Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ca Tẫn Đào Hoa

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quyển 2: Đại mạc thiên

Phía

Bắc kinh thành có một thị trấn tên là Tam Xuyên, trong trấn có một nhà trọ bình

dân tên là Long Môn, trong nhà trọ có một bà chủ tên là… không, không, không

phải Kim Tương Ngọc, mà là Từ Phượng Tiên.

Nữ sĩ

Từ Phượng Tiên năm nay ba mươi có lẻ, mới sắp già mà vẻ quyến rũ đã không còn,

hoặc là căn bản chưa từng tồn tại vẻ quyến rũ đó. Từ nữ sĩ có làn da màu đồng

mà người phương Tây có cầu cũng không được, mỡ trên người cũng thừa thãi như

tài sản của chị ta. Đập vào mắt là bộ ngực vĩ đại, biểu tượng của phái nữ, có

vẻ không chịu nổi cô đơn, phải chen ra ngoài vạt áo để thăm thú cảnh sắc bên

ngoài. Người ta thường so sánh thứ ấy với quả đu đủ, hôm nay quan sát ở phạm vi

gần, tôi cảm thấy hai chữ bóng nước thì chính xác hơn. Bởi vì đu đủ thì cứng

còn bóng nước thì mềm, đu đủ thì rắn còn bóng nước thì lỏng. Hơn nữa, đại khái

bởi vì tôi nhìn chằm chằm nên Từ nữ sĩ rất đắc ý ưỡn ngực ra, tôi buồn nôn vội

vàng quay mặt sang chỗ khác.

Từ nữ

sĩ nhếch môi, lộ ra một hàm răng nhiễm tetracycline, nếp nhăn như khe rãnh bị

nước mưa xói mòn trên cao nguyên, một đôi mắt giống như phải dùng dao cắt một

đường mới nhìn thấy ánh sáng dán chặt lên người Tống Tử Kính.

Chị ta

xoay thắt lưng, hỏi: “Khách quan từ đâu tới?”

Tôi

cướp lời: “Từ chỗ nên tới.”

Bà thím

họ Từ không để ý đến tôi: “Muốn đi đâu?”

Tôi lại

bon chen: “Tới nơi nên đi.”

“Khách

quan thật thú vị!” Từ nữ sĩ cười đến mức mỡ rung lên bần bật, nghiêng người về

phía Tống Tử Kính. Rõ ràng là tôi trả lời, liên quan gì tới Tống Tử Kính. Hơn

nữa, tòa Kim Sơn như chị ta mà đè lên thì Tống Tử Kính còn hơi để thở chắc?

Cũng

may Tống Tử Kính phản ứng nhanh nhẹn, chân chỉ chuyển động một chút, thân thể

đã nghiêng sang một bên.

Anh ta

vẫn mỉm cười, nói: “Bà chủ, chúng ta muốn qua sông.”

Từ

Phượng Tiên nữ sĩ vung khăn tay lên, đối mắt nhỏ lóe sáng: “Các người muốn qua

sông? Vậy thì tìm đúng chỗ rồi.”

Chị ta

lắc lắc cái mông quay về quầy, một tay tùy ý lật quyển sách.

“Chỗ

chúng ta cách quan đạo không xa, chỉ khoảng một canh giờ đi đường, những người

muốn qua sông tới Hồ châu đều theo tuyến đường đó tới huyện Lâm Thanh. Chỗ bọn

họ sông cạn, dòng chảy chậm không phải giả, nhưng nếu ai dám nói đá ngầm ở sông

Tam chúng ta nhiều, ta sẽ cắt quả trứng của hắn!”

Gương

mặt của bạn nhỏ Vân Hương đỏ lên.

Từ

Phượng Tiên tỏ vẻ đắc ý: “Không phải ta tâng bốc, lão Khánh đầu chỗ chúng ta

chống thuyền còn nhanh nhẹn hơn cả cá vượt sông! Có lẽ lũ chèo thuyền kém hắn

nên mới nói láo rằng khúc sông của chúng ta nguy hiểm.”

Tống Tử

Kính hỏi::Vậy xin hỏi tìm vị Khánh đại gia này thế nào?”

Từ

Phượng Tiên ném ra một ánh mắt tình tứ, hoặc là khinh thường? “Nói gì mà xin

với không xin? Chúng ta đều là dân chúng thô kệch, không nhận nổi sự nhã nhặn

của dân đọc sách các ngươi. Nhưng hơn một năm gần đây khách qua sông rất ít,

lão Khánh đầu cũng bận rộn việc nhà mình, chốc lát không tìm thấy ngay được.”

Tống Tử

Kính liếc mắt nhìn tôi. Tôi tiếp nhận, móc ra một viên vàng từ trước ngực, đặt

lên quầy. Đôi mắt híp như sợi chỉ của Từ nữ sĩ trợn trừng, thật là một sự đột

phá cực hạn của vạn vật.

Tôi

nói: “Vậy phiền bà chủ tìm giúp.”

“Không

có! Không có gì!” Chị ta vội vàng cầm lấy viên vàng, lại nói với tôi: “Tiểu

công tử thông minh tuấn tú, tương lai nhất định sẽ lấy được một cô vợ đẹp.”

Tôi

cười tủm tỉm hất cằm về phía Vân Hương đang mặc trang phục của phụ nữ có chồng:

“Không cần chờ tương lai, đã lấy được rồi.”

Bà thím

họ Từ giống như lúc này mới nhìn đến Vân Hương, ngạc nhiên hô lên: “Thật là một

tiểu tức phụ xinh đẹp, công tử thật có phúc khí!”

Vân

Hương mặt mày ủ rũ nhìn Tống Tử Kính, rồi lại ủ rũ nhìn tôi đang mặc nam trang,

gương mặt mới chỉ hồng hồng nay đã biến thành quả cà chua, cúi gằm xuống.

Đợi đến

khi về phòng, tôi hỏi Tống Tử Kính: “Bà chủ này tin được không?”

Tống Tử

Kính ngồi bên cửa sổ, chậm rãi uống trà, nói: “Trên giang hồ, ba phần tin bảy

phần đề phòng, cô không tin bà ta, bà ta cũng sợ cô mang phiền phức đến cho bà

ta!”

Tôi

quan sát đánh giá căn phòng hảo hạng này một lượt. Thật ra chỉ là không gian

lớn hơn một chút, đồ dùng cầu kỳ hơn một chút, chăn bằng gấm. Bởi vì đã lâu

không có người ở nên màn rèm đều tỏa ra mùi nấm mốc.

Vân

Hương nhìn tôi sờ tới sờ lui trên giường, hỏi: “Tiểu thư, người đang tìm gì

vậy?”

Tôi lừa

cô ấy: “Chuyện kể rằng có một nhà trọ Long Môn, mở tại cửa khẩu đại mạc, là một

hắc điếm nổi tiếng. Trong nhà trọ đó, dưới giường đều có một cơ quan, dùng để

chờ khi khách nhân ngủ say, mở cơ quan ra, khách nhân rơi xuống, rắc một đao,

giải quyết.”

Vân

Hương sợ đến mức lập tức sờ cổ.

Tôi

thêm mắm thêm muối: “Giết thôi còn chưa xong, quan trọng là thịt trên người. Xả

xuống, băm nhỏ, nặn thành nhân bánh, làm thành bánh bao nhân thịt…”

Lúc này

bỗng vang lên tiếng đập cửa: “Khách quan, bánh bao thịt ngài gọi tới rồi.”

Tôi

cười nham hiểm với Vân Hương: “Bánh bao nhân thịt tới rồi!”

Vân

Hương cầm chặt lấy tay áo tôi run run.

Đó

đương nhiên không phải bánh bao nhân thịt người, đó thậm chí không thể coi là

bánh bao nhân thịt nữa! Tôi vừa gặm bánh bao nhân cải trắng và da lợn, vừa

nguyền rủa bác gái Từ Phượng Tiên keo kiệt kia sớm bị chứng tiền mãn kinh.

Rời

khỏi kinh thành đã sáu ngày, không biết Tạ gia đã náo loạn thế nào. Tiêu Lịch

nghe nói tôi bỏ trốn, hẳn sẽ có cảm giác giải thoát như sinh viên nhận bằng tốt

nghiệp. Cũng không biết hứa hẹn của hắn với Tạ Chiêu Kha sẽ giải quyết thế nào.

Nhưng

Tạ Chiêu Kha biết tôi bỏ trốn với Tống Tử Kính, một người kiêu ngạo như cô ta

sẽ không phát triển theo hướng trở thành Lý Mạc Sầu chứ? Thứ đáng sợ nhất thiên

hạ chính là tài tử và tài nữ. Bọn họ an phận thì không nói làm gì, bỗng một

ngày tự nhiên nảy ra ý đồ ác độc, thế giới cũng có thể bị lật ngược. Mọi người

nghĩ xem, phát minh bom nguyên tử xuất phát từ đâu?

Bởi vì

Tống Tử Kính đã dặn dò, cả môt buổi chiều chúng tôi đều ngồi im trong phòng,

không thò mặt ra ngoài. Tôi từ cửa sổ nhìn thấy một con sông lớn gợn sóng, núi

xanh, nông trại dọc hai bờ sông, trong lòng rất thèm ra ngoài dạo chơi nhưng

không dám mạo hiểm như vậy.

Ăn cơm

tối xong, chúng tôi đi ngủ. Tống Tử Kính ở phòng bên cạnh, có việc gì chúng tôi

chỉ việc gõ vào bờ tường.

Tôi và

Vân Hương ngủ cùng một giường, ban ngày cô ấy nghe tôi kể câu chuyện như vậy,

sợ đến mức không ngủ được, lật qua lật lại, hỏi tôi: “Tiểu thư, đây thật sự

không phải hắc điếm chứ?”

Tôi

buồn ngủ lắm rồi, lầm bầm nói: “Hắc thì kệ hắc. Chúng ta còn có Tiểu Tống cơ

mà.”

“Nhưng

Tống tiên sinh chỉ là một thư sinh thôi.”

Tôi trở

mình một cái: “Thư sinh cũng là đàn ông. Cô chỉ thích anh ta nên sợ anh ta chịu

khổ chịu đau thôi.”

Vân

Hương xấu hổ: “Tiểu thư, người thật đáng ghét.”

Tôi

nói: “Tôi thật sự đáng ghét. Cô biết vì sao anh ta muốn chúng ta có việc thì gõ

tường không?”

“Vì

sao?”

“Bởi vì

vách tường này rất mỏng, nhất cử nhất động bên này anh ta đều nghe được rõ

ràng. Ví dụ như đoạn đối thoại vừa rồi của chúng ta, một chữ cũng không lọt ra

khỏi lỗ tai anh ta. Hiện giờ anh ta đã biết cô thích anh ta rồi.”

Vân

Hưỡng ngượng chín mắt hét to một tiếng, vùi đầu vào chăn. Tôi rất thỏa mãn mà

tiếp tục ngủ.

Không

biết ngủ bao lâu, bỗng nghe có một giọng nói đang gọi: “Tạ Hoài Mân…”

Tôi

tiếp tục ngủ.

Giọng

nói kia lại vang lên: “Tạ Hoài Mân!”

Tôi vẫn

ngủ.

Giọng

nói kia gào lên bên tai: “Này! Gọi cô đấy! Còn ngủ nữa!”

Tôi mở

mắt. Tôi không ở trên giường mà ở trong một không gian hư vô.

Cảnh

tượng này rất quen thuộc, tôi nhớ ra rồi.

“Đại

tiên?”

“Đúng

vậy.” Giọng nói đã mấy tháng không nghe thấy lại vang lên: “Mấy ngày không gặp,

cô lại béo lên đấy à? Cuộc sống dễ chịu lắm nhỉ.”

Tôi

cười: “Cũng không có gì, chỉ là răng khỏe, ăn tốt thôi. Gần đây ngài phát tài ở

chỗ nào vậy?” Nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu: “Chuyện của tôi đã có tin tức

chưa?”

Đại

tiên mất tự nhiên ho khan hai tiếng: “Chuyện đó…”

Chuyện

đó cái gì? Tôi có dự cảm không lành.

Đại

tiên nói: “Chuyện đó… xảy ra chút sự cố nho nhỏ.”

Tôi

hỏi: “Sự cố gì?”

Tuy

không nhìn thấy nhưng tôi có thể tưởng tượng được hình ảnh đại tiên đang gãi

đầu gãi tai: “Tôi nói cũng không rõ, chi bằng đưa cô đi xem đi. Cô yên tâm,

cũng không phải chuyện gì lớn…”

Tôi bị

một sức lực kéo xuyên qua những tầng mây, rất nhanh đã trở về thành phố tôi vốn

nên ở. Một lần nữa nhìn thấy nhà cao tầng, tâm trạng tôi không thể chỉ dùng từ

kích động để biểu đạt, đôi mắt lập tức ngập nước.

Lần

này, đại tiên mang theo tôi bay thẳng vào trong một ô cửa sổ.

Căn

phòng rất rộng, chỉ là, rất bề bộn, một đống đồ chơi trẻ con chất đống, còn có

bình sữa và khăn lau, vừa nhìn đã biết đây là một gia đình có trẻ nhỏ. Trên sô

pha có một người đàn ông đang ngủ, sách úp lên mặt, tôi nhìn có chút quen mắt.

Lúc

này, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng trẻ con khóc nỉ non. Người đàn ông

khẽ rên một tiếng, bò dậy từ sô pha, lảo đảo đi vào phòng trong. Tôi kinh ngạc

trợn trừng mắt.

Người

đàn ông còn chưa đi vào phòng, một giọng nữ tức giận đã vang lên: “Thằng bé

khóc lâu như vậy anh mới vào! Anh đang làm cái gì vậy? Có ông bố nào như thế

không?”

Người

đàn ông mệt mỏi nói: “Cả đêm hôm qua đều bị thằng bé làm cho không ngủ được.

Không phải hôm nay cô nói sẽ chăm sóc nó sao? Cô còn không làm đi?”

Người

phụ nữ lạnh lùng nói: “Công ty trúng thầu, có tiệc chúc mừng, tôi phải đi một

lúc. Anh chăm con đi.”

Người

đàn ông bực bội: “Lại ra ngoài nữa?”

“Thì

sao?” Người phụ nữ không nhịn được nữa: “Chẳng phải tôi cũng chỉ vì cái nhà này

thôi sao. Vì sinh Khoan Khoan, ba tháng tôi không đi làm. Nhỡ may không còn

công việc, anh nuôi mẹ con tôi và cái nhà này nhé?”

Người

đàn ông cũng rất bất đắc dĩ: “Tôi cũng có công việc, không thể xin nghỉ mãi

được, thời gian gần đây viện trưởng cũng đã ám chỉ với tôi vài lần, đặc biệt là

chuyện xem xét thăng chức là không thể chậm trễ được. Nếu không, gọi mẹ đến đây

đi.”

Người

phụ nữ lập tức nói: “Mẹ anh? Bà ấy tới để chăm cháu hay tới kiểm tra công việc

của tôi?”

Người

đàn ông cao giọng nói: “Vậy rốt cuộc cô muốn thế nào? Thuê bảo mẫu thì cô đuổi

người ta; gọi bố mẹ thì cô không sống yên với bọn họ! Con cũng là con của cô,

cô không thể không làm gì!”

Người

phụ nữ nổi giận: “Tôi không làm gì? Con là tôi sinh, anh còn nói tôi không làm

gì? Trương Tử Việt, anh là đồ vô lương tâm! Mấy con bảo mẫu quyến rũ anh, anh

không thấy, mẹ anh làm khó tôi, anh không hay! Tôi là người phụ nữ có sự

nghiệp, tôi cũng nuôi cái nhà này, tiền sữa bột cho con tôi cũng có phần! Tôi

mang thai mười tháng mới sinh ra nó, giờ muốn anh chăm sóc nó, anh còn nói một

cách khốn kiếp như thế, lương tâm anh thật sự bị chó gặm rồi!”

Đứa trẻ

kia vẫn khóc thét không ngừng, người lớn thì cãi nhau túi bụi, không có ai tới

ôm đứa bé một lần.

Tôi

chấn động: “Trương Tử Việt?”

Người

con trai khôi ngô tuấn tú, phong độ ngời ngời kia sao có thể biến thành ông chú

tái nhợt tiều tụy, cằm đầy râu, vật lộn với sữa và tã lót thế kia? Thế giới này

thật sự không chuyện gì có thể thay đổi một người nhanh chóng hơn hôn nhân.

“Nhìn

thấy rồi chứ?” Đại tiên nói, sau đó lôi tôi ra ngoài.

Hai vợ

chồng trong nhà còn không ngừng cãi vã, chúng tôi bay ra khỏi cửa sổ. Cảnh vật

thay đổi, tôi trở về tiểu khu nhà tôi.

Lần

này, chúng tôi không vào nhà mà dừng lại ở trên một cột đèn.

Đầu

đường bỗng xuất hiện một bóng người quen thuộc.

Nước

mắt tôi lập tức chảy ra: là mẹ!

Mẹ tôi

dường như không thay đổi đủ chỉ một chút, tóc có lẽ đã nhuộm lại, cầm theo giỏ

thức ăn, nhìn qua có vẻ rất có tinh thần. Kỳ quái, tôi hẳn còn nằm trên giường

bệnh, sao bà có thể còn nhàn nhã đi mua vịt nướng thế kia?

“Mẹ,

chờ con một lát!”

Tôi

nhìn trái nhìn phải, giọng nói này không phải xuất phát từ tôi.

Tôi

nhìn thấy, “tôi” đang vội vàng đuổi theo, trong tay còn cầm một túi nước hoa

quả.

“Tôi”

nói: “Dưa hấu sáu đồng một cân, mua một quả được không mẹ?”

“Trong

nhà còn chưa ăn hết. Ăn hết rồi lại mua.” Mẹ nói, rồi lại đắc ý nói tiếp: “Hôm

nay sẽ dạy con cách trả giá. Ở phương diện này, mẹ con khắp thiên hạ không có

đối thủ. Người ta mua một cái váy một trăm đồng, mẹ có thể chém xuống còn hai

mươi đồng. Đây là cái gì? Đây chính là bản lĩnh!”

“Tôi”

cười cười, hai người tiếp tục đi.

Tôi chỉ

vào dưới lầu, đầu lưỡi ríu lại: “Đây đây đây… Tôi tôi tôi… Cô ta, cô ta… người

kia là ai!!!”

Đại

tiên thở dài: “Đây là chuyện mà tôi nói khó giải thích, chỉ có thể cho cô tự

nhìn.”

Tôi yên

lặng một lát rồi hỏi: “Ngài có thể hiện thân không?”

“Sao?”

Đại tiên không hiểu được lối tư duy của tôi: “Cũng có thể, nhưng chúng tôi

không có hình dạng cụ thể.”

Tôi

cười cười: “Ngài cứ tùy tiện biến thành một người là được.”

Đại

khái là cảm thấy đã mắc nợ tôi, lần này, đại tiên rất ngoan ngoãn đồng ý lời đề

nghị của tôi. Khoảng hai giây sau, một “Châu Nhuận Phát” hào hoa phong nhã xuất

hiện trước mặt tôi.

Tôi đen

mặt nhìn “anh ta”, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chúng ta phải kính trọng tiền

bối, ngài đổi thành Huỳnh Hiểu Minh là được rồi.”

“Châu Nhuận

Phát” nghi hoặc làm theo lời tôi, hai giây sau, một “Huỳnh Hiểu Minh” thế chỗ

Châu Nhuận Phát xuất hiện trước mặt tôi.

Tôi

nhìn trên nhìn dưới, hài lòng gật đầu, sau đó túm cổ áo “Huỳnh Hiểu Minh”, phun

toàn bộ nước miếng lên mặt “anh ta”.

“Giải

thích ngay cho bà đây! Rốt cuộc thế này là thế nào!!!”

Tuy

“Huỳnh Hiểu Minh” bị tôi túm không đến mức đau, nhưng hiển nhiên là rất hoảng

sợ, vội vã kêu lên: “Không liên quan đến tôi! Thật sự không liên quan đến tôi!

Không biết bọn họ làm sai ở đâu, khiến linh hồn một cô gái khác nhập vào thân

thể cô. Ai nha, cô buông tay ra, bà cô của tôi ơi!”

Tôi thả

lỏng tay, nhưng vẫn chưa trút hết giận, xông lên tay đấm chân đá một trận với

hắn ta. Một người đẹp như Huỳnh Hiểu Minh chỉ để ngắm chứ không để chà đạp, tuy

tôi biết người này là giả nhưng vẫn không cách nào mạnh tay được, đánh qua loa

rồi thu nắm tay lại. Lập tức hối hận vừa rồi lẽ ra nên bảo hắn ra biến thành

Koizumi

(thủ tướng Nhật Bản, từng gây ra

căng thẳng ngoại giao với Trung Quốc)

– không không không, như

vậy thì buồn nôn quá!

Đại

tiên chỉnh lại quần áo, uất ức nói: “Thật sự không phải lỗi của tôi. Tôi là

liên lạc viên, đây rõ ràng là lỗi của kỹ thuật viên.”

Tôi lại

muốn xông lên bóp cổ hắn ta: “Vậy làm sao bây giờ? Để cô ta tiếp tục chiếm cơ

thể của tôi hay sao?”

Đại

tiên nói: “Phải thay đổi một lần nữa, lại phải xếp hàng đợi xử lý. Hiện giờ chỉ

có thể làm như vậy.”

Phía

sau tôi là lửa cháy phừng phừng, “Huỳnh Hiểu Minh” vội vàng nói: “Nhưng như vậy

cũng tốt. Cô cũng không đành lòng để bố mẹ cô nhìn cô sống thực vật cả đời đúng

không?”

Tôi

ngẩn ra, hắn nói rất có lý. Tôi ở bên kia chạy nhảy vui vẻ, cũng không thể để

bố mẹ tôi ở bên này đau lòng khổ sở.

Đại

tiên không biết là có lòng tốt hay ác ý mà bổ sung: “Hơn nữa cô bé kia thông

minh hơn cô, chăm chỉ hơn cô, hiểu chuyện hơn cô, dịu dàng hơn cô, hiếu thuận

hơn cô…” Nói đến đây, bị ánh mắt của tôi dọa sợ, không dám nói tiếp nữa.

Ngược

lại, tôi cảm thấy chán nản. Bố mẹ có một cô con gái mới, Trương Tử Việt bị vây

trong cuộc sống hôn nhân. Tôi không ở đây, cuộc sống của mọi người vẫn tiếp

diễn thật tự nhiên. Thật sự, tôi đột nhiên cảm thấy mình trở thành một người

ngoài.

Bi thảm

nhất là, qua mơ mới biết chính mình là khách.

Đại

tiên an ủi tôi: “Cô cũng không tệ, ở bên kia coi như cũng có năng lực. Cô biết

không? Hiện giờ cô đã lọt vào một trong năm chương trình hot nhất hàng tháng

rồi đấy.”

Lông

mày tôi dựng thẳng lên: “Cái gì? Chúng tôi ở phàm trần thống khổ, các người lại

dám coi chúng tôi là tiết mục ti vi?”

Đại

tiên vội vàng nói: “Đời người như vở kịch! Đời người như vở kịch!”

Tôi

không biết nên khóc hay nên cười.

Đại

tiên bỗng ngẩng đầu nhìn trời, nói: “Cô phải trở về. Trời sáng cô còn nhiều

việc phải làm.”

Vừa

nói, thân thể “Huỳnh Hiểu Minh” vừa mờ đi, cơ thể tôi rơi mạnh xuống.

Mở mắt,

là Vân Hương đang cau mày hỏi: “Tiểu thư, sao người ngủ say như vậy? Tống tiên

sinh đã tới gọi chúng ta hai lần rồi.”

Tôi

đứng lên, phát hiện mắt mình hơi ẩm ướt. Nhớ lại nụ cười hài lòng của mẹ và

gương mặt bất đắc dĩ của Trương Tử Việt trong mơ, trong lòng cảm thấy vô cùng

phức tạp, không nghĩ ra từ nào để hình dung cụ thể, đành phải thở dài.

“Than

thở cái gì vậy?” Giọng nói của Tống Tử Kính từ bên ngoài truyền đến. Anh ta

không tiện vào phòng, nên đứng ở bên ngoài nói: “Hai người mau chóng thu thập

một chút. Khánh đại gia đã tới rồi, chúng ta ăn sáng rồi sẽ qua sông.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...