Sau khi phiên tòa kết thúc, một cảm giác trống rỗng nhưng cũng đầy nhẹ nhõm bao trùm lấy tôi. Tôi đã chiến thắng, nhưng những vết thương lòng không dễ dàng lành lại. Quyết định rời bỏ thành phố là một bước đi quan trọng để tôi có thể chữa lành và bắt đầu lại từ đầu. Tôi chọn một thành phố biển nhỏ ở miền Trung, nơi có không khí trong lành và cảnh đẹp yên bình.
Tôi tìm một công việc mới, không liên quan đến ngành luật. Tôi muốn một cuộc sống bình dị, không drama, không âm mưu. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, cho tôi thời gian để suy ngẫm và hồi phục. Tôi dành nhiều thời gian để đi dạo trên bãi biển, ngắm bình minh và hoàng hôn, để tâm hồn được thanh lọc. Tôi cảm thấy mình đang dần lấy lại được sự bình yên trong tâm hồn.
An, Mạnh và Linh vẫn giữ liên lạc với tôi. Chúng tôi thường xuyên gọi điện, nhắn tin để hỏi thăm nhau. Họ kể cho tôi nghe về những diễn biến mới trong vụ án của Khánh. Anh ta đã bị chuyển đến một nhà tù biệt lập, và cuộc sống trong tù không hề dễ dàng đối với một kẻ quen sống trong nhung lụa như anh ta. Anh ta liên tục kháng cáo, nhưng đều bị bác bỏ.
Hào và Thức cũng gặp rất nhiều rắc rối. Sự nghiệp của họ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, bạn bè quay lưng. Họ phải đối mặt với sự phán xét của xã hội. Mẫn thì biến mất hoàn toàn. Không ai biết cô ta đã đi đâu, làm gì. Tôi không quan tâm. Tôi không muốn biết gì về những kẻ đó nữa. Cuộc sống của tôi đã sang một trang mới, và tôi muốn quên đi quá khứ đau buồn.
Tôi bắt đầu tham gia vào các hoạt động cộng đồng, kết bạn với những người mới. Tôi tìm thấy niềm vui trong việc giúp đỡ người khác, trong những công việc tình nguyện. Tôi học cách tin tưởng lại vào con người, học cách mở lòng mình. Tôi biết rằng không phải ai cũng xấu xa như Khánh. Vẫn còn rất nhiều người tốt, rất nhiều điều đáng để tôi tin tưởng.
Một buổi sáng, khi tôi đang ngồi uống cà phê ở một quán nhỏ ven biển, một người đàn ông lạ mặt tiến đến bàn tôi. Anh ta là một kiến trúc sư, đến từ Hà Nội, đang làm việc trong một dự án ở đây. Anh ta tên là Hùng, có vẻ ngoài hiền lành, ánh mắt chân thành. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện, và tôi cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với anh ta.
Chúng tôi thường xuyên gặp nhau sau đó. Hùng là một người đàn ông tinh tế, biết lắng nghe. Anh ấy không vồ vập, không cố gắng chiếm hữu tôi. Anh ấy tôn trọng không gian riêng của tôi, và luôn quan tâm đến cảm xúc của tôi. Tôi cảm thấy an toàn khi ở bên anh ấy. Dần dần, tôi bắt đầu mở lòng mình, kể cho anh ấy nghe về quá khứ của tôi, về Khánh và những gì tôi đã trải qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cau-hon-hay-muu-sat/chuong-9.html.]
Hùng lắng nghe tôi một cách chăm chú, không phán xét. Anh ấy chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, nói rằng anh ấy hiểu và sẽ luôn ở bên tôi. Tôi cảm thấy ấm áp trong lòng. Đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy được yêu thương và được bảo vệ một cách chân thành. Tôi biết rằng tôi đã tìm thấy một người đàn ông tốt, một người xứng đáng với tình yêu của tôi.
Một buổi tối, khi chúng tôi đang đi dạo trên bãi biển, Hùng dừng lại, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi. “Minh Anh, anh biết em đã trải qua rất nhiều khó khăn. Anh biết em đã mất niềm tin vào tình yêu. Nhưng anh muốn nói với em rằng, anh yêu em. Anh muốn ở bên em, chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống. Anh muốn cùng em xây dựng một tương lai mới.” Anh ấy nói, ánh mắt anh ấy đầy vẻ chân thành.
Tôi nhìn anh ấy, nước mắt tôi bắt đầu lăn dài. Tôi không nói gì, chỉ gật đầu. Hùng mỉm cười, ôm tôi vào lòng. Tôi cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Tôi biết, đây là một khởi đầu mới, một khởi đầu tốt đẹp. Tôi đã tìm thấy tình yêu, và tôi đã tìm thấy chính mình. Tôi đã vượt qua được quá khứ, và tôi đã sẵn sàng cho một tương lai tươi sáng.
Ba năm sau, tôi và Hùng kết hôn. Đám cưới của chúng tôi diễn ra đơn giản, ấm cúng, chỉ có sự tham gia của gia đình và những người bạn thân thiết. An, Mạnh và Linh đều đến dự. Họ rất vui mừng cho tôi. Tôi nhìn Hùng, ánh mắt tôi tràn đầy tình yêu. Anh ấy là người đàn ông mà tôi đã chờ đợi bấy lâu nay. Anh ấy là người đã giúp tôi chữa lành vết thương lòng, và giúp tôi tìm lại được niềm tin vào cuộc sống.
Cuộc sống của tôi giờ đây thật viên mãn. Tôi có một người chồng yêu thương, một công việc ổn định, và những người bạn chân thành. Tôi không còn sống trong sợ hãi, không còn sống trong sự lừa dối. Tôi đã tìm thấy tự do, và tôi đã tìm thấy hạnh phúc. Tôi biết rằng, cuộc đời vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi tôi ở phía trước. Tôi đã học được cách mạnh mẽ, cách tự bảo vệ bản thân, và cách yêu thương chính mình.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhận được tin tức về Khánh. Anh ta vẫn đang ở trong tù, và có vẻ như anh ta sẽ phải ở đó rất lâu nữa. Hào và Thức cũng đang chật vật với cuộc sống. Mẫn thì hoàn toàn mất tích, như thể cô ta chưa từng tồn tại. Tôi không còn cảm thấy hận thù họ nữa. Tôi chỉ cảm thấy một sự thương hại nhỏ nhoi. Họ đã tự hủy hoại cuộc đời của chính mình.
Tôi nhìn ra biển, những con sóng vẫn vỗ rì rào vào bờ. Tôi nhớ lại màn cầu hôn kinh hoàng trên bãi đá Vũng Voi. Giờ đây, những ký ức đó không còn khiến tôi sợ hãi nữa. Chúng chỉ là một phần của quá khứ, một phần của hành trình trưởng thành của tôi. Tôi đã vượt qua tất cả, và tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn. Tôi biết rằng, tôi sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm tổn thương tôi thêm một lần nào nữa.
Cuộc sống của tôi là minh chứng cho việc, dù có bị đẩy xuống vực thẳm sâu nhất, bạn vẫn có thể tự mình đứng dậy và tìm thấy ánh sáng. Tôi đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình, và tôi sẽ không bao giờ để nó vụt tắt. Tôi sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa, và không bao giờ hối tiếc về bất cứ điều gì đã qua. Tôi đã chiến thắng. Và đây là cái kết viên mãn nhất mà tôi có thể mong muốn. Tôi đã thực sự được tự do.
--------------------------------------------------