Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ca Tẫn Đào Hoa

Chương 70

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trưởng

bối trong nhà qua đời, Ôn đại hiệp phải rời khỏi kinh thành một đoạn thời gian,

cho Liên Thành nghỉ. Tạ Hoài Mân thấy thằng bé buồn chán liền dẫn tới thái y

viện làm việc vặt, tự bỏ tiền lương ra trả cho thằng bé mỗi ngày năm đồng ăn

quà vặt.

Trẻ con

phải được dạy dỗ tự lao động kiếm tiền từ nhỏ, Tạ Hoài Mân không trông cậy vào

Liên Thành có thể trở thành vĩ nhân, nếu có thể trở thành người có ích cho xã

hội nàng đã thấy thỏa mãn rồi.

Khoảng

thời gian này, Ngô Thập Tam biến mất một hồi đã trở về.

Khi cậu

ta trở về, Tạ Hoài Mân đang lười biếng nằm úp người trên bàn.

Ngô

Thập Tam chế giễu: “Chiều ngả về Tây, giấc xuân chưa tỉnh?”

Tạ Hoài

Mân nhắm mắt vơ bừa một quyển sách trên bàn ném qua: “Ít nói hai câu cậu sẽ

chết à?”

Ngô

Thập Tam tỉ mỉ nhìn nàng: “Ngươi gầy đi, ai da, còn biến dạng nữa chứ!”

Tạ Hoài

Mân uể oải mắng cậu ta: “Cái miệng không phun ra được câu nào dễ nghe!”

Ngô

Thập Tam không vui: “Nói chuyện với hoàng thượng thì miệng đầy phong thổ cẩm

tú, triết lý nhân sinh, nhìn thấy ta lại ầm ầm ĩ ĩ!”

Tạ Hoài

Mân buồn bực giễu cợt: “Nghe cái giọng điệu kìa, chẳng khác gì mấy bà mấy cô!”

Ngô

Thập Tam ồn ào kêu lên: “Xem đi! Còn vũ nhục ta nữa!”

Tạ Hoài

Mân mặc kệ cậu ta lên cơn, nàng vươn người tới trước nhìn: “Mụn trên mặt lặn

hết rồi kìa. Sau này chú ý ẩm thực, uống rượu ít thôi, cũng đừng ăn nhiều

thịt.”

Ngô

vương gia mất hứng: “Cứ để ý đến mụn làm chi, ngươi không cảm thấy bây giờ ta

càng tuấn tú hơn à?”

Tạ Hoài

Mân cười nói: “Tuấn tú, tuấn tứ thứ hai cả nước đã được quốc gia chứng thực.”

Ngô

vương gia thỏa mãn, kéo Liên Thành hỏi việc học tập.

Tạ Hoài

Mân cười khanh khách kéo ghế ngồi ngoài cửa nhìn hai người. Hiện giờ nàng không

chỉ không đủ tinh thần, thân thể cũng bủn rủn vô lực, đứng lâu rất dễ choáng

đầu.

Ngô

Thập Tam và Liên Thành náo loạn một trận, đều đói bụng, lại cùng nhau ra ngoài

tìm cái ăn. Tạ Hoài Mân không có sức đi theo, muốn bọn họ mua một ít bánh nướng

trở về.

Bọn họ

đi chưa bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa. Tạ Hoài Mân vực dậy tinh

thần ra ngoài xem.

Ngoài

cửa là một người phụ nữ trung niên, nhìn thấy Tạ Hoài Mân rất ngạc nhiên hỏi:

“Ở đây có ai họ Vương không?”

Tạ Hoài

Mân ôn hòa, thân thiện nói: “Không có, không có họ Vương, có lẽ đại thẩm tìm

nhầm nhà rồi.”

Người

phụ nữ trung niên kia không chịu bỏ qua: “Nhưng rõ ràng là ở đây mà! Cô nương,

cô đến ở đây từ khi nào?”

“Chuyển

tới từ đầu năm.” Tạ Hoài Mân nói: “Người chủ trước cũng không phải họ Vương,

nhất định là đại thẩm tìm nhầm rồi.”

“Không

nhầm! Không thể nhầm được!” Người phụ nữ trung niên một mực chắc chắn, kích

động nắm lấy cánh tay Tạ Hoài Mân: “Cô nương, vậy phải làm sao bây giờ?”

Tạ Hoài

Mân không biết nên khóc hay nên cười, nàng cũng không phải chủ tịch hội phụ nữ

của thôn, nàng làm sao biết được.

Ngay

lúc nàng nở nụ cười, trong đáy mắt hiện lên một vệt sáng màu trắng chói mắt,

lông tơ toàn thân Tạ Hoài Mân lập tức dựng đứng, lùi về sau theo bản năng.

Thế

nhưng đối phương nắm chặt tay nàng khiến nàng không có đường lui.

Khi tia

sáng trắng kia sắp chạm đến trước ngực nàng, ẩn vệ cũng đồng thời đánh bay

thích khách ra ngoài chỉ bằng một chưởng.

Tạ Hoài

Mân lảo đảo ngã về sau, tuy cảm thấy trước ngực bị đâm nhưng không thấy đau. Có

điều, sức lực toàn thân giống như chảy từ vết thương ra ngoài.

Một ẩn

vệ đón được nàng, hoảng hốt gọi nàng.

Nàng vô

lực hé miệng, ánh mắt tối sầm xuống, cuối cùng chìm vào bóng tối.

Khi tỉnh

lại, nàng thấy mình đang ở trong phòng một mình, một bóng người cao lớn đang

đứng quay mặt về phía cửa sổ.

Tim Tạ

Hoài Mân đập nhanh liên hồi, không khỏi hít vào một hơi.

Người

kia xoay người lại.

Tạ Hoài

Mân lại thở ra.

Vũ Văn

Dịch đi tới bên giường ngồi xuống, nhìn thẳng vào nàng.

“Chờ

người?”

Tạ Hoài

Mân cười yếu ớt. Hiển nhiên không che giấu được ánh mắt thất vọng.

Vũ Văn

Dịch nói: “Ở đây chỉ có ta.”

Không

vậy thì sao? Hiện nay chưa có xe lửa máy bay, người kia dù có ý cũng không cách

nào vượt qua cả vạn dặm trong một đêm.

Tạ Hoài

Mân thử động mình, ngực hơi đau đớn.

Vũ Văn

Dịch đưa tay đè lại: “Vết thương không lớn, không sâu, nhưng thân thể ngươi

không tốt, cần tĩnh dưỡng một chút.”

Tạ Hoài

Mân cười khổ: “Thần trước kia xúi quẩy, luôn phải làm lụng vất vả, sinh bệnh,

bị thương.”

“Nói ít

một chút đi.” Vũ Văn Dịch nói: “Thái y nói trong cơ thể ngươi có độc?”

Tạ Hoài

Mân khẽ nhếch môi: “Là chuyện đã lâu rồi.”

“Vấn đề

là độc phát rồi.”

“Nếu độc

không phát, trúng độc còn ý nghĩa gì?”

Vũ Văn

Dịch không biết làm thế nào với nàng, hắn nói: “Ta sẽ nghĩ biện pháp.”

Tạ Hoài

Mân quay đầu nhìn về phía hắn: “Bệ hạ, thuốc này không dễ phối, thần là đại

phu, thần tự nhận y thuật siêu quần, nhưng chính thần cũng không có biện pháp.”

Vũ Văn

Dịch nói: “Đó là vì ngươi chỉ có một mình.”

“Sao?”

Vũ Văn

Dịch ôn hòa nở nụ cười: “Ngươi cứ yên tâm nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Tạ Hoài

Mân không nhịn được hỏi: “Bệ hạ, đối với mỗi nhân viên ưu tú ngài đều thân

thiết, săn sóc thế sao?”

Vũ Văn

Dịch khẽ nhíu mày, nói: “Ngươi không phải nhân viên ưu tú.”

Tạ Hoài

Mân sửng sốt nhướng mày.

Vũ Văn

Dịch đứng dậy, khẽ phất tay áo nói: “Ngươi là hoàng hậu Đông Tề.”

Hắn

xoay người, ưu nhã, ung dung rời đi.

Tạ Hoài

Mân nằm trên giường, một lát sau mới thở phào nhẹ nhõm, nhắm mắt lại.

Một cô

gái lai lịch bất minh như nàng, bên cạnh lại luôn có vài ám vệ, người có ý muốn

biết chỉ cần điều tra một chút, tìm ra bối cảnh của nàng cũng không khó.

Chỉ là,

vì sao nàng cảm thấy anh ta có chút thất vọng nhỉ?

Mệt mỏi

lại ập tới, Tạ Hoài Mân rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Khi

tỉnh lại lần nữa, chỗ ở đã thay đổi.

Một căn

phòng hoa lệ rộng lớn, gia cụ bằng gỗ nặng nề, màn rèm trang trí bằng tơ lụa,

từ huân hương bằng đồng thật lớn bay ra những sợi khói trắng.

Tạ Hoài

Mân có chút ngẩn người, trong đầu trống rỗng, giống như thiếu mất thứ gì đó mà

không cách nào nghĩ ra.

Một

chuỗi tiếng động loạt xoạt, mấy cung nữ và thái giám xa lạ đi tới trước giường,

một đại cung nữ cung kính hỏi: “Cô nương tỉnh rồi? Có chỗ nào còn khó chịu

không? Muốn uống nước không ạ?”

Tạ Hoài

Mân muốn ngồi dậy nhưng thân thể lại nặng như chì, trong ngực mơ hồ đau đớn.

“Tôi

đang ở đâu? Xảy ra chuyện gì vậy?”

Cung nữ

đáp: “Đây là Trường Nhạc cung ở ngoại thành, bệ hạ phân phó ngài ở đây dưỡng

bệnh, còn dặn chúng nô tỳ cẩn thận chăm sóc ngài. Nô tỳ tên Lục Tụ, cô nương có

gì cứ việc sai bảo.”

“Bị

bệnh? Tôi làm sao?” Tạ Hoài Mân không rõ.

Lục Tụ

có chút kinh ngạc, nói: “Cô nương bị bệnh, chính ngài không biết sao? Ngài còn

bị thương nữa!”

Tạ Hoài

Mân cố gắng nhớ lại: “Hình như… Quả thật là… Tôi bị thương thế nào?”

Ánh mắt

Lục Tụ thoáng chuyển dời, bỗng nhiên cười nói: “Cô nương không cẩn thận bị ngã

nên mới bị thương, tĩnh dưỡng một thời gian sẽ không có chuyện gì. Nếu cô nương

đã tỉnh, để chúng nô tỳ hầu hạ rửa mặt, chải đầu, uống thuốc đi.”

Tạ Hoài

Mân mơ màng để mặc bọn họ loay hoay, bỗng nhiên nhớ ra, hỏi: “Liên Thành đâu?”

Lục Tụ

nói: “Tiểu công tử ở tại Ngô vương phủ, được chăm sóc rất thỏa đáng, cô nương

đừng lo lắng.”

Tạ Hoài

Mân đỡ đầu: “Thật kỳ quái, tôi ngủ bao lâu rồi?”

Lục Tụ

cười nói: “Chưa lâu.”

Tạ Hoài

Mân cảm thấy trong đầu có người cầm búa đang không ngừng gõ, lỗ tai ong ong

vang vang, xung quanh lảo đảo, không đứng vững được, trước mắt đầy sao vàng.

Yên Hoa

Tam Nguyệt?

Đúng là

như vậy!

Bệnh

này phát một năm sẽ chết, nhưng nàng mới phát bệnh hơn một tháng, vì sao đã

nghiêm trong như thế này?

Chờ

nàng ngủ, Lục Tụ mang theo các cung nhân nhẹ nhàng lui xuống.

Bên

ngoài, dưới một tàng cây lớn, có một nam tử đang đứng, Lục Tụ vội vàng bước tới

hành lễ.

“Nàng

thế nào rồi?” Vũ Văn Dịch xoay người.

Lục Tụ

cung kính đáp lời: “Tạ cô nương đã ngủ, vừa đặt mình sẽ ngủ liên tiếp bảy canh

giờ, dùng bữa xong lại ngủ. Hơn nữa, nô tỳ cảm thấy cô nương bắt đầu quên vài

chuyện, cũng không nhớ mình bị thương thế nào.”

Lông

mày Vũ Văn Dịch nhíu chặt, trên gương mặt anh tuấn hiện lên vẻ âm u.

Hắn đã

phái người đi tìm một loại dược còn thiếu, tin tức truyền về không được tốt,

thảo dược kia gần như đã bị diệt sạch, bất kể treo thưởng lớn thế nào hay tự

vào núi tìm kiếm cũng không có kết quả.

Lúc

này, Ngô Thập Tam vội vã chạy vào, chào hỏi qua loa với Vũ văn Dịch rồi lập tức

hướng vào trong nhà.

Vũ Văn

Dịch gọi cậu ta lại: “Làm gì vậy? Nàng ngủ rồi!”

Ngô

Thập Tam nóng nảy nhảy dựng lên: “Rốt cuộc nàng làm sao? Trúng độc gì? Ai hạ?

Lão tử dẫn người đi giết tên đó!”

“Được

rồi!” Giọng nói Vũ Văn Dịch không lớn nhưng mang theo khí phách của vạn quân.

Ngô

Thập Tam ngậm miệng lại, chưa được ba giây đã không chịu nổi lại lải nhải: “Có

gì phải che che lấp lấp! Bệ hạ đã biết nàng là ai, bên kia nhất định cũng biết

nàng đang ở đâu. Hiện giờ xảy ra chuyện lớn như vậy, sau này làm thế nào giải

thích.”

Vũ Văn

Dịch nói: “Thái y nói, nàng đã trúng độc này ít nhất ba năm rồi.”

Ngô

Thập Tam sửng sốt: “Ba năm?”

Vũ Văn

Dịch gật đầu.

Ngô

Thập Tam ngẩn người.

Hơn ba

năm trước, Tề đế đăng cơ, đồng thời phong Tạ thị làm hậu.

Hôm

nay, vị Tạ hoàng hậu kia đang nằm trong phòng, trên người mang độc. Nàng nói

nàng chu du các quốc đã hơn ba năm, cuối cùng tình cờ ở lại Ly quốc, còn làm

quan càng ngày càng lớn.

Hơn ba

năm trước, đã xảy ra chuyện gì?

Ngô

Thập Tam nói: “Thần chờ ở đây, thần phải nói chuyện với nàng.”

Vũ Văn

Dịch từ chối cho ý kiến.

Ngô

Thập Tam hỏi: “Bệ hạ sẽ gửi quốc thư hoặc mật thư đi chứ?”

Vũ Văn

Dịch nhướng một bên lông mày lên.

“Bệ hạ

sẽ làm vậy chứ? Nói cho Tề đế biết thê tử hắn đang ngã bệnh ở chỗ chúng ta.”

Nói đến đây, Ngô Thập Tam nở một nụ cười còn khó coi hơn khóc: “Nếu Tiểu Tạ

tỉnh lại sợ rằng lại sẽ chế nhạo một phen, ha ha…”

Vũ Văn

Dịch lại không thưởng thức loại hài hước nhạt nhẽo này. Hắn nhếch môi, lạnh

lùng liếc nhìn Ngô vương, không nói một lời xoay người rời đi.

Ngô

Thập Tam thật sự tuân thủ hứa hẹn, chờ một đêm, cuối cùng cũng đợi được Tạ Hoài

Mân tỉnh lại lần nữa.

“Thập

Tam?” Tạ Hoài Mân nhìn thấy cậu ta cảm thấy rất thoải mái: “Thật tốt, tôi còn

nhớ cậu.”

“Cái gì

mà nhớ với không nhớ?” Ngô Thập Tam không hiểu.

“Tôi

không được khỏe, Thập Tam, tôi bắt đầu quên vài chuyện rồi.” Tạ Hoài Mân chỉ

chỉ đầu: “Nếu tôi quên chuyện gì quan trọng, cậu nhất định phải nhắc tôi nhé.”

Ngô

Thập Tam tái mặt.

Tạ Hoài

Mân lại nở nụ cười: “Chỉ là hay quên thôi.”

Ngô

Thập Tam quở trách nàng: “Đầu có bệnh.”

“Đúng

vậy đấy.” Tạ Hoài Mân mở miệng thừa nhận.

Ngô

Thập Tam không biết làm gì với nàng: “Vì sao lại có….”

“Hoàng

hậu như tôi?”

Hiện

giờ Ngô Thập Tam cũng không kịp thu lại câu nói kia nữa.

Tạ Hoài

Mân lại cười vô cùng hiền hòa, tự nhiên: “Thập Tam, cậu biết từ khi nào?”

Ngô

Thập Tam đành phải nói: “Quen biết không bao lâu, ta phát hiện bên cạnh ngươi

có ẩn vệ, nhưng ta chỉ nghĩ ngươi là thiên kim nhà ai ra ngoài dạo chơi giang

hồ thôi, mang theo hộ vệ cũng không có gì lạ.”

Tạ Hoài

Mân phì cười một tiếng, khiến cho vết thương trước ngực hơi đau: “Trí tưởng

tượng thật phong phú.”

“Vẫn

còn chưa đủ phong phú đâu.” Ngô Thập Tam trợn mắt nhìn nàng.

Sau đó,

khi điều tra ra thân phận thật sự của Tạ Hoài Mân, Ngô Thập Tam ngồi lặng người

đủ một khắc, trong đầu là một đám quạ đen bay loạn.

Hắn

không lạ gì quyền quý, chính hắn cũng là tiểu bá vương đứng hàng thứ nhất Ly

quốc. Hoàng hậu Tề quốc, tuy vừa xa lạ vừa xa xôi, nhưng dù sao cũng là một

hoàng hậu. Trước đây, khi Vũ Văn Dịch còn có hoàng hậu, hắn vẫn nhớ rõ hoàng

hậu nên là một người thế nào. Thế nhưng nhìn Tạ Hoài Mân vắt chéo chăn cắn hạt dưa,

phun vỏ, động một cái lại cướp đồ của hắn, tùy tiện, đặc biệt phóng khoáng,

nhìn thế nào cũng không hòa hợp với phong hào hoàng hậu nhất đẳng kia.

“Này!”

Tạ Hoài Mân chờ cậu ta ngây người đến mức không nhịn được: “Hoàng hậu cũng là

người thôi, cũng không phải cậu chưa nhìn thấy bao giờ.”

Ngô

Thập Tam biện bạch: “Hoàng hậu ta gặp đã nhiều nhưng làm gì có ai giống ngươi?”

“Cũng

đúng.” Tạ Hoài Mân lại hì hì cười, tinh thần cũng tốt hơn nhiều: “Ông anh của

cậu đúng là nhiều hoàng hậu.”

Trong

phòng không có người ngoài, Ngô Thập Tam cũng tùy tiện gật đầu, hạ giọng nói:

“Ta nói cho ngươi biết, cũng chỉ có hoàng đế huynh ấy mới có tính nhẫn nại như

vậy, nếu là ta, ta đã chạy té khói rồi.”

“Khoa

trương như vậy cơ? Mau nói nghe chút coi!”

“Không

thành vấn đề!” Ngô Thập Tam uống một ngụm trà bắt đầu buôn dưa lê: “Hai người

đầu tiên chính là tiên hoàng làm chủ cưới cho huynh ấy, đúng là hai con cá

chọi.”

Tạ Hoài

Mân phì cười.

“Đừng

có cười! Thật sự có chuyện như vậy! Hơn nữa còn ầm ĩ đến mức cả kinh thành đều

biết, ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn, không khác gì mấy mụ đanh đá

chợ búa, mặt mũi đều mất hết. Khi đó, hoàng đế rất ít về nhà, căn bản là không

muốn quan tâm chuyện này. Trước đây tiên hoàng không tốt với hoàng thượng, con

rể mà ngài ấy tìm cho con gái lớn của mình là đại tướng quân cầm binh một

phương, lại kín đáo cưới hai nữ nhân chanh chua cho hoàng thượng, dùng hoàng

thượng để giải quyết hai gia tộc kia.”

“Sao có

thể có người mẹ như vậy?” Tạ Hoài Mân lắc đầu.

Ngô

Thập Tam cũng đồng ý: “Tiên hoàng một lòng muốn lập con gái lớn làm nữ vương,

thái tử của hoàng đế đều phải có đại thần và vương phu giúp đỡ mới lên được.

Nhưng có một số việc, ngươi càng muốn người ta hài lòng, người ta lại càng

không cho ngươi hài lòng. Trưởng công chúa tính tình đáng ghét, cao ngạo, điêu

ngoa lại độc ác, đều do mẫu thân nàng quá chiều chuộng mà thành. Phò mã không

thích nàng mà thích một cô con gái dòng dõi thư hương nhà người ta, bao dưỡng ở

bên ngoài. Kết quả là trưởng công chúa thừa dịp phò mã xuất binh không ở nhà,

đập nát hai tay cô gái kia, lại dùng roi quật chết.”

Tạ Hoài

Mân trợn trừng mắt: “Trời ạ!”

“Màn

đặc sắc còn ở phía sau!” Âm thanh của Ngô Thập Tam càng thấp: “Phò mã trở về

biết chuyện, không hề náo loạn, vẫn như bình thường. Trưởng công chúa rất đắc

ý, thế nhưng không bao lâu lại bắt đầu sinh bệnh, tinh thần cũng có vấn đề, nói

là gặp quỷ tới đòi mạng. Bệnh của nàng càng ngày càng nặng, toàn thân nổi hồng

ban, thối rữa, kéo dài hai năm, năm trước vừa mới qua đời.”

Tạ Hoài

Mân lập tức nghĩ tới: “Độc?”

Ngô

Thập Tam gật đầu: “Đối ngoại nói là bệnh hiểm nghèo. Dù sao đã thay đổi triều

đại từ lâu, ai điều tra việc này làm gì? Aiz, lạc đề rồi. Sau câu chuyện đôi

bên cùng có hại đó, còn có rất nhiều điểm đáng ngờ. Ví dụ như tiên hoàng biết

rõ Từ phi mang thai nhưng vẫn phái hoàng đế ra ngoài làm việc, ví dụ như thái

tử phi đến chết cũng một mực không thừa nhận mình độc hại đứa trẻ kia.”

Tạ Hoài

Mân cảm thấy toàn thân rét run: “Vì sao lại có người mẹ tàn nhẫn như thế?”

Ngô

Thập Tam khinh bỉ nói: “Bấy giờ mới là bắt đầu thôi! Khi đó trưởng công chúa

xuất giá, oanh oanh liệt liệt, rầm rộ vô cùng, tiên hoàng lại cố tình chỉ cho

hoàng đế một con gái của quan văn bình thường. Khi đó không ít đại thần gió chiều

nào xoay chiều ấy, chuyển hướng theo trưởng công chúa. Khi đó hoàng đế ẩn nhẫn,

không can thiệp triều chính, suốt ngày chỉ chơi cờ, làm thơ với vương phi. Ta

cũng thích Đổng vương phi này, đáng tiếc người ta bạc mệnh, xuất giá một năm đã

qua đời.”

“Thật

đáng thương.” Tạ Hoài Mân nói: “Sau đó thì sao?”

“Khi đó

chính trị bất ổn, tiên hoàng nhiều lần có ý định muốn phế thái tử. Hoàng đế

thật sự đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió.”

“Khi đó

thì lấy người thứ ba, à không, người thứ tư?”

Ngô

Thập Tam gật đầu: “Chuyện Mã vương phi này gây ra, ngươi cũng biết. Khi hoàng

đế cưới nàng phải nhận hoàng mệnh bôn ba khắp nới, còn đi tới những nước khác,

vì vậy mới có chuyện của Mã vương phi sau này. Có một thời gian còn có lời đồn

nói đứa bé kia không phải con của hoàng đế, tiên hoàng cũng vô cùng không thích

đứa bé đó, sau này thằng bé được nửa tuổi, ngũ quan vô cùng giống hoàng đế khi

còn bé, lúc này mọi người mới không nói gì nữa.”

Tạ Hoài

Mân cảm thán từ nội tâm: “Thật không dễ dàng.”

“Sau đó

trưởng công chúa xảy ra chuyện, bắt đầu sinh bệnh. Tiên hoàng cũng nghi ngờ phò

mã ra tay, nhưng phò mã lại chăm sóc công chúa vô cùng cẩn thận, đi khắp nơi

tìm thuốc cho nàng. Cứ như vậy, dự định phế thái tử cũng bị trì hoãn, cuối cùng

không giải quyết được.”

Tạ Hoài

Mân hỏi: “Người cuối cùng thì sao?”

“Chuyện

của Vương hoàng hậu ta cũng không rõ. Hoàng đế chỉ nói là ngoài ý muốn. Có

điều, sau khi Vương hoàng hậu mất không lâu, phò mã của Duyên Khánh công chúa,

chính là em rể của hoàng đế mắc lỗi, cả nhà bị biếm ra khỏi kinh.”

Nói

xong, Ngô Thập tam nhún vai, tỏ vẻ chẳng có gì thương hại Duyên Khánh công chúa

kia: “Duyên Khánh công chúa này tính tình thô bạo, thích dùng ám chiêu, khi ta

còn bé, mỗi lần nhập cung đều ăn không ít roi của cô ta, cô ta thích nhất dùng

kim đâm người, vừa đau lại vừa không có vết thương.”

Tạ Hoài

Mân nói thầm trong lòng, Duyên Khánh công chúa này không phải từng xem Hoàn

Châu Cách cách đấy chứ.

“Chẳng

trách hiện giờ tính cách hoàng đế như vậy.” Nàng than nhẹ.

Ngô

Thập Tam cũng gật đầu: “Hoàng đế phải cố gắng rất nhiều.” Rồi cậu ta đổi giọng:

“Aizz, đều là chuyện quá khứ rồi, nói chỉ để giết thời gian thôi. Nói chung là

ngươi nghỉ ngơi cho tốt, chuyện độc cứ yên tâm!”

Tạ Hoài

Mân rất thẳng thắn nói: “Tôi vốn không thể nào yên tâm được.”

Ngô

Thập Tam đen mặt: “Cũng đúng, cho tới giờ chưa thấy ai mang kịch độc trong

người còn chạy nhảy khắp nơi như thế.”

Tạ Hoài

Mân xấu hổ: “Nghe nói cậu đang chăm sóc Liên Thành?”

Ngô

Thập Tam nghiêm túc lại một chút, nói: “Thằng bé là con của Vân tướng quân,

đương nhiên ta sẽ chăm sóc nó.”

“Nhà

thằng bé rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Phụ

thân thằng bé là Trấn Bình đại tướng quân Vân Tùng Linh, tám năm trước bị bạn

thân bán đứng trên chiến trường, cứ thế chiến bại, oan ức mà chết. Vân phu nhân

biết chuyện, mang theo Liên Thành bỏ trốn. Mấy năm qua hoàng đế và chúng ta

không ngừng tìm kiếm đều chưa tìm được, không ngờ lại được ngươi cứu.”

Tạ Hoài

Mân nói nửa tự giễu: “Đời này tôi quả thật đã cứu không biết bao nhiêu người,

thế nhưng lại không có báo đáp tốt, kéo thân thể rách nát, không biết còn phải

cầm cự tới khi nào.”

Một đôi

tay ấm áp, to lớn cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng, Ngô Thập Tam kiên định

thề: “Ngươi sẽ không có việc gì! Ta thề! Ngươi nhất định sẽ không sao!”

Tạ Hoài

Mân dịu dàng mỉm cười: “Tôi biết, Thập Tam, cảm ơn cậu.”

Nàng

cũng siết chặt tay cậu ta.

Ngô

Thập Tam ngồi đã lâu, biết Tạ Hoài Mân nhìn ra vẻ mệt mỏi của mình, liên tục

thúc giục mới khiến cậu ta lưu luyến ra về.

Sắc

trời lại tối. Tạ Hoài Mân vừa ăn một bữa cơm không biết mùi vị, vừa cảm thán,

những ngày hiện giờ của mình thật sự không phân rõ ngày đêm.

Ăn cơm

xong, lại dùng một đống thuốc chắc chắn rằng chẳng có tác dụng gì, chỉ tổ đầy

một bụng nước.

Người

lại bắt đầu mệt mỏi rã rời, tuy không muốn ngủ nhưng hai mí mắt lại không do

nàng điều khiển nữa.

Tạ Hoài

Mân oán hận thở dài: “Yên Hoa Tam Nguyệt chết tiệt!” Sau đó ngáp một cái rõ to

trước mặt Lục Tụ, nhận mệnh nằm thẳng về giường.

Nàng

không muốn làm người đẹp ốm yếu, hơn nữa bệnh nhân thật ra ít ai mà đẹp được.

Ngủ ngon thì không nói làm gì, nay giấc ngủ của nàng thật sự không thể coi là

nghỉ ngơi, trong mơ, nàng luôn có cảm giác đầu óc còn đang hưng phấn hoạt động,

những giấc mơ vừa hỗn loạn vừa kỳ quái, khiến thần kinh người ta căng thẳng cao

độ, ngủ còn mệt hơn không ngủ. Trừ việc đó ra, nàng còn cảm thấy toàn thân đau

nhức, đau đầu, choáng váng, mắt đầy sao vàng, lãng tai, dễ quên.

Riêng

chuyện cuối cùng là vô cùng không ổn, hiện giờ nàng không làm cách nào nhớ ra

buổi tối đã ăn gì. Nếu cứ như vậy, nàng sợ sẽ quên luôn tên của chính mình.

Ngày

một chìm vào trong mơ, giấc mơ này kỳ quái như một con cá vàng tìm được mồi

câu, liên tục vờn quanh, từ trên xuống dưới. Những chuyện cũ lộn xộn xen kẽ

nhau lướt qua, hoặc những âm thanh bén nhọn trầm thấp liên tiếp vang lên, từng

hồi kích thích màng tai nàng, khi lại đâm thẳng vào tim. Hô hấp trở nên hỗn

loạn, dưỡng khí không đủ, nàng há miệng thở dốc nhưng không khí vẫn không tiến

vào được.

Nàng

liều mạng giãy dụa muốn tỉnh lại từ trong mơ, nhưng toàn thân lại bị ràng buộc,

rõ ràng ý thức đã khôi phục, cảm giác được mình nằm trong chăn bông mềm mại,

nhưng tay chân không cách nào động đậy nửa phân.

Nàng

dùng hết sức lực toàn thân để hít thở, nhưng không khí loãng căn bản không thể

duy trì sinh mệnh, nàng thống khổ, lại ngay cả mở miệng kêu lên cũng không làm

được.

Ngay

khi cảm giác nghẹt thở lên đến đỉnh điểm, chăn trên người bị xốc mạnh lên, một

cỗ lực đạo kéo nàng dậy, mấy huyệt đạo trên người bị điểm, sau đó một đôi tay

nặng nề vỗ sau lưng nàng, từng chút phá tan khối không khí tắc nghẹn, không khí

ùa vào khí quản của nàng. Nàng ho khan, thở dốc, cuối cùng cũng bắt đầu hô hấp.

Người

kia ngồi bên giường, chỉ ngừng lại chốc lát, đột nhiên vươn tay ra, dùng một

tay ôm nàng vào lòng thật chặt.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...