Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ca Tẫn Đào Hoa

Chương 61

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiêu

Huyên gật đầu, sau đó đi về phía thư phòng. Tống Tử Kính cùng Vinh Khôn liếc

nhìn nhau rồi đi theo.

Xung

quanh là giá sách cao vô cùng, ngẩng đầu lên chỉ nhìn thấy bóng tối. Bóng dáng

thon dài của hoàng đế trẻ tuổi của Tề quốc bị ánh nến mờ ảo chiếu lên tầng tầng

lớp lớp sách.

Vinh

Khôn thở dài một tiếng thật khẽ. Lại một đêm nữa không ngủ. Cứ mỗi lần trước

khi thư tới mấy ngày, cả ngày bệ hạ tâm thần không yên, những lúc rảnh rỗi

thường thích dựa cửa sổ, nhìn về một hướng không xác định. Tháng trước, thư tới

chậm mười ngày, bệ hạ thật sự nóng ruột đến phát điên, toàn bộ hậu cung và

triều đình đều cảm nhận được sự áp lực có thể bùng nổ bất cứ lúc nào của hoàng

đế. Sau rồi thư đến, các cung nhân và đại thần đều thở phào nhẹ nhõm một hơi từ

tận đáy lòng.

Tiêu

Huyên mở một ngăn tủ trên giá sách, lấy ra một hộp gỗ đàn hương tinh xảo. Vẻ

mặt cũng theo đó mà ôn hòa, mềm mại hơn, sâu trong đáy mắt lóe lên những đốm

sáng nhỏ màu bạc, giống như sao trên trời đêm.

Hắn cúi

đầu dùng đầu ngón tay vẽ theo những hoa văn trên chiếc hộp, động tác dịu dàng

đến mức giống như đang vuốt ve gương mặt người yêu, trân trọng, yêu thương vô

hạn.

Một

bóng người màu đen nhoáng lên xuất hiện trong phòng, gật đầu với Tống Tử Kính

rồi quỳ gối phía sau Tiêu Huyên.

Tiêu

Huyên nâng tầm mắt nhìn người kia một cái, hỏi: “Nàng thế nào rồi?”

Nam tử

trả lời: “Nương nương mọi chuyện đều ổn, sắc mặt hồng hào, cuộc sống thoải mái,

công tác cũng không mệt nhọc.”

“Đứa bé

nàng nhận nuôi, các ngươi đã điều tra ra chưa?”

Nam tử

lấy ra một bức công văn từ trong người, dâng lên bằng hai tay: “Đứa trẻ đó đã

được điều tra, chứng thực là con trai của Trấn Bình đại tướng quân của Ly quốc,

Vân Tùng Linh.”

“Vân

Tùng Linh? Là đại tướng quân Ly quốc bảy năm trước vì một trận chiến bại bên bờ

Châu Giác mà bị trảm trước toàn quân?”

“Chính

là ông ta. Sau khi Vân tướng quân qua đời, Vân phu nhân và đứa con trai độc

nhất đột nhiên mất tích. Sau đó luôn ẩn cư ở nông thôn, quen biết với nương

nương. Tháng trước, kẻ thù đột nhiên tìm tới, sát hại Vân phu nhân, Vân công tử

trốn trong phòng nương nương mới thoát được một kiếp. Nương nương liền thu lưu

thằng bé.”

Tiêu

Huyên nở nụ cười, trong mắt hiện lên tình cảm nồng nàn: “Nàng vẫn thích lo

chuyện bao đồng.”

Nam tử

làm như không nghe thấy, tiếp tục nói: “Sau khi tới Thanh Dương, nương nương

còn nhờ bằng hữu tìm cho đứa trẻ này một vị sư phụ, là kiếm sư số một Ly quốc,

Ôn Dương.”

“Ôn

Dương?” Tiêu Huyên coi như không xa lạ với cái tên này: “Ông ta danh tiếng hiển

hách như vậy, lại là người giang hồ tính cách quái gở, vì sao lại làm sư phụ

cho một thằng nhóc bình thường? Còn Ngô Thập Tam kia, ngươi đã điều tra ra

chưa?”

Đầu của

nam tử gần như vùi xuống đất: “Thuộc hạ làm việc bất lực, xin bệ hạ trách phạt!”

Tuy

Tiêu Huyên không vui nhưng cũng không quá tức giận. Hắn nhìn Tống Tử Kính nói:

“Các ngươi làm rất tốt. Ngô Thập Tam này lai lịch không tầm thường, cơ sở của

các ngươi ở Ly quốc còn chưa vững chắc, không tra được cũng không thể trách các

ngươi. Việc này ngược lại còn có thể thấy được một chuyện, hắn hiển nhiên không

phải một cậu ấm như bề ngoài.”

Tống Tử

Kính hỏi: “Bệ hạ nghĩ người này có thể tin được không?”

Tiêu

Huyên vuốt ve cái hộp trong tay: “Hoàng hậu tin tưởng hắn. Ta cũng sẽ cho hắn

một chút lòng tin.”

Tống Tử

Kính không nói gì nữa.

“Các

ngươi đều đi xuống đi.” Tiêu Huyên nói: “Vinh Khôn, trẫm ở đây nghỉ ngơi một

lát, tới giờ ngươi tới gọi trẫm.”

Khi các

thần tử đều đã lui ra ngoài, Tiêu Huyên nhẹ nhàng gạt cái khóa nhỏ bằng đồng

bên ngoài, mở nắp lên.

Trong

hộp đặt một sấp thư ngăn nắp, những bức thư nhỏ thể hiện rất rõ ràng từng

khoảng thời gian chúng được gửi đến. Từ phong thư đầu tiên, đến phong thư cuối

cùng của tháng trước, toàn bộ đều được gấp cẩn thận, xếp chồng lên nhau.

Tiêu

Huyên khép bức thư vừa nhận được theo nếp gấp lúc đầu, nhẹ nhàng đặt vào trong

hộp.

Khóe

miệng hắn vẫn mang theo nụ cười vui sướng, sự nghiêm khắc trong ánh mắt vừa rồi

đã không còn, vẻ mệt mỏi trên mặt cũng phai nhạt đi nhiều.

Hắn rút

ra phong thư đầu tiên. Giấy viết thư đã hơi ngả màu vàng, những cạnh gấp đã mòn

đi đáng kể, đó là dấu vết do thường xuyên mở ra đọc lại tạo thành.

Mở thư

ra, chữ viết rất nhỏ, xinh đẹp hiện ra trước mắt.

“A

Huyên:

Xin

lỗi.

Xin

hãy tha thứ cho em vì đã lặng lẽ ra đi, bởi vì em thật sự không biết phải đối

mặt với cảnh chia ly thế nào. Tất cả những gì chàng đã làm vì em, tất cả đều

khắc ghi trong tim em, mỗi một nhịp trái tim em đập lên là một lần nhắc nhở

chàng yêu em bao nhiêu, còn em cũng yêu chàng đến nhường nào. Rời khỏi chàng

đau đớn như lăng trì, em không đành lòng để chàng nhìn bóng dáng em đi xa, vậy

để em nhìn chàng đi cũng tốt.

Những

ngày ở bên chàng là những ngày đẹp như ở trên thiên đường. Mỗi khi nhớ lại, em

luôn cảm thấy tràn ngập biết ơn và hạnh phúc. Gặp được chàng là duyên phận cả

đời này của em. Sự chân thành tha thiết của chàng, sự trao tặng không vụ lợi

của chàng, sự khoan hồng và bao dung của chàng, là vật báu cả đời của em. Em

nguyện dùng tất cả để đáp lại tình cảm ấy, để cầm tay chàng, cùng chàng tới đầu

bạc răng long.

Tình

yêu của em, sự ra đi của em không phải một kết thúc, đó chỉ là một khởi đầu

hoàn toàn mới. Em bắt đầu một hành trình mới, chàng cũng bắt đầu con đường đế

vương của chàng. Em siết bao hy vọng có thể ở cạnh chàng, nhìn ngắm chàng, làm

bạn cùng chàng, có thể ngày ngày ôm lấy chàng. Nhưng nguyên tắc và sự ngang

bướng của em sẽ chỉ khiến chàng đau khổ, khó cả đôi đường. Em ra đi, để lại cho

cả hai chúng ta một không gian ngừng chân nghỉ tạm, để chúng ta tạm thời đặt

tình yêu sang một bên, bảo tồn nó, để thời gian dừng lại tại khoảng khắc trước

khi chia ly. Chàng, chấn chỉnh vương triều của chàng, chỉ huy binh sĩ của

chàng, xây dựng giang sơn của chàng. Em, tới những nơi mà em muốn tới, tìm hiểu

con người tập quán bốn phương, học tập tri thức y học, quen biết thêm nhiều

người, trải qua thêm nhiều chuyện. A Huyên, đều là tôi luyện và trưởng thành,

em tình nguyện học tập trong chốn non nước chứ không phải bị giam trong thâm

cung nội viện. Em chọn cách lùi một bước, nhường lại một khoảng không, chàng

không cần vì cân bằng lợi ích các bên mà sợ tổn thương em, còn em cũng không

cần dùng sự chối từ khiến chàng khó xử và đau khổ. Tình yêu cũng không cần lại

bị hao mòn, mọi người đều có thể thoải mái hít thở.

A

Huyên, tuy em bỏ lại chàng trong cung đình lạnh giá u ám, thế nhưng những ngày

ly biệt dù có vui sướng, thoải mái đến mức nào cũng không thể so với một chốc

lát được dựa vào chàng. Em hy vọng chàng có thể hiểu, em chưa hề rời khỏi

chàng. Mỗi một lần trái tim chàng nảy lên, mỗi một lần lồng ngực chàng rung

động, em đều có thể cảm nhận được. Xin đừng trách cứ quyết định này của em. Em

sẽ dùng thực tế chứng minh đây là một quyết định chính xác.

Hiện

giờ em đang trên đường xuống phía Nam, khí trời ấm áp hơn kinh thành một chút,

năm mới sắp tới, dân chúng ai ai cũng bận rộn chuẩn bị lễ mừng. Đại nghiệp vừa

định, chiến tranh vừa ngừng, trăm ngàn thứ hoang phế cần được tu sửa. Đối với

chàng mà nói, năm tới sẽ là một năm bận rộn không gì sánh được. Em thật tiếc vì

không thể ở bên cạnh chàng, xin chàng nhất định phải giữ gìn sức khỏe. Để em

dùng đôi mắt này thay chàng nhìn ngắm thế giới, nhìn ngắm những nơi mà chàng

không nhìn tới được.

A

Huyên, em vĩnh viễn thuộc về vòng tay chàng.

Chiêu

Hoa tự.”

Tiêu

Huyên nhẹ nhàng vuốt ve bức thư, ngón tay vẽ lên nét chữ tinh tế. Hắn còn nhớ

trước đây hắn luôn chê chữ nàng xấu, nàng tức giận nói tại bút lông. Sau rồi

nàng tự tìm một loại bút lông chim, đổi sang loại giấy dày hơn, lập tức lưu

loát viết ra những nét bút xinh đẹp cho hắn xem.

Người

kia, bình thường nói năng luôn rất tùy tiện, hiếm khi nào lại viết được một bức

thư ngay ngắn, câu chữ có châm chước thế này.

Hắn đặt

bức thư về chỗ cũ, lại tùy ý rút một phong khác ra.

“A

Huyên, chàng có khỏe không?

Em

đã đến Hòa Thuận rồi, lãnh địa của tiểu triều đình nhà họ Trương.

So

ra, ở đây cũng không có gì khác với bên ngoài. Thuế thương mại hơi cao một

chút, thuế thành thị cũng vậy, cuộc sống của người dân ở cả thành thị và nông

thôn đều hết sức bình thường. Không thể nói là tốt, cũng không thể nói là không

tốt. Nhưng nếu cứ tình trạng như vậy, Trương gia có thể duy trì được đến mười

năm hay không?

Quan

viên cơ sở mà Trương gia dùng, phần đông là từ nho sinh địa phương được đề bạt

lên. Những người này đọc đủ thứ thi thư, cổ hủ cứng nhắc, không biết cách linh

động, không có dã tâm cũng không có hoài bão. Em từng xem quan huyện ở đây phá

án, cơ bản là không cần nhìn cũng rõ ràng, vậy mà tên quan đó làm việc dài

dòng, hiệu suất lại chậm, hiệu quả càng không tốt, có vẻ như khi còn bé từng bị

lừa đá vào đầu…”

Tiêu

Huyên cười khẽ, tiếng cười vang vọng trong thư phòng trống trải, tăm tối.

Hắn lại

rút ra một bức thư khác.

“…

Trị bệnh cho bà cụ nhà họ Lý, được nhà bọn họ nhiệt tình giữ lại ở mấy ngày.

Hai công tử nhà họ Lý đều là người đọc sách, trong nhà thường có văn nhân tụ

tập, hôm thì hội thơ, hôm thì hội nhậu. Mấy cậu thanh niên làm thơ, công kích

tình hình chính trị đương thời, lược bỏ những từ ngữ rườm rà, nghe ra lại có

thêm nhiều hiểu biết chính xác. Xem ra người ta nói Giang Tây nổi danh thư lễ

cũng không phải nói bừa. Mấy năm nay người trẻ tuổi có nhiệt huyết, có hoài

bão, thế nhưng bởi vì đa phần xuất thân bình thường nên không có cơ hội trổ

tài. Tiểu thư Lý gia nhỏ hơn em một tuổi, không thích thơ từ, chỉ thích thủ

công, có thể làm được con chó đồ chơi bằng gỗ biết chạy bằng dây cót! Chuyện

này thật khiến em mở rộng tầm mắt.

A

Huyên, về chuyện sửa chữa chế độ khoa cử của Đại Tề chúng ta, những người không

phục có thể cách chức xuống một bậc, chuyện này em đã nhắc tới vời chàng. Em

còn có một chuyện khác, có thể tìm cách mở một con đường để những cô gái của

đất nước chúng ta có cơ hội ra khỏi chốn khuê phòng, thể hiện tài năng hay

không?

Nơi

này có một kỹ thuật dệt rất lạ, em nghĩ rất đáng để phát triển…”

“…

A Huyên, em đang viết thư cho chàng từ một thị trấn nhỏ tên Bình Lai bên bờ

biển.

Cảng

cá này là địa phận do Đông quân trấn thủ. Em phải nói rằng, ở những nơi khác,

Lục Hoài Dân tội đáng muôn chết, nhưng tại nơi lão quản lý, có thể xứng với hai

chữ lãnh tụ. Dọc đường tới đây, quan lại thanh liêm, bách tính an cư lạc

nghiệp, đường xá sạch sẽ chỉnh tề. Nhân dân tuy biết đương kim hoàng đế họ Tiêu

nhưng nói tới người mà bọn họ thật sự cảm kích đều là Lục gia và Đông quân đã

bảo vệ Đông Hải, cho bọn họ một cuộc sống bình an.

điều, em nghe nói, giặc Oa bị đánh đuổi mấy năm trước gần đây dường như lại có

ý xâm chiếm…”

“…

Sông núi Tần quốc đẹp vô cùng! Đang là đầu thu, cảnh hè còn chưa tan hết, thật

là đúng thời điểm. Nho ở đây rất ngon. Em nhờ bọn họ mang hạt giống về cho

chàng, có thể trồng thử xem sao. Nhưng có lẽ mùi vị sẽ thay đổi một chút nhỉ.

Thứ gì cũng vậy, quê nhà vẫn là tốt nhất, rời khỏi quê hương sẽ không còn tốt

đẹp như xưa nữa.

Viết

tới đây, em đột nhiên rất nhớ chàng. Vết thương của chàng đã khép miệng chưa?

Cảm mạo mùa hè đặc biệt khó chịu, chàng có nghỉ ngơi đầy đủ chứ? Tử Kính huynh

nhận chức hình bộ rồi, đại khái là sẽ bận đến mức không còn thời gian rảnh lải

nhải bên tai chàng nữa. Người hầu hạ chàng là ai? Làm việc có nhanh nhẹn không?

Kinh thành trời thu khô hanh, chàng nhớ uống nhiều nước. Của ngon vật lạ bồi bổ

gì cũng không hiệu quả bằng uống nước và nghỉ ngơi đâu…”

“Thực

lực của Tần quốc phải lạc hậu hơn Đại Tề chúng ta ít nhất hai mươi năm. Quan

liêu hủ bại, giáo dục lạc hậu, tài nguyên thiên nhiên thiếu thốn, cuộc sống

nhân dân rất khổ cực. Em nghe nói thái tử của bọn họ trước kia khăng khăng rời

nước đi du học, nay về triều, có vẻ như muốn làm chuyện gì to lớn lắm.

Hôm

qua ở quán trà, em nghe nói Lục Hoài Dân bị bệnh nặng. Chuyện này không khác

biệt nhiều lắm với nhừng gì em từng dự đoán. Em nghĩ chàng đã có sự chuẩn bị

rồi phải không…”

“…

Hoa đào kinh thành Tây Tần đang nở, tiếc rằng cằn cỗi hơn ở Tề quốc chúng ta

rất nhiều. Lúc này, chàng đang làm gì? Em hái được rất nhiều hoa đào, định cất

rượu thử xem sao. A, đúng rồi, em tới bên này đã học được không ít bản lĩnh cất

rượu của bọn họ. Mọi người đều khen em có năng khiếu trong lĩnh vực này. Không

biết lặn lội đường xa chuyển rượu này về cho chàng có phải hơi khoa trương quá

không…”

“Cuối

cùng em cũng gặp được dược sư một đời, Tôn Thư. Đại sư còn biết em nhé, nói

rằng khi Tề quốc nội loại, em đã cứu chữa cho không ít bách tính. Em được ông

ấy khen mà thật xấu hổ. Tôn đại sư vô cùng thân thiện, không hề tự cao tự đại,

rất thích rượu của em. Cháu gái ông ấy mới mười tuổi đã thông minh xuất chúng,

em rất thích cô bé.

Hôm

nay là sinh nhật thứ hai mươi tám của chàng. Em không thể ở bên cạnh chàng.

Đành nâng chén mời trăng sáng, chung nhau một góc trời*. Em rất nhớ chàng…”

*

Nguyên văn: Cử bôi yêu minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thì. Câu thứ nhất trích

trong bài “Nguyệt hạ độc chước (một mình uống rượu dưới trăng)” của Lý Bạch. Câu

sau trích trong bài “Vọng nguyệt hoài viễn (ngắm trăng nhớ người xa)” của

Trương Cửu Linh.

Từng

bức từng bức một, nét chữ nho nhỏ tinh tế, tràn ngập kiến thức, đăm chiêu suy

nghĩ, và cả sự lưu luyến trong suốt hành trình. Đây đều là nỗi mong mỏi từng

tháng của hắn. Từ một phong thư đầu tiên khiến hắn mừng như điên, đến sự vui

mừng mỗi tháng, giống như một phần quà tặng cố định, quấn quanh tất cả tình cảm

của hắn.

Nàng

nói, nàng đi mà trái tim không đi. Hắn lại nghĩ, nàng đi, trái tim hắn cũng đi

theo. Không gian rộng lớn mờ ảo, chỉ có trên tờ giấy viết thư mỏng manh nho nhỏ

này mới có thể gặp nhau, hòa làm một.

Khi

Vinh Khôn đi vào, hoàng đế trẻ tuổi đang nằm trên bàn ngủ thiếp đi, dường như

còn đang mỉm cười.

Lão đi

lên trước, dè dặt ho một tiếng. Tiêu Huyên mở mắt, nhìn thấy là lão, sự dịu

dàng trong mắt lập tức vụt tắt, nhanh đến mức khiến Vinh Khôn tưởng rằng đó chỉ

là ảo giác.

“Bệ hạ,

tới giờ rồi.”

Tiêu

Huyên đứng lên, giang rộng tay, để cung nhân hầu hạ rửa mặt, chải đầu, thay triều

phục.

Vinh

Khôn thoáng liếc mắt, tầm mắt đảo qua ngự án, trên giấy Tuyên Thành cực phẩm,

hai chữ hành thư “Chiêu Hoa” đẹp đẽ tràn ngập tinh thần, nét mực đen kia dường

như còn chưa khô.

Tạ Hoài

Mân nấc một cái, đổ cơm canh thừa vào trong chậu, sau đó gào về phía phòng

trong: “Liên Thành, ra rửa bát!”

Liên

Thành đang nằm trên giường, mỗi một phần trên cơ thể đều đau, toàn bộ thân thể

như không còn của chính mình nữa.

Ông sự

phụ họ Ôn chẳng hiền hòa gì cả, ngày ngày huấn luyện nó như huấn luyện chó. Về

đến nhà, tỷ tỷ vốn nên hiền lành săn sóc cũng hoàn toàn không biết chăm sóc

người khác, sai bảo nó như người hầu. Ngày tháng thế này biết sống làm sao?

“Sao

vậy?” Cuối cùng, Tạ Hoài Mân thò nửa cái đầu vào hỏi thăm: “Mới có tí xíu như vậy

đã không lết dậy nổi rồi à?”

“Người

bị huấn luyện có phải tỷ đâu!” Cậu ấm Liên Thành đang cáu kỉnh, rầu rĩ xoay mặt

vào trong: “Chưa chịu khổ nào biết khó.”

Tạ Hoài

Mân cười hì hì đi tới, đẩy thằng bé: “Lớn vậy rồi còn làm nũng cái gì? Phải

chịu khổ của khổ mới thành tài của tài được. Đúng rồi, tỷ nhìn thấy đệ nói

chuyện với Liễu Nhi, thế nào? Cô bé không để ý tới đệ à?”

Mặt

Liên Thành lập tức đỏ như tôm luộc, vùi cả người vào trong chăn.

Tạ Hoài

Mân khoái trí: “Có đến mức ấy không! Chuyện này ai chẳng biết! Đệ cũng đừng

nhụt trí, đệ mới bao nhiêu tuổi? Chưa gì đã học đòi thất tình! Cô bé kia rất

giống mẹ, thích quyền lực, chờ tương lai đệ có sự nghiệp, tên tuổi nổi như cồn

rồi vênh mặt cho bọn họ coi.”

Liên

Thành buồn bực nói vọng ra từ trong chăn: “Tỷ đừng nói ngọt để an ủi đệ.”

Tạ Hoài

Mân vỗ vỗ lên cái chăn: “Chuyên tâm học tập đi, nhóc con! Còn chưa dậy thì đã

đòi yêu với đương!”

Liên

Thành vừa nghe vậy lập tức nhảy từ trong chăn ra: “Ai nói đệ chưa trưởng thành!

Tỷ nhìn cánh tay đệ xem!” Nói rồi còn giơ bắp thịt trên tay ra cho Tạ Hoài Mân

xem.

Tỷ tỷ

nhà họ Tạ bật cười ha hả, suýt chút nữa lăn từ trên giường xuống.

“Nhóc

con, biết cái gì!” Nàng nhấc chăn lên trùm lên đầu Liên Thành, hung ác đấm mấy

cái: “Mặc kệ thế nào cũng phải đọc sách viết chữ!”

Liên

Thành buồn bực gào khóc.

Tạ Hoài

Mân bỏ thằng bé lại, vén tay áo ra ngoài rửa bát.

Mùa mưa

đã tới, tiết trời vừa oi bức vừa ẩm ướt, hoa trong thành đã tàn hơn phân nửa,

cây cối bao trùm một màu xanh lục tươi mới. Mùi hoa nồng nặc trong không khí đã

loãng đi nhiều, hỗn hợp với mùi cơm nước và tiếng nói chuyện mơ hồ truyền tới

từ nhà hàng xóm. Màn đêm phủ xuống thành thị một sự yên bình, tường hòa.

Tạ Hoài

Mân khe khẽ ngâm nga, động tác nhanh nhẹn rửa sạch bát đũa, lau khô, đặt trên

một cái giá tự chế. Nước tắm đã sôi, nàng hô lên với căn phòng đối diện: “Liên

Thành, đi tắm đi!”

Bên

ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập cửa thịch thịch.

“Tiểu

Tạ tỷ? Tỷ ở đâu? Mau mở cửa!”

Nàng

nhận ra đó là giọng nói của Tiểu Lâm ở y cục. Cô nương này bình thường nói

chuyện chỉ vo ve như muỗi kêu, hôm nay chạy tới đập cửa hô hoán, nhất định đã

xảy ra chuyện lớn.

Mở cửa,

Lâm Tú suýt chút nữa ngã vào trong.

Tạ Hoài

Mân lập tức đóng chặt cửa, đỡ cô ấy hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Lâm Tú

thở hổn hển rồi nói: “Là… là người từ y cục trên kinh thành đến! Niêm phong kho

dược của chúng ta, bắt giữ Trương đại nhân và mấy y quan, còn nói muốn gọi tỷ

tới hỏi. Vương sự phụ ở kho dược sai muội đi báo với tỷ trước một tiếng để tỷ

chuẩn bị.”

Trong

lòng Tạ Hoài Mân đã có tính toán trước: “Có phải vì cao Như Ý không?”

“Tỷ

biết à?” Lâm Tú kinh ngạc: “Bên trên dẫn theo rất nhiều quan binh, lập tức khám

xét tìm ra tất cả cao Như Ý trong kho, chất đống trong sân…” Lời còn chưa nói

hết, trong ngõ nhỏ đã vang lên nhiều tiếng bước chân, bên ngoài lại truyền tới

tiếng gõ cửa.

Tạ Hoài

Mân cầm tay Lâm Tú, bảo cô ấy đừng hoảng sợ.

Cửa mở,

bốn binh sai đứng trước cửa, mặc binh phục màu đỏ thẫm, vẻ mặt tuy nghiêm túc

nhưng cũng không hung ác. Người dẫn đầu nghiêm chỉnh hành lễ với Tạ Hoài Mân

rồi nói: “Có phải Tạ đại phu hay không? Mời theo chúng ta quay về y cục một

chuyến!”

“Sao

vậy?” Liên Thành khoác áo từ trong phòng đi ra, ngạc nhiên nhìn những người

trong sân.

“Không

có việc gì, y cục có người tìm tỷ.” Tạ Hoài Mẫn thoải mái nói, một tay kéo Lâm

Tú: “Tiểu Lâm, phiền muội ở lại đây, giúp tỷ trông coi đệ đệ. Tỷ đi rồi về

ngay.”

Tiểu

Lâm tuy đã sợ đến run rẩy nhưng vẫn gật đầu.

“Không!

Đệ cũng muốn đi!” Trực giác nhạy cảm của Liên Thành khiến thằng bé cảm thấy bất

an: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Nhóc

con đi theo làm gì!” Tạ Hoài Mân bực bội trừng mắt lườm thằng bé. Nàng nhanh

nhẹn cởi tạp dề, sửa sang lại đầu tóc, nói với binh sai: “Chúng ta đi thôi!”

“Tỷ!”

Liên Thành hoang mang hô lên chạy tới. Một binh sai lập tức ngăn lại. Liên

Thành vô thức vung tay ra đánh.

“Liên

Thành!” Tạ Hoài Mân quát một tiếng. Đứa bé kia thu tay lại, ngẩn người nhìn

nàng.

Tạ Hoài

Mân vừa bực mình lại vừa buồn cười: “Chỉ gọi tới hỏi chút chuyện thôi, đệ đừng

nghĩ nhiều. Mau về đi!”

Liên

Thành đành phải lo lắng nhìn nàng bị người ta dẫn đi.

Khi Tạ

Hoài Mân tới được y cục, nơi đó đã rất hỗn loạn. Cửa mở toang, đèn đuốc chiếu

toàn bộ tiền viện sáng trưng. Hơn phân nửa đồng nghiệp trong cục đều đã ở đây,

người nào cũng hoảng sợ, nghi hoặc ngồi một bên, giữa sân là thứ gì đó chất

thành một đống cao cao, chính là cao Như Ý được nhập vào mười ngày trước. Một

nhóm binh sai đang vẩy dầu lên trên đó. Tạ Hoài Mân chỉ liếc mắt một cái đã

biết tiếp theo bọn họ định làm gì.

Một văn

sĩ trung niên dáng dấp nhã nhặn đi tới trước mặt nàng: “Vị này chính là Tạ đại

phu?”

Tạ Hoài

Mân vội vàng hành lễ: “Chính là dân nữ, đại nhân là…”

Ông chú

kia cười nói: “Tại hạ không phải đại nhân, đại nhân đang ở trong đại sảnh chờ

Tạ đại phu!”

Tạ Hoài

Mân chỉnh trang lại, theo ông ấy vào trong.

Trong

đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, binh lính đứng hai bên. Tạ Hoài Mân kinh ngạc

nhìn thấy thái thú và mấy quan lớn của châu phủ đều đang ngồi đó, tâm thần

không yên, sắc mặt tái nhợt, toàn thân run run, giống như nhìn thấy quỷ. Phía

sau mỗi người là một binh sai, không giống như bảo vệ mà như đang trông coi

hơn.

Nơi ghế

trên của đại sảnh, ánh sáng lại vô cùng âm u, có một người đàn ông đang ngồi

trong bóng tối, cúi đầu đọc công văn. Áo bào màu đỏ ánh tím, hoa văn mây khói

chìm màu bạc, đầu mang cài tóc màu tím, cắm một cây trâm bạch ngọc. Từ trang

phục không thể suy đoán ra hắn là quan lớn đến mức nào.

Bọn họ

bước tới gần, nam tử nghe được tiếng của bọn họ, ngẩng đầu, buông tập hồ sơ

trong tay xuống.

Trong

ánh nến chập chờn, Tạ Hoài Mân nhìn thấy rõ diện mạo của anh ta. Khoảng chừng

chưa đến ba mươi tuổi, sống mũi cao, mày kiếm, ánh nến khắc sâu thêm đường nét

vốn rõ ràng trên gương mặt anh ta. Là một người đàn ông cực kỳ anh tuấn.

Gương

mặt người kia như một bức tranh, khóe mắt hơi nhướng lên, đôi mắt đen láy như

hồ nước sâu, nhìn qua có vẻ bình thản lãnh đạm, nhưng khi hắn giương mắt khẽ

liếc qua, ánh mắt lại lạnh lùng sắc bén, tràn ngập khí thế khiến người ta hoảng

hốt trong lòng. Tạ Hoài Mân nhìn rõ hắn rồi lập tức buông tầm mắt, khom người

hành lễ.

“Tạ

Hoài Mân?” Giọng nói nam tử kia trầm thấp sâu lắng, giống như một chén rượu

ngon.

Lỗ tai

Tạ Hoài Mân thoáng tê dại, đầu vẫn cúi thấp: “Là dân nữ.”

Không

ngờ anh chàng đẹp trai lại thích bắt lỗi: “Ngươi làm việc trong y cục của Đại

Ly ta, có công chức trong người, sao có thể dùng tự xưng dân nữ?”

Giọng

nói của anh ta không lớn, ngữ khí cũng không thể nói là quá nghiêm khắc, thế

nhưng nghe vào tai lại làm cho người ta lạnh sống lưng.

Tạ Hoài

Mân nhanh trí sửa miệng: “Là hạ quan sơ sót.”

Nam tử

đứng lên: “Ngẩng đầu lên đi, ta có lời muốn hỏi ngươi.”

Phải

chăng quan lớn trong kinh thành Ly quốc đều kiêu căng như vậy, khí thế như vua

chúa vậy, ở Tề quốc còn chưa từng gặp chuyện này.

Tạ Hoài

Mân ngẩng đầu lên.

Nam tử

đã rời khỏi ghế đi xuống. Dáng người anh ta cao lớn, vai rộng, động tác trầm ổn

nhưng không mất phần mềm mại, ẩn chứ sức mạnh. Tạ Hoài Mân nhìn ra được, người

này tuy là quan văn nhưng có luyện võ.

Nam tử

đi qua nàng, đi thẳng tới cửa, chắp tay sau lưng nhìn cao Như Ý bị chất thành

núi nhỏ trong sân. Gió đêm thổi mùi hương đặc biệt của loại thuốc này vào mũi

mọi người, Tạ Hoài Mân không thích ứng được mà hắt xì một cái.

Đại bất

kính?

Nam tử

ngoảnh mặt làm ngơ, nói: “Nghe nói ngươi là người đầu tiên phát hiện loại thuốc

cao này có độc?”

Tạ Hoài

Mân cung kính đứng phía sau anh ta, đáp lời: “Bẩm đại nhân, trước đây hạ quan

du lịch qua Tần quốc từng nhìn thấy nguyên vật liệu của loại thuốc cao này,

cũng từng nghiên cứu, có chút hiểu biết.”

Nam tử

gật đầu, trên gương mặt khôi ngô tràn đầy vẻ lạnh lùng, bí hiểm.

“Ngươi

làm rất tốt.”

Rõ ràng

là đang khen ngợi, thế nhưng Tạ Hoài Mân được khen ngợi lại không cảm thấy quá

vui vẻ.

Nam tử

tiếp tục nói: “Đường đường là quan viên Đại Ly lại bị một loại thuốc cao nho

nhỏ ăn mòn, lụi bại, hậu quả nghiêm trọng. Ngươi phát hiện và thông báo rất

đúng lúc, ngăn cản tai họa lan rộng.”

Tạ Hoài

Mân cúi đầu càng thấp, khiêm tốn đáp: “Đại nhân quá khen, đây đều là chức trách

của hạ quan, chỉ là chuyện đương nhiên thôi.”

Các

quan viên ngồi bên cạnh kinh ngạc nhìn hai người bọn họ. Tạ Hoài Mân thầm than

trong lòng, lần này đắc tội không ít người rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...