Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ca Tẫn Đào Hoa

Chương 72

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tạ Hoài

Mân dựa vào lòng Tiêu Huyên, cầm lấy tay hắn, bắt đầu tỉ mỉ hỏi chuyện trong

những năm gần đây.

Ăn thế

nào, ngủ ra sao, trong triều có biến động gì, người nào lên, người nào hoàn

toàn rời khỏi vũ đài chính trị.

Tạ Hoài

Mân hỏi: “Thư em gửi, chàng đều đọc chứ?”

“Đương

nhiên.”

“Cảm

thấy thế nào?”

Tiêu

Huyên trả lời đơn giản: “Như gặp người.”

Tạ Hoài

Mân cười dịu dàng, một lúc lâu không nói gì thêm, sau đó mới thấp giọng nói:

“Có một thời gian, em đã rất sợ, sợ chàng thay lòng đổi dạ.”

Tiêu

Huyên buồn cười: “Sao có thể như vậy?”

Tạ Hoài

Mân bĩu môi: “Chàng không hồi âm, em biết chàng đang nổi giận. Thật ra em biết

chàng sẽ không như vậy, nhưng vẫn sợ. Chúng ta cách xa nhau như vậy, liên lạc

lại không tiện như vậy. Làm bạn bên cạnh chàng là những người khác, cùng chàng

sầu lo vui cười cũng là những người khác. Tình cảm sẽ phai nhạt. Thế nhưng, tuy

lo lắng, em vẫn không dám trở về. Em nghĩ bất kể điều gì thay đổi, em trở về

cũng không giải quyết được gì. Aiz, em cũng không nói rõ được nữa, rất hỗn

loạn.”

Tiêu

Huyên nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho nàng, giọng nói dịu dàng trầm thấp:

“Tuy chúng ta cách nhau rất xa, nhưng ta cảm giác giống như nàng chưa từng rời

đi. Không ai có thể thay thế được nàng.”

Đôi mắt

Tạ Hoài Mân nóng lên, vươn tay ôm chặt lấy hắn.

“Hiện

giờ Lục Dĩnh Chi thế nào rồi?” Khi nhắc tới cái tên này, nàng lại cảm thấy vô

cùng thản nhiên, dễ dàng, không một chút khúc mắc.

Tiêu

Huyên cũng thẳng thắn nói: “Nhốt lại rồi.”

Tạ Hoài

Mân bây giờ mới giật mình: “Vì sao?”

Cho dù

Lục gia đã suy tàn cũng không đến mức nhốt Lục Dĩnh Chi lại chứ, dù sao chuyện

Lục gia gây nên bề ngoài không có liên quan gì đến Lục Dĩnh Chi.

Tiêu

Huyên suy nghĩ một chút, quyết định nói thật: “Vì cô ta phái người tới giết

nàng.”

Tạ Hoài

Mân sửng sốt hai giây, bỗng khúc khích cười: “Em không tin.”

“Vì

sao?”

“Nếu cô

ta muốn giết em, ba năm trước cô ta đã làm rồi, cần gì phải chờ đến lúc đại cục

đã định mới ra tay? Lục Dĩnh Chi không phải một người phụ nữ ngu ngốc như vậy.”

Tiêu

Huyên khẽ nhíu mày: “Điểm ấy ta cũng không hiểu. Nhưng tình báo viết rõ ràng,

chính cô ta cũng thừa nhận.”

“Cô ta

thừa nhận?” Tạ Hoài Mân không cách nào giải thích được: “Thật là kỳ quái. Em

biết cô ta rất ghét em, em cũng rất ghét cô ta. Nhưng giết em cũng không có lợi

gì, ngược lại còn chuốc lấy rất nhiều phiền toái.”

“Sao

không có lợi.” Tiêu Huyên nói: “Ta nhận được tin lập tức chạy tới, hiện giờ

trong nước không có người trấn giữ.”

“Chuyện

đó không thành vấn đề.” Tạ Hoài Mân rất chắc chắn: “Nếu chàng không sắp xếp

thỏa đáng, có người giám sát triều chính, chàng sẽ không tới đây nhanh như vậy,

còn ở lại đây chờ Tiểu Trình cùng em. Theo em thấy, người giám quốc nhất định

là Tống Tử Kính đúng không. Huynh ấy che giấu chuyện em xuống phía Nam không

báo, nhưng lại khiến chàng chàng thêm tin tưởng huynh ấy.”

Tiêu

Huyên nhún vai: “Nàng đúng là một chút cũng không ngại chuyện hắn giấu giếm

không báo.”

Tạ Hoài

Mân cười lớn: “Chàng mới là cấp trên của huynh ấy, quản lý huynh ấy thế nào em

sao có thể vung tay múa chân? Hơn nữa, em rất thông cảm với huynh ấy, chàng cho

huynh ấy một phần bổng lộc lại muốn huynh ấy làm việc của mấy người, chàng nghĩ

đó là hưởng thụ chắc? Có cấp trên như chàng mới là bất hạnh lớn của đời người.”

Tiêu

Huyên cười: “Trước giờ Tống Tử Kính biết cách tìm niềm vui trong công việc, có

lẽ ta làm vậy lại hợp ý hắn thì sao?”

“Ngụy

biện.”

Tạ Hoài

Mân quay đầu đi, nhìn một bông hoa nhỏ đang nở rộ bên bờ núi giả, có chút thất

thần.

Tiêu

Huyên mới đầu còn cười nhìn nàng, bỗng nhiên phát hiện vẻ mặt nàng có điểm

không bình thường.

“Tiểu

Hoa?”

Tạ Hoài

Mân bỗng giật mình quay đầu lại: “A Huyên?”

Giọng

nói của nàng vô cùng sửng sốt và sợ hãi.

Trong

lòng Tiêu Huyên đau xót, vội vàng ôm nàng vào lòng: “Là ta! Ta ở đây! Đừng sợ!”

Tạ Hoài

Mân mở to hai mắt, buồn phiền nghi hoặc: “Em vừa làm sao vậy? Chúng ta nói đến

đâu rồi?”

“Không

có gì.” Tiêu Huyên dịu dàng vuốt tóc nàng: “Nàng chỉ vừa thất thần thôi.”

“À.” Vẻ

mặt Tạ Hoài Mân dịu lại, lại hỏi: “Giờ là lúc nào rồi? Chúng ta dùng cơm chưa?”

Tiêu

Huyên ôm nàng vào lòng, cằm để nhẹ trên đỉnh đầu nàng, Tạ Hoài Mân không nhìn

thấy ánh mắt đau xót của hắn.

“Nàng

lại quên rồi, chúng ta vừa ăn xong. Đói bụng à?”

“Không.

Chỉ là… Rất nhiều chuyện không được rõ ràng, không rõ ràng.” Tạ Hoài Mân ngáp

một cái.

“Mệt

rồi?” Tiêu Huyên săn sóc kéo áo khoác cho nàng.

“Ngồi

thêm một lúc đi.” Tạ Hoài Mân không muốn bỏ phí thời tiết tốt này.

Tiêu

Huyên theo ý nàng: “Được, được. Nàng nghỉ ngơi đi, ta ở cùng nàng.”

Cơn mệt

mỏi của Tạ Hoài Mân tới rất nhanh, chỉ chốc lát đã không mở nổi mắt. Nàng mơ mơ

màng màng gật đầu, tìm một vị trí thoải mái trong lòng Tiêu Huyên, thoáng chốc

đã nặng nề ngủ.

Tiêu

Huyên cẩn thận kéo tấm chăn vân nhung quấn quanh nàng, ôm chặt nàng vào trong

lòng, nghiêng người chắn gió cho nàng. Ánh mặt trời vô cùng thư thái, gương mặt

nhợt nhạt của tạ Hoài Mân bị soi sáng giống như mờ mờ trong suốt, khóe môi mang

theo nụ cười thản nhiên, ngây thơ lại vui sướng.

Sắc mặt

Tiêu Huyên lại trầm xuống từng chút một, bao phủ một tầng bóng tối.

Gió thu

vẫn lẳng lặng thổi như trước.

Hắn

chăm chú nhìn người trong lòng không rời mắt một lúc lâu, sau đó mới khẽ cử

động thân thể.

Một thị

vệ đi tới quỳ xuống phía sau hắn.

“Trình

Tiếu Sinh tới đâu rồi?”

“Hồi

bẩm bệ hạ, Trình đại phu đã qua Lương thành, còn tám, chín ngày nữa sẽ tới

đây.”

“Lương

thành chính là địa giới của Tần quốc đúng không.” Tiêu Huyên trầm ngâm: “Ngươi

phái nhiều người hơn đi đón, cần thận người Tần quốc đánh lén giữa đường.”

“Vâng.”

Gió nhẹ

lay động tán cây, ánh mặt trời ấm áp, hoa quế vàng tỏa hương. Tiêu Huyên ôm Tạ

Hoài Mân ngồi trên chiếc ghế dựa dài dưới tàng cây, hắn cúi đầu nhìn không rời

mắt khỏi gương mặt ngủ say của nàng, nở nụ cười bình thản.

Khi đó,

Ngô Thập Tam dẫn theo Liên Thành tìm đến hoa viên, nhìn thấy tình cảnh như vậy.

Nam

nhân cao ngạo ngày hôm qua trong trí nhớ thì ra cũng có một mặt dịu dàng như

thế.

Tiêu

Huyên ngẩng đầu nhìn hai bọn họ, vẻ dịu dàng trên mặt tan biến.

Ngô

Thập Tam dẫn Liên Thành nhẹ nhàng đi tới.

Liên

Thành nhìn thấy Tạ Hoài Mân trong lòng Tiêu Huyên, đôi mắt đỏ lên, nhỏ giọng

kêu một tiếng: “Tỷ…”

Tiêu

Huyên ôm người trong lòng chặt hơn một chút, giống như sợ nàng sẽ biến mất vậy.

Hắn

hỏi: “Ngươi chính là Vân Liên Thành?”

Liên

Thành gật đầu.

Tiêu

Huyên nói: “Nàng thường nhắc tới ngươi. Chờ nàng khỏi bệnh, ta sẽ dẫn nàng trở

về, ngươi có tính toán gì không?”

Liên

Thành có chút phản ứng không kịp: “Cái gì?”

Tiêu

Huyên kiên nhẫn nói: “Ngươi muốn ở lại hay theo chúng ta về Tề quốc?”

Lúc này

Liên Thành mới hiểu được, vô cùng hoảng hốt, thằng bé nhìn Ngô vương một cái,

lại nhìn Tạ Hoài Mân còn đang mê man, vẻ mặt khó xử.

Ngô

Thập Tam vỗ vỗ vai thằng bé. Vân tướng quân đã được rửa rội, hoàng đế đã ban

thưởng lấy lại phủ đệ, phong hào, thằng nhóc ở nông thôn năm đó nay người người

nhìn thấy nó đều phải cung kính gọi một tiếng thiếu tướng. Thật ra công danh

trên người thằng bé đều từ người phụ thân đã qua đời.

Thằng

bé nói: “Ta ở lại, ta đã quyết định tòng quân, kết thừa đại nghiệp của phụ

thân.”

Tiêu

Huyên khen ngợi gật đầu.

Hắn lại

nhìn về phía Ngô Thập Tam: “Ngô vương gia, đa tạ ngươi vẫn luôn chăm sóc Chiêu

Hoa nhà ta.”

Lời này

lọt vào tai Ngô Thập Tam vô cùng khó nghe. Ngô vương khách sáo cười cười. Ánh

mắt hai người gặp nhau trong không trung. Đáng tiếc Tiểu Ngô tu luyện chưa bằng

Vũ Văn Dịch, còn chưa bắn ra được ít tia lửa điện đã quay mặt đi chỗ khác, hoàn

toàn bại trận.

Hai

ngày liên tiếp, Tạ Hoài Mân chưa gặp lại Vũ Văn Dịch. Nàng từng tò mò hỏi Lục

Tụ, câu trả lời là hoàng đế bận rộn tiếp đãi sứ thần Tề quốc, không thể phân

thân.

Thế

nhưng vị sứ thần Tề quốc không phải đang ngồi trong phòng nàng uống trà hay

sao?

Tiêu

Huyên cũng kiêu căng hết chỗ nói. Cứ vậy nghênh ngang xông vào hành cung của

hoàng đế nhà người ta, dẫn bà xã ăn đồ ăn của người ta, ở nhà của người ta, chỉ

huy người hầu nhà người ta, còn xem mật báo của quốc gia mình trên địa bàn nhà

người ta.

Tạ Hoài

Mân cảm thán: “Vũ Văn hoàng đế thật khoan dung.”

“Đúng

vậy.” Tiêu Huyên cay nghiệt nói: “Nam nhân khắc chết năm thê tử, đương nhiên

chuyện gì cũng nhìn thoáng hơn.”

Tạ Hoài

Mân đen mặt: “Đang ở dưới mái nhà người ta, nói năng chú ý một chút.”

“Yên

tâm đi.” Tiêu Huyên đốt tin mật báo trên ngọn đèn dầu: “Xung quanh đều là người

nhà. Nàng nằm yên trên giường cho ta, bệnh nhân đang nóng sốt đừng lảm nhàm

nhiều như vậy.”

“Nói

chuyện với bệnh nhân còn lên giọng, lớn tiếng.” Tạ Hoài Mân oán giận dịch chăn:

“A Huyên, em muốn về nhà.”

Tiêu

Huyên bất đắc dĩ ngồi xuống: “Hiện giờ sức khỏe nàng không tốt, bôn ba đường

dài sẽ rất mệt. Chờ một chút đi, hai ngày nữa Tiểu Trình sẽ đến rồi.”

Lục Tụ

gõ cửa, bưng dược đã sắc xong vào. Tiêu Huyên cầm lấy, thổi vài hơi, thử qua độ

ấm, nâng Tạ Hoài Mân dậy.

Bát

thuốc đắng ngắt, bốc mùi lạ chảy vào bụng, cổ họng cay như đang bốc cháy. Ngũ

quan của Tạ Hoài Mân nhăn vào một chỗ, Tiêu Huyên vội vàng nhét vào miệng nào

một viên mứt táo.

Thuốc

nàng do chính nàng phối. Thật ra trong lòng cũng biết thứ này chỉ có thể kéo

dài bệnh của nàng được một chút, không có tác dụng thực tế nào.

Lục Tụ

còn nói: “Hôm nay bệ hạ lại đưa tới cho cô nương ba cây nhân sâm trăm năm và cỏ

linh chi, những loại thuốc tiên bổ dưỡng khác nhiều không đếm hết, đều đang đặt

ở đại sảnh.”

Tạ Hoài

Mân cười toe toét, hàm hồ nói: “Đưa nhiều như vậy làm gì? Ăn đến chết cũng chưa

hết.”

“Nói

bậy!” Tiêu Huyên nhẹ giọng mắng nàng một câu, rồi lại nói với Lục Tụ: “Ta thay

mặt nàng cảm tạ quý chủ.”

Sau đó

quay sang dạy dỗ Tạ Hoài Mân: “Quá không lễ phép, bình thường ta dạy nàng nói

chuyện như vậy sao?”

Tạ Hoài

Mân cười hì hì: “Em sai rồi. Em có cống hiến lớn như vậy cho Ly quốc, mấy cây

nhân sâm, cỏ linh chi có tính là gì. Ha ha, em còn muốn một viên mứt táo!”

Tiêu

Huyên không làm gì nổi nàng, nhìn gương mặt tươi cười của nàng, trong lòng vô

hạn thỏa mãn, nàng muốn sao trên trời còn có thể hái cho nàng, huống chi là một

chút đồ ăn vặt.

Hai hôm

nay Tạ Hoài Mân liên tục nóng sốt, nhiệt độ không cao nhưng một mực không giảm.

Tạ Hoài Mân bệnh đã lâu, cũng không cảm thấy đặc biệt khó chịu. Hơn nữa, từ khi

Tiêu Huyên đến, giấc ngủ của nàng tốt hơn nhiều, trong mơ không có quỷ quái

nữa, thân thể tuy còn vô cùng khổ sở nhưng có tinh thần hơn, cảm giác bệnh cũng

tốt hơn nhiều.

Nàng

vẫn rụng tóc, chính nàng không có ý kiến gì, thế nhưng mỗi lần nhìn thấy đôi

mắt đỏ bừng của Tiêu Huyên, trong lòng nàng lại đau đớn không thôi, thẳng thắn

bỏ qua trình tự chải đầu.

Nàng

hay nói đùa: “Nếu em hói đầu, chàng còn cần em nữa không?”

Không

ngờ hiện nay Tiêu Huyên không nghe lọt tai nhất là mấy lời nói đùa, vừa nghe đã

nổi nóng với nàng, quát: “Bất kể nàng xấu xí hay tàn phế, già yếu hay bệnh tật,

ta vĩnh viễn sẽ không ghét bỏ nàng! Nàng nghe chưa?”

Tạ Hoài

Mân bị hắn quát đến mức đầu óc choáng váng, đành phải thu lại vẻ hài hước, cũng

không dám dùng bệnh của mình để trêu chọc hắn nữa.

Nhớ lại

cũng vừa tức vừa buồn cười, nàng mới là người bị bệnh, vì sao thường thường còn

phải an ủi hắn nhỉ?

Cái gì

mà em nhất định sẽ khỏe lại, Tiểu Trình tuyệt đối có thể chữa cho em, tương lai

của hai chúng ta còn rất dài, vân vân.

Còn

phải nghĩ biện pháp phân tán sự chú ý của Tiêu Huyên, miễn cho hắn quấn quýt

lấy nàng tra hỏi vì sao nàng trúng độc này, lại bắt đầu không ngừng việc tự

trách không có bất cứ ý nghĩa xây dựng nào.

Thế

nhưng, có đôi khi nửa đêm hụt hơi được cứu tỉnh lại, hoặc mơ thấy ác mộng hoảng

sợ tỉnh lại, nhìn thấy ánh mắt lo lắng và bi thương của người kia, trái tim

nàng cũng đau như dao cắt.

Vì vậy

đành ôm lấy hắn, nói một lần lại một lần: “Đây không phải lỗi của chàng. Chàng

ở bên cạnh em, em đã rất hạnh phúc rồi.”

Tiêu

Huyên ép hỏi: “Mơ thấy ác mộng gì?”

Tạ Hoài

Mân thành thật nói: “Em mơ thấy mấy ngày nay đều là… đều là giấc mơ của em.”

Tiêu

Huyên hít sâu một hơi, Tạ Hoài Mân nghe mà khổ sở trong lòng.

Tiêu

Huyên nhìn những ngón tay gầy gò đang cầm tay áo mình, ánh mắt chỉ tràn đầy vẻ

dịu dàng, hắn cúi người xuống hôn cái trán nóng hổi của nàng: “Nghỉ ngơi cho

tốt. Ta thật sự đã tới với nàng, không phải nàng nằm mơ. Ngủ đi, ta không đi đâu

cả, ta ở ngay bên cạnh nàng.”

Tạ Hoài

Mân an tâm nhắm mắt lại.

Tiêu

Huyên nhìn chăm chú vào nàng, tỉ mỉ nghe tiếng thở yếu ớt, đột nhiên sinh ra

một loại cảm giác, lo lắng nàng sẽ cứ vậy ngủ tiếp, không tỉnh lại nữa.

Muốn

gọi nàng tỉnh lại, nghe nàng nói, thế nhưng hắn cũng biết nàng mệt mỏi, cần

nghỉ ngơi.

Chuyện

có thể làm chỉ là ôm nàng chặt thêm một chút, lại ôm chặt thêm một chút, giống

như rất sợ nàng biến mất.

Khi Vũ

Văn Dịch được Lục Tụ dẫn tới hậu hoa viên lập tức nhìn thấy Tạ Hoài Mân và Tiêu

Huyên đang đứng trên bậc thang núi giả nói chuyện, một tay Tiêu Huyên vòng qua

eo nàng, hơi kéo nàng vào lòng, tư thế vô cùng thân mật.

Tạ Hoài

Mân lại gầy hơn lần trước gặp mặt, đôi mắt hõm sâu, sắc mặt tái nhợt, tóc không

còn bóng mượt. Nàng vốn không phải nữ tử tuyệt sắc, nay mắc trọng bệnh, dung

nhan tiều tụy, toàn thân giống như biến dạng. Thế nhưng Tề đế vẫn luôn mỉm cười

dõi theo nàng, kiên nhẫn vô hạn nghiêng đầu nghe nàng nói chuyện, thỉnh thoảng

đáp lại một câu khiến nàng cười vui vẻ.

Khi ở

bên nam nhân kia, nàng không chút nào gò bó, phóng khoáng tự tại, như chim bay

trên trời cao, như cá bơi dưới biển rộng.

Ánh

nắng rực rỡ, soi sáng hai người, che giấu đi gương mặt tiều tụy của Tạ Hoài

Mân, nhìn hai người có vẻ trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi.

Không

biết Tiêu Huyên nói gì, sau đó đi xuống hai bậc thang, Tạ Hoài Mân vui vẻ nằm

trên lưng hắn, ôm lấy cổ hắn. Tiêu Huyên cõng nàng lên, đi xuống.

Hai

người hoàn toàn chìm đắm trong thế giới hạnh phúc nhỏ bé của mình, hoàn toàn

không chú ý tới bên ngoài.

Đi tới

gần, hắn nghe được một đoạn đối thoại: “Chàng đã từng cõng ai chưa?”

“Chưa

từng.”

“Thật

sự chưa? Trịnh vương phi của chàng thì sao? A, nay là Trịnh hoàng hậu rồi.”

“Nàng

đấy nha! Cô ấy sợ ta, ta muốn cõng cô ấy, cô ấy nhất định sẽ sợ đến phát run.”

“Vì sao

cô ấy sợ chàng? Chàng có khuynh hướng bạo lực gia đình à?”

“Nói

bậy! Chúng ta rất tốt! Ta chưa từng lớn tiếng với cô ấy!”

“Vậy cô

ấy sợ chàng cái gì?”

“Aiz.

Cũng không biết ai xui khiến, cô ấy tới quân doanh thăm ta, gặp phải ta rút đao

chém đầu gian tế Triệu đảng.”

“Ai

da!”

“Khi

trở về cô ấy bị bệnh một hồi. Tính cách của cô ấy không giống Văn Hạo, lá gan

rất nhỏ, con kiến cũng không nỡ giết.”

“Được

rồi… Vậy Lục Dĩnh Chi thì sao? Chàng cõng cô ta bao giờ chưa?”

“Ta

cõng cô ta làm gì?” Tiêu Huyên không vui: “Ta muốn cõng cô ta? Bước tiếp theo

cô ta sẽ giẫm lên mặt ta để lên trời.”

Tạ Hoài

Mân hừ một tiếng: “Có khoa trương như vậy không?”

“Ta

quen cô ta có thể coi như lâu bằng nàng. Hai năm trước, khi Lục gia còn kiên

cường, cô ta tuyệt đối là nữ bá vương trong cung. Tuy không quản được ta nhưng

có quyền quản những người khác. Các cung nhân từng cấp mặc gì, những phi tử

dưới cấp được hưởng chế độ gì, sáng không được ăn gì, tối không được ăn gì, mắc

lỗi phải chịu hình phạt gì.”

“Nghe

có vẻ cũng tốt đấy chứ.”

“Nếu

tất cả đều theo sở thích của cô ta thì sao?”

“Vậy

thì sao?”

“Cô ta

thích ăn thịt dê, không thích thịt vịt. Mấy năm trước, trong cung, ngoại trừ đồ

ăn của ta, cơm nước của những người khác ba ngày thì hai ngày là thịt dê, vịt

bơi trong hồ nước trong cung đều bị đuổi bằng sạch.”

Tạ Hoài

Mân cười ha hả: “Kiếp trước cô ta có thù oán với vịt à?”

“Nàng

cũng biết cô ta thích mặc y phục màu đỏ đúng không? Trong cung chỉ có một mình

cô ta có thể mặc màu này. Có người trên đầu chỉ cắm một đóa hoa màu hồng cũng

bị bạt tai.”

“Không

phải chàng cố ý nói xấu cô ta đấy chứ?”

“Nàng

nghĩ ta là kẻ nhỏ mọn vậy sao.” Rồi làm ra vẻ muốn hất nàng xuống.

Tạ Hoài

Mân vội vàng quấn cả chân cả tay lên người hắn, vừa cười vừa không ngừng xin

lỗi.

Tiếng

nói của hai người lại thấp xuống, thì thầm, thường thường còn cười khẽ. Tiêu

Huyên đi rất chậm, hiển nhiên là luyến tiếc khoảng thời gian vui sướng, bằng

lòng cứ cõng nàng như thế.

Vũ Văn

Dịch thấy bọn họ đến gần, lùi về sau một bước.

Lúc

này, Tiêu Huyên ngẩng đầu nhìn tới, đứng lại.

Tạ Hoài

Mân theo tầm mắt của hắn cũng nhìn thấy Vũ Văn Dịch, lập tức đấm đấm Tiêu

Huyên. Hắn không tình nguyện mà thả nàng xuống.

“Bệ hạ

đã tới.” Tạ Hoài Mân cười bắt chuyện: “Vì sao khong nói trước một tiếng để

chúng ta ra ngoài nghênh đón ngài.”

Nghiễm

nhiên đã coi Trường Nhạc cung của Đại Ly là nhà mình.

Vũ Văn

Dịch nói: “Vài ngày chưa tới, muốn xem có chỗ nào không thỏa đáng hay không.”

Tạ Hoài

Mân lập tức nói: “Đều rất tốt, đa tạ bệ hạ quan tâm.”

“Hiện

giờ sức khỏe ngươi thế nào?”

“Vẫn

như trước, có điều tinh thần tốt hơn rất nhiều. Ngài thì sao? Chân ngài tốt hơn

rồi chứ?”

Vũ Văn

Dịch hơi sửng sốt, gật đầu nói: “Cũng ổn.”

Lục Tụ

ở bên nghe vậy không nhịn được nói: “Hôm trước bệ hạ còn mới phát bệnh một

lần.”

“Lục

Tụ!” Vũ Văn Dịch quát khẽ một tiếng.

Lục Tụ

oan ức ngậm miệng lại.

Tạ Hoài

Mân lo lắng hỏi: “Bệ hạ lại phát bệnh? Nhiều ngày nay nhiệt độ xuống thấp, hay

là buổi tối không chú ý chống lạnh?”

Nàng

vừa nói vừa đi tới trước: “Bệ hạ, xin ngài đừng xem thường. Bệnh mặc dù không

nặng, ngài lại còn trẻ tuổi. Thế nhưng kéo dài không điều trị tốt, đợi đến khi

lớn tuổi mới thấy khổ. Chúng ta không phải thần tiên, sẽ có một ngày già đi.

Tục ngữ nói…”

Tiêu

Huyên bỗng nhiên ho hai tiếng.

Tạ Hoài

Mân dừng lại, quay đầu hỏi: “Sao vậy? Em nói sai gì à?”

Tiêu

Huyên sa sầm mặt, nghiêm khắc trừng mắt nhìn nàng.

Tạ Hoài

Mân mờ mịt mà vô tội trừng lại hắn.

Cuối

cùng, Vũ Văn Dịch lên tiếng cắt đứt hai người mắt to trừng mắt nhỏ: “Tạ đại phu

không cần quá lo lắng, ta nhất định sẽ chú ý.”

Tạ Hoài

Mân còn muốn nói gì đó, Tiêu Huyên ngắt lời nàng. Hắn cưng chiều vuốt tóc nàng:

“Ngoan, bên ngoài gió lớn, quay về phòng đi. Ta nói chuyện với bệ hạ một lúc.”

Tạ Hoài

Mân nhìn hai người, cười bất đắc dĩ, cùng Lục Tụ rời đi.

Tiêu

Huyên đợi nàng đi xa mới chắp tay hành lễ với Vũ Văn Dịch: “Bệ hạ, đã quấy rầy

nhiều ngày, còn chưa từng nói lời cảm ơn. Hôm này khí trời không tệ, lại mượn

quý địa một lát, mời bệ hạ uống vài chén xoàng. Mong bệ hạ vinh hạnh.”

Vũ Văn

Dịch mỉm cười: “Bệ hạ khách khí.”

Tiêu

Huyên sang sảng nói: “Hai chúng ta cứ xưng hô như vậy cũng không được tự nhiên,

chẳng bằng tiểu đệ xưng một tiếng Vũ Văn huynh có được không?”

Vũ Văn

Dịch chớp mắt một cái, cũng sảng khoái nói: “Như vậy rất tốt, vậy xưng huynh đệ

đi, Tiêu huynh, mời.”

“Mời.”

Thật ra

Tạ Hoài Mân chưa đi xa, nàng đứng ở ngã rẽ nhìn hai người đàn ông giả mù sa mưa

vừa liên tục khen tặng nhau vừa đi tới hậu viện, bĩu môi, lơ đễnh nở nụ cười.

Chính

trị của bọn đàn ông ấy mà.

Đi qua

Kính hồ phía sau hòn giả sơn, trong ngôi đình bát giác, đã có cung nhân thông

minh dọn dẹp chiếc bàn. Trên bàn bày một bộ chén rượu bạch ngọc tinh xảo, còn

có các loại trái cây, điểm tâm, chuẩn bị vô cùng chu đáo.

Tiêu

Huyên mời hắn ngồi xuống, nhận một vò rượu từ trong tay tùy tùng, dùng một

chưởng mở ra: “Rượu này có lẽ Vũ Văn huynh không xa lạ gì nữa.”

Hắn

nâng vò rượu lên, khẽ nghiêng, rượu lập tức chảy ra, rót vào trong chén bạch

ngọc.

Giống

như vẩy nước lên ngọc bích, hai chiếc chén ánh lên màu xanh lục trong suốt.

Hương rượu tan trong gió, hương hoa bỗng trở nên đặc biệt ngào ngạt.

“Mời.”

Tiêu Huyên vươn tay đưa qua.

Vũ Văn

Dịch tiếp nhận, khẽ nhấp một ngụm, cười khen: “Danh rượu Tây Tần, Bích Đàm Xuân

danh bất hư truyền.”

Tiêu

Huyên nói: “Ở Đông Tề, Bích Đàm Xuân này còn có một cái tên êm tai, gọi là Thúy

Tuyệt. Năm đó Tề vương Tiêu Đình từng uống thử, khen rằng vào miệng thì mát,

vào bụng thì ấm, màu sắc sinh động, hương thơm ngào ngạt. Có thể so với tiên

thảo Thúy Tuyệt trong núi.”

Đương

nhiên Vũ Văn Dịch biết điển cố này.

Trăm

năm trước, khi Đông Tề đang phồn thịnh tới đỉnh điểm, như mặt trời ban trưa.

Tây Tần, Bắc Liêu hàng năm tất tiến cống một lượng lớn da dê, rượu ngon cho

Đông Tề, Bích Đàm Xuân đương nhiên cũng ở trong đó.

Có thể

tưởng tượng được năm ấy quân vương quý khí trẻ trung, cầm trong tay danh rượu,

bễ nghễ thiên hạ, trên triều phục đỏ thẫm là thánh thú hoàng kim ngày rằm đạp

nguyệt.

Trăm

năm đã qua, tân chủ của Tề quốc ở trước mặt tuổi còn trẻ mà hừng hực dã tâm.

Liệu hắn có thể chuyển hướng quốc gia đã trải qua biết bao rung chuyển về một

con đường mới huy hoàng hơn không?

Tiêu

Huyên uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, cũng lên tiếng khen ngợi loại rượu

ngon có tiếng này.

“Vũ Văn

huynh, Chiêu Hoa nàng tính tình hào hiệp, thích tự do, cũng thích chọc phiền

phức. Khiến huynh thêm nhiều phiền toái, đa tạ huynh vẫn bao dung, chăn sóc

nàng.”

Vũ Văn

Dịch đùa nghịch cái chén trong tay: “Tiêu huynh khách khí. Tạ hoàng hậu hiền

hậu thương người, cống hiến to lớn, đặc biệt trong chuyện ôn dịch ở Giang Nam

càng phấn đấu quên mình. Dũng khí và tình cảm sâu sắc đó khiến ta vô cùng kính

nể.”

Tiêu

Huyên không khỏi cười đắc ý: “Đúng vậy, nàng chính là người như vậy. Trước đây,

khi cùng ta chinh chiến, nàng dẫn theo đội quân y xuyên khắp chiến trường cứu

giúp thương binh. Thật không biết nàng lấy đâu ra lá gan lớn như vậy?”

Hắn vừa

nói vừa rót đầy rượu cho mình và Vũ Văn Dịch.

“Vò

Thúy Tuyệt này vốn được cất kỹ trong hầm rượu của hoàng huynh ta. Ta tay không,

không báo mà đến, tạo cho Vũ Văn huynh nhiều phiền phức, vì vậy đã sai người

lập tức chuyển từ quốc nội đến, bồi tội với Vũ Văn huynh.”

Vũ Văn

Dịch cười nói: “Tiêu huynh quá khách khí rồi. Hai ta tuy chưa bao giờ gặp gỡ,

nhưng từ lâu đã nghe nhiều sự tích về huynh, trong lòng kính nể, hôm nay gặp

mặt đã thỏa tâm nguyện. Hai chúng ta vừa gặp đã quen, tiếp đãi huynh vốn là

việc của ta, không cần quá khách khí.”

Tiêu

Huyên này một khi đã dối trá khách khí là vô cùng buồn nôn: “Tấm lòng của Vũ

Văn huynh thật sự khiến tiểu đệ kính nể. Hai nước chúng ta ngăn cách bởi Tần

quốc, nhiều năm thông tin không tiện, vẫn ít liên lạc. Hôm nay vừa gặp đã vô

cùng hợp ý, chỉ hối hận không quen biết sớm hơn.”

Vũ Văn

Dịch từng trải, vẻ mặt vẫn luôn chững trạc: “Tiêu huynh là anh hùng hào kiệt

một đời, ngu huynh kính phục có thừa. Chẳng hay đối với hành động trong vài

ngày qua của Tần quốc, Tiêu huynh thấy thế nào?”

Tiêu

Huyên buông chén rượu trong tay.

Cuối

cùng trọng tâm câu chuyện cũng quay trở về chính đề.

“Sau

khi thái tử Tây Tần giam quốc vẫn luôn rục rịch, vô cùng không an phận, một hai

năm qua, tạo ra vô số xâm lược ẩn hình đối với ba nước xung quanh, lợi dụng ma

dược và bệnh tật tạo thành không ít hỗn loạn.”

Ánh mắt

Vũ Văn Dịch hoàn toàn băng lạnh: “Giang Nam phát bệnh dịch, chết mấy vạn người,

nếu không có Tạ hoàng hậu thi dược trong thời khắc mấu chốt, Đại Ly ta không

biết còn phải mất bao nhiêu con dân.”

Tiêu

Huyên cũng nói: “Hai năm qua, phía Tây Nam Tề quốc cũng xuất hiện một Bái

Nguyệt giáo, mê hoặc xúi giục vô số bách tính. Qua điều tra, cũng bắt nguồn từ

Tần quốc. Vũ Văn huynh, ta nghĩ nên cùng nhau đối phó với Tần quốc, đây đã là

trách nhiệm cấp bách của huynh và ta…”

Vũ Văn

Dịch nhấp một ngụm rượu tinh khiết thơm nồng. Ánh mắt hai đế vương gặp nhau

trong không trung, trong đó tràn ngập vẻ tán thưởng và tính toán về đối phương.

Tạ Hoài

Mân đứng trên hành lang phía xa xa nhìn động tĩnh trong đình, chỉ thấy hai

người đàn ông huynh một chén, tôi một chén, thật nhàm chán. Nàng xem thường

nhún nhún vai, trở về ngủ tiếp.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...