lớn hơn, muốn đưa con đi du lịch một nơi thật xa… Từng dòng chữ viết ra khiến tôi nhận ra mình đang thật sự hướng về phía trước, không còn đứng yên ở chỗ cũ nữa.

Trước khi ngủ, tôi đứng bên cửa sổ nhìn xuống con đường nhỏ dưới nhà. Ánh đèn vàng trải dài thành một vệt mềm mại, yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng gió lùa qua hàng cây. Tôi chợt hiểu rằng khoảng trống trong lòng mình đã không còn là vết rách, mà đã biến thành một không gian để những điều mới mẻ bước vào.

 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí

Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 

Tôi đặt tay lên khung cửa, khẽ nói thành tiếng như một lời khẳng định:

“Cuộc sống đang mở ra rồi.”

(END

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
C--HẾT VÌ GÁI
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...