Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cầu hôn hay mưu sát?

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuộc sống mới của tôi ở thành phố biển nhỏ đã mang lại sự bình yên mà tôi hằng mong ước. Mỗi sớm mai thức dậy, tôi có thể nghe tiếng sóng vỗ rì rào, hít thở không khí trong lành, và cảm nhận sự tự do thực sự. Tôi không còn phải sống trong nỗi sợ hãi, không còn phải đề phòng bất cứ ai. Đó là một cảm giác quý giá mà tôi đã đánh đổi bằng rất nhiều nước mắt và sự kiên cường.

Công việc kiến trúc sư của Hùng ngày càng phát triển, anh ấy nhận được nhiều dự án quan trọng. Chúng tôi đã mua một căn nhà nhỏ xinh xắn gần biển, với khu vườn đầy hoa và một ban công nhìn ra đại dương. Đó là tổ ấm mà tôi luôn mơ ước, một nơi tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp. Hùng luôn là chỗ dựa vững chắc cho tôi, một người đàn ông dịu dàng và thấu hiểu.

Thỉnh thoảng, An, Mạnh và Linh vẫn đến thăm chúng tôi. Chúng tôi cùng nhau ôn lại những kỷ niệm cũ, những ngày tháng chiến đấu chống lại Khánh. An đã trở thành một luật sư thành công, chuyên giúp đỡ những nạn nhân bị lừa đảo. Mạnh tiếp tục phát triển sự nghiệp công nghệ thông tin, anh ấy trở thành một chuyên gia về an ninh mạng. Linh thì đã trở thành một nhà báo điều tra nổi tiếng, cô ấy đã phanh phui nhiều vụ án lớn, mang lại công lý cho nhiều người.

Chúng tôi vẫn thường nhắc đến Khánh, nhưng giờ đây, những ký ức đó không còn khiến chúng tôi căm ghét hay sợ hãi nữa. Chúng tôi chỉ coi đó là một bài học, một trải nghiệm đã giúp chúng tôi trưởng thành hơn. Linh kể rằng Khánh vẫn ở trong tù, và có vẻ như anh ta sẽ không thể ra ngoài sớm được. Anh ta đã mất tất cả: sự nghiệp, tiền bạc, danh dự, và cả tự do.

Cô ấy cũng kể về Hào và Thức. Họ đã phải bán nhà, bán xe để trả nợ và bồi thường cho các nạn nhân. Họ không thể tìm được việc làm ổn định, phải sống một cuộc đời chật vật, không mục đích. Còn Mẫn, cô ta thực sự đã biến mất khỏi bản đồ. Có người nói cô ta đã sang nước ngoài, có người nói cô ta đã đổi tên, sống ẩn dật. Dù thế nào, cô ta cũng phải sống trong nỗi sợ hãi và ám ảnh suốt đời.

Tôi nhận ra, công lý đôi khi đến chậm, nhưng nó luôn đến. Khánh và đồng bọn đã phải trả giá cho những gì họ đã làm. Và tôi, tôi đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Tôi đã học được cách tha thứ, không phải cho họ, mà cho chính bản thân mình. Tôi đã học cách buông bỏ những oán hận, để tâm hồn mình được thanh thản.

Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi đọc sách trong vườn, Hùng bước đến, ôm tôi từ phía sau. “Em đang nghĩ gì vậy?” Anh ấy hỏi, giọng anh ấy dịu dàng. Tôi mỉm cười. “Em đang nghĩ về cuộc đời mình. Về những gì đã qua, và những gì đang đến.” Tôi nói, dựa vào vai anh ấy. Hùng hôn lên tóc tôi. “Cuộc đời chúng ta sẽ luôn tươi đẹp, Minh Anh à. Chúng ta sẽ luôn ở bên nhau.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cau-hon-hay-muu-sat/chuong-10.html.]

Tôi gật đầu. Tôi biết anh ấy nói đúng. Tôi đã tìm thấy hạnh phúc. Tôi đã tìm thấy tình yêu. Và tôi đã tìm thấy chính mình. Tôi không còn là cô gái yếu đuối, dễ bị thao túng của ngày xưa nữa. Tôi đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, tự tin, và độc lập. Tôi đã học được cách yêu bản thân mình, và tôi sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm tổn thương tôi thêm một lần nào nữa.

Những vết sẹo từ quá khứ vẫn còn đó, nhưng chúng không còn đau đớn nữa. Chúng là những bằng chứng cho thấy tôi đã sống sót, tôi đã chiến đấu, và tôi đã chiến thắng. Chúng là những lời nhắc nhở rằng tôi không bao giờ được quên mình là ai, và mình đã trải qua những gì. Chúng là động lực để tôi tiếp tục sống một cuộc đời ý nghĩa, để tôi tiếp tục yêu thương và tin tưởng.

Một ngày nọ, tôi nhận được một lá thư từ một người lạ. Lá thư không có tên người gửi, nhưng tôi biết đó là một nạn nhân khác của Khánh. Cô ấy viết rằng cô ấy đã đọc bài báo của Linh, và cô ấy rất cảm ơn tôi vì đã dũng cảm vạch trần Khánh. Cô ấy nói rằng tôi đã mang lại hy vọng cho rất nhiều người, rằng tôi là một nguồn cảm hứng.

Tôi đọc lá thư, nước mắt tôi bắt đầu lăn dài. Tôi không ngờ rằng những gì tôi đã làm lại có thể ảnh hưởng đến nhiều người đến vậy. Tôi cảm thấy tự hào về bản thân mình. Tôi đã làm được một điều có ý nghĩa. Tôi đã mang lại công lý cho những người đã bị Khánh lừa dối. Tôi đã trở thành một người mạnh mẽ, một người có thể giúp đỡ người khác.

Tôi quyết định sẽ tiếp tục sống một cuộc đời ý nghĩa. Tôi sẽ dùng kinh nghiệm của mình để giúp đỡ những người khác, những người đang gặp khó khăn, những người đang bị bóc lột. Tôi sẽ không bao giờ im lặng trước sự bất công. Tôi sẽ luôn đứng lên, đấu tranh cho công lý. Tôi sẽ không bao giờ để bất cứ ai phải trải qua những gì tôi đã trải qua.

Cuộc sống của tôi giờ đây không chỉ là của riêng tôi nữa. Nó là một thông điệp, một lời nhắc nhở cho tất cả mọi người rằng, dù có gặp phải khó khăn đến đâu, dù có bị đẩy xuống vực thẳm sâu nhất, bạn vẫn có thể đứng dậy. Bạn vẫn có thể tìm thấy ánh sáng. Bạn vẫn có thể xây dựng lại cuộc đời mình. Và bạn vẫn có thể tìm thấy hạnh phúc.

Tôi nhìn ra biển, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi xuống mặt nước. Tôi cảm thấy bình yên trong tâm hồn. Tôi đã tìm thấy điểm tựa, tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. Cuộc hành trình của tôi, từ một cô gái yếu đuối bị lừa dối đến một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, đã kết thúc bằng một cái kết viên mãn. Tôi đã học được cách sống, cách yêu, và cách tự bảo vệ bản thân. Tôi đã hoàn toàn tự do.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cầu hôn hay mưu sát?
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...