Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ca Tẫn Đào Hoa

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mùng

một tháng Năm, ngày quốc tế lao động, trời nhiều mây, nhiệt độ từ hai mươi lăm

đến ba mươi độ C, gió Đông cấp hai. Thích hợp xuất hành, kỵ lửa.

Trong

một ngày mà toàn bộ nhân dân lao động nên được nghỉ ngơi, một nhân dân lao động

như tôi lại phải ngồi trong xe ngựa, lắc lư đi cùng vợ chồng đế hậu tới Lễ

Tuyền cung nghỉ dưỡng.

Nói xe

hoàng gia lung lay thật ra là có chút không phúc hậu. Trong xe rộng rãi thoải

mái, nội thất trang nhã, có giường nằm bọc gấm, giá sách và tủ đồ, từ thuốc

chống say xe đến lạc rang, không cái gì cần mà không có. Lụa mỏng phất phơ,

hương thơm thoang thoảng, chính là loại xe đặc biệt dành cho chị em phụ nữ.

Tôi và

Tần Phỉ Hoa ngồi trong xe, ngoài xe là phong cảnh ngày hè xinh đẹp, đồng lúa bị

gió thổi tạo thành những gợn sóng dập dềnh. Nhưng chúng tôi đều không có tâm

trạng nào để thưởng thức.

Tần Phỉ

Hoa nhìn phải nhìn trái một chút, ngón tay chấm nước trà, viết lên bàn trà:

“Chỉ cần bàn đến chuyện quan trọng là hoàng hậu sẽ đuổi ta ra ngoài. Muội xác

định hoàng thượng thật sự đi cùng chúng ta chứ?”

Tôi gật

đầu, cũng viết: “Nhị ca rất xác định. Nhị ca nói, người như hoàng hậu nhất định

sẽ giữ hoàng thượng ở nơi gần mình nhất.”

Vẻ mặt

Tần Phỉ Hoa lo lắng: “Tuy ta là nữ quan của hoàng hậu, nhưng thật ra hoàng hậu

dùng ta để kiềm chế ca ca muội, coi ta là con tin. Thái giám và cung nữ hầu hạ

bên xe chúng ta hôm nay đều lạ mặt.”

Tôi an

ủi cô ấy: “Tỷ phải tin tưởng nhị ca.”

“Muội

nói, bọn họ chia thành ba nhóm?”

“Có hai

nhóm chia ra lẻn vào trong cung và suối nước nóng, làm xáo trộn suy đoán của

Triệu thị. Sau đó nhị ca dẫn một nhóm cải trang thành thị vệ, trà trộn vào trong

đội xe ngựa của chúng ta, lại chia làm ba nhóm, hai nhóm yểm hộ, nhị ca đi tìm

hoàng thượng.”

Tần Phỉ

Hoa viết: “Lần xuất cung này vô cùng rầm rộ, cùng đi có mười hai cỗ xe, xe nào

cũng giống nhau như đúc. Chàng tìm như thế nào?”

Tôi

cười cười, viết: “Muội cũng không rõ lắm, nhưng nhị ca ra vẻ rất tự tin.”

Tần Phỉ

Hoa thở dài một tiếng, xóa vệt nước đi, khẽ u sầu nhăn mày.

Đoàn xe

vẫn chậm rãi lăn bánh trên đường, đồng ruộng dần dần lùi lại phía sau, bắt đầu

tiến vào núi rừng. Đoạn đường này chật hẹp, cây cối um tùm, xe ngựa dần dần

chậm lại. Chim trong rừng vui vẻ cất tiếng hót, líu lo không ngừng, uyển chuyển

êm tai.

Lại đi

thêm khoảng hai giờ nữa, cuối cùng tôi cũng ngửi thấy một mùi trứng thối kỳ lạ.

Nhấc màn xe lên nhìn, thấy cách đó không xa, giữa khe núi có một tòa nhà hoa

lệ, có khe suối uốn lượn chảy từ trên núi xuống như những dải lụa bạc. Vậy đây

chính là Lễ Tuyền cung.

Tần Phỉ

Hoa nhăn đôi lông mày thanh tú, bịt mũi: “Nếu suối nước nóng như thế này có thể

làm đẹp, ta thà già đi một chút còn hơn.”

Lời lẽ

thật hùng hồn, dù sao nền tảng của cô ấy tốt, đời này cô ấy có thể thơm đến

già.

Khi

đang nói chuyện, đoàn xe đã dừng lại. Thái giám tới nói, phía trước có Tam

Hoàng từ

(từ trong từ đường: nhà thờ tổ)

, dựa

theo quy củ phải vào trong tế bái.

Hai

chúng tôi đi gặp Triệu hoàng hậu, hỏi bà ta thánh thể có kim an không, đi đường

có thoải mái không.

Triệu

hoàng hậu ngồi xe cả ngày, vẻ mặt mệt mỏi, phàn nàn với chúng tôi: “Hoàng

thượng không chịu được gió, ta phải đi tế bái thay người. Tam Hoàng từ này vừa

mới tu sửa, vừa khéo có thể vào trong tế bái, cầu thân thể hoàng thượng sớm

ngày khang phục.”

Tôi vội

vàng a dua: “Nương nương một đời hiền hậu, cùng hoàng thượng phu thê tình thâm,

thật khiến người ta ngưỡng mộ.”

Triệu

hoàng hậu cười có vẻ rất đắc ý.

Bởi vì

chỉ đi ngang qua nên cúng tế cũng đơn giản, Triệu hoàng hậu vào trong dâng

hương dập đầu. Tần Phỉ Hoa ở bên cạnh hầu hạ, tôi và các nữ quyến liên quan quỳ

gối xa xa xem lễ.

Trong

đại điện mới tu sửa còn tràn ngập mùi gỗ và nước sơn, hỗn hợp với mùi lưu huỳnh

bay tới từ suối nước nóng, kích thích khứu giác của các chị em phụ nữ. Mấy bà

thím và tiểu thư thi nhau cầm khăn bịt mũi.

Triệu

hoàng hậu dâng hương lễ bái, sau đó đi tới trước bàn thở thắp đèn theo nghi lễ.

Dựa theo tập tục của Đông Tề, số lượng đèn thể hiện thân phận của người thắp,

vì vậy Triệu hoàng hậu phải thắp chín ngọn đèn.

Tôi hết

sức chăm chú nhìn vào từng động tác của bà ta.

Một

ngọn, hai ngọn, ba ngọn…

Tôi

lặng lẽ siết váy trong lòng bàn tay.

Năm

ngọn, sáu ngọn…

Tất cả

đều bình thường.

Một

giọt mồ hôi lạnh chảy xuống từ thái dương của tôi. Vì sao lại không có phản

ứng?

Bảy

ngọn, tám ngọn…

Một cơn

gió núi vừa thổi vào trong từ đường.

Chín

ngọn.

Triệu

hoàng hậu hài lòng đứng thẳng dậy.

Đúng

lúc này, mành rèm phía sau bàn thờ đột nhiên bắt lửa, mượn sức gió, bùng lên

mãnh liệt, chớp mắt đã bén vào xà nhà.

Trái

tim tôi phịch một tiếng rơi về chỗ cũ.

Ngọn

lửa này bốc lên hết sức quỷ quái, lại vô cùng mãnh liệt, cứ như vậy, nửa phút

sau đã đốt cháy cột nhà. Nữ quyến trong từ đường lại chưa từng được huấn luyện

chạy trốn, lúc này đều hoảng sợ không biết phải làm thế nào, liên tục gào lên

sợ hãi, bỏ chạy nháo nhào như một bầy ruồi.

Tôi lớn

tiếng hô lên: “Hộ giá! Hộ giá!” Sau đó kéo Tần Phỉ Hoa đã ngây ra như phỗng

chạy về phía cửa ngách.

Thị vệ

từ ngoài vọt vào trong, các phu nhân và thiên kim tiểu thư từ trong ùa ra

ngoài, một cái cửa nhỏ chật như nêm cối, tiếng hô trời gọi đất vang lên không

dứt, giống như một bộ phim về thảm họa Trái Đất.

Tần Phỉ

Hoa chạy ra ngoài, nhìn thấy cảnh tượng này, sợ đến mức mặt vừa xanh vừa trắng,

ngã vào lòng tôi bất tỉnh nhân sự.

Vừa

lúc, tôi đang định bảo cô ấy giả vờ bất tỉnh.

Tôi vội

vàng đẩy cô ấy vào tay thị nữ, thừa dịp hỗn loạn chui vào trong đám người.

Triệu

hoàng hậu còn chưa ra ngoài, cung nhân bên trong đều đã hoảng loạn, cung nữ

nhát gan bắt đầu ôm nhau khóc rống. Không biết khóc vì chủ nhân hay sợ mình

phải chôn cùng.

Tôi cố

gắng đẩy mọi người ra, chạy về phía xe ngựa, đôi mắt liên tục tìm kiếm trong

biển người. Đang nghển cổ nhìn quanh, bỗng cảm giác có người kéo tay tôi, nhét

thứ gì đó vào trong tay tôi. Tôi quay đầu lại, chỉ nhìn thấy bóng lưng một thị

vệ, sau đó lập tức bị đám người đẩy sang một bên.

Thị vệ

bên ngoài từ đường cũng không ngu ngốc, nhanh gọn phá cửa, các quý nhân nhao

nhao trốn thoát, tiếp đó Triệu hoàng hậu cũng được người ta nâng ra.

Chưa

chết, chỉ ngất đi thôi.

Thừa

dịp thái y ấn huyện nhân trung cho bà ta, tôi đưa tay giấu vật kia vào trong

búi tóc, sau đó gạt đám người trở về bên cạnh Tần Phỉ Hoa.

Tần Phỉ

Hoa đã tỉnh, hoa dung thất sắc. Tôi nói nhỏ với cô ấy: “Mau tiếp tục ngất!”

“Cái

gì?”

“Nếu

không muốn hoàng hậu tỉnh lại hạch hỏi tỷ không cứu giá thì mau tiếp tục ngất.”

Tần Phỉ

Hoa cũng không ngu ngốc, lập tức trợn ngược hai mắt, vừa sinh động lại vô cùng

thuyết phục, thật là một diễn viên tài năng.

Còn tôi

không giả bộ bất tỉnh, chạy đi giúp các thái y ấn huyệt nhân trung của mấy bà

thím và tiểu thư. Mấy người phụ nữ quý tộc này bình thường đấu đá nhau thì dũng

mãnh, nhanh nhẹn như kim cương, nhưng chỉ cần gió thổi cỏ lay một cái là thiếu

máu choáng váng, đây có thể coi là một trường hợp đặc biệt của nhân loại. Tôi

sung sướng ấn thật mạnh, ấn đến mức bọn họ kêu lên thảm thiết, tỉnh lại còn

phải cảm ơn tôi.

Gà bay

chó sủa một giờ như thế. Ngọn lửa đã được dập, người ngất xỉu đã được ấn tỉnh,

người bị thương đã được bôi thuốc. Triệu hoàng hậu sợ đến mức xuất hiện thêm

mấy nếp nhăn, run rẩy nói: “Hồi cung! Hồi cung!”

Thái

giám còn không biết sống chết hỏi: “Hồi cung nào ạ?”

Triệu

hoàng hậu mở miệng là chửi rủa thậm tệ, chửi đến mức đất trời biến sắc, trăm

thú bỏ chạy, sét đánh giữa trời quang, thật sự là hoàn toàn phá vỡ hình tượng

quốc mẫu đoan trang thánh hiền thường ngày. Cuối cùng, chính Lý hiền phi không

nhìn nổi nữa, liều chết tiến lên khuyên can.

Mọi

người lại ai về chỗ người nấy, vừa nhếch nhác vừa mệt mỏi dẹp đường hồi kinh,

kết thúc một lần xuất hành lưu danh sử sách này.

Tốc độ

xe ngựa khi trở về rất nhanh, tôi và Tần Phỉ Hoa đều bị lắc đến không biết trời

đất đâu. Điều khiến tôi cảm thấy là một kỳ tích là tôi lại không say xe.

Khi sắp

vào đến kinh thành, nhị hoàng tử Tiêu Lịch mang theo các đại thần chạy đến tiếp

giá. Mọi người quỳ gối, dập đầu xưng tội trước long liễn

(liễn:

một loại kiệu mềm)

.

Tam

Hoàng từ bỗng dưng bốc cháy khi hoàng hậu đang lễ bái, nếu đây không phải một

sự trùng hợp về vật lý thì nhất định là một âm mưu kinh thiên động địa. Nhưng

phần lớn nhân dân lao động chất phác mê tín lại không nghĩ như vậy, điều đầu

tiên bọn họ nghĩ đến là chuyện Triệu thị không tuân thủ nữ tắc, chọc giận liệt

tổ liệt tông hoàng triều thăng thiên đã lâu, đánh xuống lửa trời trừng phạt yêu

phụ này.

Cho

phép tôi thương hại Triệu hoàng hậu một chút, tuy bà ta rất đáng ghét nhưng

chưa nát bét đến mức phải chết cháy. Thật ra, trong thời buổi thế này, bà ta

cũng chỉ là một công cụ của một đại gia tộc mà thôi.

Tôi vốn

tưởng rằng với tính đa nghi của Triệu hoàng hậu, cho dù không đến mức triệu tôi

ra tòa thẩm vấn thì cũng phải giữ tôi lại trong cung để đảm bảo. Nhưng đại khái

vì bà ta bị dọa đến mất hồn nên cũng không nhắc đến tên của tôi. Nhưng cho dù

bà ta không nhớ đến, không có nghĩa là ông anh cả quốc cữu gia của bà ta không

nhớ ra. Vì vậy, tôi thừa dịp người thân đang hỗn loạn nhận nhau, tìm được Tiêu

Lịch đang giải quyết hậu quả, dỗ ngon dỗ ngọt vài tiếng tỷ phu, dụ dỗ anh ta

lập tức phái xe và binh lính đưa tôi về Tạ phủ.

Về đến nhà

đã là buổi tối, khói bếp vất vưởng, cổng lớn đóng chặt, đèn lồng treo cao, bình

thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa.

Gác

cổng nhìn thấy tôi, giật mình kêu lên: “Tứ tiểu thư, sao người lại trở về? Đại

thiếu gia đi đón người rồi.”

Tôi

nhảy xuống xe, hỏi: “Những người khác đâu?”

“Lão

gia và phu nhân đi nghênh tiếp hoàng thượng, tam tiểu thư ở nhà, nhị thiếu gia

thì tiểu nhân không biết.”

Tôi có

thể tưởng tượng được cảnh tượng cha già thân yêu của tôi nước mắt nước mũi nói

với hoàng thượng: “Thần tội đáng muôn chết! Chỉ vì tiểu nữ của thần ăn nói lung

tung, mê hoặc mọi người, khiến cho thánh thượng tới suối nước nóng. Thánh

thượng và nương nương hoảng sợ, thần chết nghìn lần cũng không xứng…”

Trong

phủ im ắng, hạ nhân còn chưa thắp đèn đến Dưỡng Tâm các của tôi, tôi vừa cười

thầm vừa sờ soạng đi về viện của mình.

Rẽ qua

một bụi trúc, tôi liếc mắt lập tức nhìn thấy ở cửa Dưỡng Tâm các có một ngọn

đèn đang lay động trong gió.

Chàng

trai cầm đèn vẻ ngoài gầy gò tuấn tú, nhìn tôi chăm chú, giống như đang đợi

người thân về muộn, có một loại cảm giác thân thiết chân thành. Mấy ngày không

gặp, anh ta gầy đi một ít, nhưng vẻ mặt lại càng dịu dàng.

Tôi

gọi: “Tống tiên sinh.”

Anh ta

mỉm cười gật đầu với tôi: “Ta chờ tiểu thư đã lâu.”

Tôi mời

Tống tiên sinh vào nhà ngồi. Vân Hương cũng lo lắng đợi tôi cả nửa ngày, thấy

tôi bình yên vô sự, vô cùng vui mừng.

Tôi

nghiêm túc nói: “Không cần pha trà, mau thu dọn hành lý.”

Vân

Hương nói: “Đã thu dọn xong từ lâu rồi ạ, ngay cả ngân phiếu dưới gối cũng đã

mang đi.”

Tôi yên

tâm: “Vậy hai chúng ta đi.”

Tống Tử

Kính vẫn ở bên cạnh nhìn hai chúng tôi, lúc này mới mở miệng: “Đi đâu?”

Tôi

nói: “Tôi mang theo Vân Hương tới điền trang của chúng tôi trốn.”

Tống Tử

Kính cười nói: “Trốn trong nhà mình thì có ích lợi gì?”

“Không

phải nói nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất sao?”

“Vậy cô

nên trốn trong hoàng cung.”

“Nếu có

thể dễ dàng ra ngoài, tôi thật sự bằng lòng trốn vào đó.”

Tống Tử

Kính cười ôn hòa: “Nhị ca của tiểu thư muốn ta nói với tiểu thư, chỉ cần yên

tâm đợi ở nhà, không cần sợ hãi. Cho dù bị gọi vào cung, hắn cũng có cách an

toàn đưa cô ra ngoài.”

Tôi đột

nhiên hỏi: “Nhị ca có cách thì sao không sớm đưa Phỉ Hoa tỷ tỷ ra ngoài?”

Tống Tử

Kính nói: “Tần tiểu thư không giống cô. Tần đại nhân có lòng liên hôn với hoàng

thất.”

Tôi suy

tư: “Vì sao những cô gái đáng yêu lại cứ phải có cha nhỉ?”

Tống Tử

Kính không biết nên khóc hay nên cười: “Cha mẹ quyết định hôn nhân đại sự cho

con gái là chuyện đương nhiên.”

Tôi lại

hỏi: “Tống tam nói anh sẽ chuyển ra khỏi phủ à?”

Anh ta

gật đầu.

Tôi có

chút nuối tiếc: “Nếu vậy, sau này khó mà gặp lại.”

Tống Tử

Kính nhìn tôi không nói gì.

Tôi

thân thiết hỏi: “Anh ở Anh vương phủ đã quen chưa?”

Tống Tử

Kính thản nhiên nói: “Ở đâu cũng như nhau.”

Tôi

nghĩ anh ta vốn là một người tâm cao khí ngạo, giờ lại bị Triệu gia biến thành

thế này, khẳng định là đầy bụng oán giận mà không tiện bùng phát, vì vậy tôi

liền thay đổi chủ đề, nói: “Chuyện anh và tỷ tỷ của tôi, tôi cảm thấy thật tiếc

nuối. Nói thật, nếu anh có thể trở thành tỷ phu của tôi, vậy mỗi ngày tôi đều

có thể gặp anh rồi.”

Tống Tử

Kính nghe tôi nói vậy, cười rộ lên nói: “Nếu muốn mỗi ngày nhìn thấy ta, cũng

không phải chỉ có một biện pháp là làm tỷ phu của tiểu thư.”

Tôi

ngây ngô hỏi: “Còn cách nào nữa?”

Dưới

ánh nến mờ nhạt, Tống Tử Kính nhìn tôi chăm chú, khóe miệng còn mang theo một

nụ cười yếu ớt, giống như tất cả đều không cần phải nói gì nữa. Ánh mắt kia

bỗng khiến tôi cảm thấy hơi nóng, có chút ngẩn người.

Bỗng

một tiếng gọi vang lên: “Tiểu Hoa.”

Hai

người chúng tôi đều giật mình tỉnh táo lại.

Tạ

Chiêu Anh rảo bước vào phòng, góc áo khẽ tung bay trong gió, vẻ mặt nghiêm túc.

Tống Tử

Kính đứng lên. Hai bọn họ liếc nhìn nhau. Tạ Chiêu Anh cao ngạo đường hoàng,

Tống Tử Kính khiêm tốn rụt rè, bầu không khí căng thẳng một cách kỳ quái. Hai

bọn họ nhìn vào mắt nhau trong một phần vạn giây đã tiếp nhận được suy nghĩ đối

phương muốn biểu đạt cho mình, sau đó, bầu không khí lại hòa hoãn xuống.

Tôi

nhìn trái nhìn phải, chọn kéo tay áo Tạ Chiêu Anh trước, thân thiết hỏi thăm:

“Nhị ca đã về? Có thuận lợi không?”

Tạ

Chiêu Anh cười cười, kéo tay tôi: “Không bị phát hiện.”

Tôi lại

hỏi: “Người thì thế nào?”

Tạ

Chiêu Anh gật đầu: “Đã gặp, tự tay đưa thứ đó cho ta.”

Ánh mắt

anh ta có chút đau đớn.

Tôi

quay đầu đi, lúc này mới phát hiện Tống Tử Kính đã không còn ở đây nữa.

Tạ

Chiêu Anh không có phản ứng gì, ngồi xuống uống trà.

Tôi

tháo trâm cài tóc xuống, gỡ tóc ra, lấy ra miếng hổ phù kia.

Hổ phù

được khắc từ một khối ngọc đen thượng hạng, hình dáng giống một con hổ đang

chạy, hoa văn tinh xảo, mặt sau được trạm khắc gồ ghề, giống như cố ý tạo thành

như vậy.

Tôi đưa

thứ nhỏ bé này cho Tạ Chiêu Anh: “Thứ thế này mô phỏng theo không dùng được

sao?”

Tạ

Chiêu Anh khinh bỉ liếc nhìn tôi: “Đồ không có kiến thức. Đồ giả của thứ này có

rất nhiều, chờ muội nhìn thấy một cái muội sẽ biết.”

Tôi bĩu

môi. Đã nhìn thấy nhân bản vô tính, thấy một quả bom có thể phá hủy thế giới,

còn cái gì tôi chưa biết nữa?

Tạ

Chiêu Anh cẩn thận cất hổ phù đi.

Tôi

nghĩ lại chuyện ban ngày, phì cười: “Ca không biết đâu, lúc bà già họ Triệu

được người ta nâng từ trong từ đường ra, rất giống như vừa mới ra sân khấu.”

Tạ

Chiêu Anh nói: “Cũng may mà lửa bùng lên.”

Tôi đắc

ý. Thời tiết nóng bức hanh khô như thế, lại có vụn gỗ cộng thêm sơn dầu, hơn

nữa với nhân phẩm của bà già họ Triệu, khả năng ngọn lửa này không bùng lên còn

nhỏ hơn cả khả năng xuyên không. Nếu tôi đã có thể xuyên không thì ngọn lửa này

nhất định sẽ cháy hừng hực như đuốc trong thế vận hội Olympic.

Tôi

xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ, trong lòng thả lỏng mới cảm thấy mệt chết đi

được.

Tạ

Chiêu Anh vừa thương hại vừa cảm kích nhìn thẳng vào tôi, nói: “Ta nên cảm ơn

muội thế nào đây?”

Tôi dựa

vào đệm nhắm mắt lại, líu ríu nói: “Chờ ca quân lâm thiên hạ rồi phong muội làm

công chúa, sau đó ban thưởng cho muội hơn mười gã trai bao…”

Trong

mơ màng, tôi như nghe thấy tiếng cười của Tạ Chiêu Anh.

Tôi

ngủ, sau đó mơ thấy một giấc mơ rất kinh khủng.

Đầu

tiên, tôi mơ thấy tôi đang ở trên giảng đường, Trương Tử Việt là thầy giáo dạy

toán của tôi, khi đó anh gọi tôi dậy, quở trách tôi trước mặt hơn một trăm sinh

viên: “Cô thật ngu ngốc! Tôi chưa bao giờ dạy một sinh viên nào ngu ngốc như

cô, những người khác đều làm được, chỉ có một mình cô làm sai!”

Tôi xấu

hổ, đỏ bừng mặt, anh lại bỗng quát một tiếng: “Sao em còn chưa trở về? Bên ấy

vui vẻ lắm sao?

Tôi

giật mình hoảng sợ, ngẩng đầu lên lại phát hiện ra hoàn cảnh thay đổi, tôi đang

ngâm mình trong suối nước nóng. Đáng chết chính là, Tạ Chiêu Anh cũng ở trong

hồ, hơn nữa chỉ mặc quần soóc.

Nhân

bánh từ trên trời rơi xuống đè chết người. Tôi chỉ cảm thấy dáng người anh ta

thật cao lớn, đẹp đến xịt máu mũi, nhưng có đánh chết tôi cũng không dám hưởng

thụ.

Tạ

Chiêu Anh lại đầy tình ý ôm tôi nói: “Tiểu Hoa, cùng ta đến thành Tây Dao đi.

Trời cao đất rộng, tự do tự tại, nàng không phải học số học nữa.”

Trong

lòng tôi dấy lên một trận vui mừng, há miệng định đồng ý. Bỗng đôi giày da của

Trương Tử Việt xuất hiện bên hồ nước nóng, anh lạnh nhạt nói: “Chẳng trách em

không trở về. Mân Mân, em đứng núi này trông núi nọ.”

Tôi

nghĩ thầm, anh đã kết hôn rồi còn quản tôi có quan hệ nam nữ hỗn loạn hay không

làm gì, nhưng cổ họng giống như bị một thứ gì đó ngăn chặn, không thể nào phát

ra tiếng.

Trương

Tử Việt xoay người bỏ đi, tôi đứng dậy đuổi theo, Tạ Chiêu Anh bỗng kéo tay tôi

nói: “Đừng đi, ta cho nàng làm mẫu nghi thiên hạ, hưởng hết vinh hoa phú quý!”

Tôi

lưỡng lự giữa hai bên, căng thẳng đến mức đầu đầy mồ hôi. Tạ Chiêu Anh bỗng đau

lòng nói: “Nàng muốn tự do, ta sẽ cho nàng tự do.”

Dứt

lời, anh ta đẩy tôi ra, tôi ngã xuống, nặng nề ngã trên mặt đất.

Chợt

nghe Vân Hương hô to: “Tiểu thư, người trong cung đến!”

Tôi mở

mắt, phát hiện mình đang nằm trên sàn nhà, bên ngoài ánh mắt trời rạng rỡ.

Vân

Hương đẩy cửa chạy vào: “Tiểu thư, người… người trong cung đến!”

Tôi khốn

khổ bò dậy, cào cào mớ tóc như mào gà: “Vậy sao? Sáng sớm đã bắt tôi tiến cung

rồi à?”

“Không…

Không phải…” Vân Hương nói lắp: “Là nhị… nhị… nhị hoàng tử… Tới, tới cầu thân

tiểu thư!”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...