Tôi đến Vũng Tàu, tâm trạng vừa hồi hộp vừa quyết tâm. Gió biển thổi mạnh, mang theo vị mặn chát của muối và cả mùi của cuộc chiến sắp tới. Tôi gặp An, Mạnh và Linh tại khách sạn. Chúng tôi cùng nhau kiểm tra lại toàn bộ thiết bị, đảm bảo mọi thứ hoạt động hoàn hảo. Linh đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch chi tiết cho việc thu thập bằng chứng, còn Mạnh thì cài đặt các thiết bị nghe lén và camera siêu nhỏ vào áo và túi xách của tôi.
“Minh Anh, cô nhớ kỹ kịch bản nhé. Chúng ta sẽ để Khánh tự nói ra tất cả.” Linh dặn dò, ánh mắt cô ấy đầy vẻ nghiêm túc. An đưa cho tôi một chiếc tai nghe Bluetooth siêu nhỏ, được giấu kín trong tóc. “Tôi và Mạnh sẽ hướng dẫn cô từ xa. Đừng lo lắng, chúng tôi luôn ở bên cô.” An nói, giọng cô ấy đầy vẻ trấn an. Tôi gật đầu, hít một hơi thật sâu.
Tôi nhận được tin nhắn của Khánh, anh ta đã đến Vũng Tàu. Anh ta hẹn tôi gặp ở một nhà hàng sang trọng, nơi anh ta sẽ gặp gỡ đối tác. Tôi biết, đây là cơ hội vàng để chúng tôi thu thập bằng chứng. Tôi mặc một chiếc váy đơn giản, trang điểm nhẹ nhàng, cố gắng giữ vẻ ngoài yếu đuối, cam chịu. Tôi muốn Khánh tin rằng tôi vẫn là Minh Anh ngây thơ, dễ bị thao túng của ngày xưa.
Khi tôi đến nhà hàng, Khánh đã ngồi sẵn ở một bàn VIP, cùng với Hào, Thức và Mẫn. Anh ta cười tươi khi thấy tôi, đứng dậy kéo ghế cho tôi. “Minh Anh, em đến rồi à? Ngồi đi. Anh đã đặt món em thích đấy.” Anh ta nói, giọng anh ta đầy vẻ quan tâm giả tạo. Tôi mỉm cười, ngồi xuống cạnh anh ta. Mẫn nhìn tôi, ánh mắt cô ta đầy vẻ dò xét.
“Cô đến đây làm gì? Cô định phá hỏng chuyện của Khánh sao?” Mẫn thì thầm vào tai tôi, giọng cô ta đầy vẻ nghi ngờ. Tôi giả vờ e thẹn, cúi đầu xuống. “Không đâu, Mẫn. Tôi chỉ muốn ở bên Khánh thôi. Tôi muốn anh ấy thành công.” Tôi nói, giọng tôi nhỏ nhẹ. Mẫn cười khẩy, không tin lời tôi nói.
Đối tác của Khánh là một người đàn ông trung niên, ăn mặc lịch sự, vẻ mặt lạnh lùng. Khánh giới thiệu tôi là “bạn gái” của anh ta, và tôi cố gắng tỏ ra là một cô gái ngoan ngoãn, không quan tâm đến công việc của họ. Suốt bữa ăn, Khánh và đối tác bàn bạc về những dự án, những con số khổng lồ. Mạnh liên tục truyền tin qua tai nghe: “Ghi âm rõ lắm, Minh Anh. Cứ để anh ta nói thêm đi.”
Trong lúc Khánh đang say sưa nói chuyện, tôi cố tình làm rơi chiếc điện thoại xuống gầm bàn. Khi cúi xuống nhặt, tôi nhanh chóng cắm một chiếc USB khác vào cổng sạc của Khánh. Chiếc USB này chứa một phần mềm sao chép dữ liệu nhỏ gọn, được Mạnh thiết kế để sao chép tất cả các tệp tin từ điện thoại của Khánh vào USB của tôi chỉ trong vài giây. Tôi nhanh chóng rút ra, giấu vào túi quần.
Khánh không hề để ý, anh ta vẫn tiếp tục nói chuyện về những phi vụ làm ăn bẩn thỉu. “Dự án này sẽ mang lại lợi nhuận khổng lồ. Chúng ta chỉ cần lách luật một chút là được. Không ai có thể phát hiện ra đâu.” Khánh nói, giọng anh ta đầy vẻ tự tin. Đối tác của anh ta cười gật gù, vẻ mặt đầy vẻ tán thành.
Sau bữa ăn, Khánh và đối tác đi vào một phòng riêng để nói chuyện thêm. Tôi biết đây là lúc tôi phải hành động. Tôi giả vờ đau bụng, xin phép đi vệ sinh. Mẫn định đi theo tôi, nhưng Khánh ngăn lại. “Để cô ấy đi một mình đi. Cô ấy không làm gì được đâu.” Khánh nói, giọng anh ta đầy vẻ tự tin. Tôi thầm cười khẩy trong lòng. Anh ta đã quá tự mãn, quá coi thường tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cau-hon-hay-muu-sat/chuong-7.html.]
Tôi đi thẳng đến phòng riêng nơi Khánh và đối tác đang nói chuyện. Tôi hé cửa, Mạnh và Linh đã chuẩn bị sẵn các thiết bị ghi âm và camera siêu nhỏ để ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện. Khánh đang thuyết phục đối tác ký vào một bản hợp đồng giả mạo, với những điều khoản bất lợi cho phía đối tác. Anh ta còn khoe khoang về khả năng lách luật của mình, và cách anh ta đã giúp nhiều công ty khác trốn thuế.
“Không ai có thể phát hiện ra đâu. Tôi đã làm việc này nhiều lần rồi. Tôi có những mối quan hệ đặc biệt, có thể giải quyết mọi chuyện.” Khánh nói, giọng anh ta đầy vẻ tự tin. Đối tác của anh ta có vẻ do dự, nhưng rồi anh ta cũng gật đầu. Tôi biết, đây là bằng chứng quan trọng nhất. Tôi đã ghi lại được toàn bộ lời nói của Khánh, và cả hành vi lừa đảo của anh ta.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại của Khánh vang lên. Anh ta giật mình, vội vàng cúp máy. Anh ta nhìn ra ngoài cửa, ánh mắt anh ta đầy vẻ cảnh giác. Tôi nhanh chóng lùi lại, trốn vào một góc khuất. Tôi nghe thấy tiếng Khánh nói chuyện với ai đó qua điện thoại. “Có chuyện gì vậy? Sao cô ta lại biết chuyện của chúng ta?” Khánh hỏi, giọng anh ta đầy vẻ hoảng loạn.
An thì thầm qua tai nghe: “Minh Anh, có vẻ Mẫn đã phát hiện ra điều gì đó. Cô ta đang báo cho Khánh. Cẩn thận đấy.” Tim tôi đập thình thịch. Mẫn đã nhận được tin nhắn ẩn danh của tôi. Cô ta đã bắt đầu nghi ngờ. Tôi biết, đây là lúc tôi phải kết thúc mọi chuyện. Tôi không thể để Khánh có thời gian để phản ứng.
Tôi bước vào phòng, đối mặt với Khánh. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt anh ta đầy vẻ bất ngờ và tức giận. “Em đã nghe thấy những gì?” Anh ta hỏi, giọng anh ta khàn đặc. Tôi cười lạnh. “Tôi đã nghe thấy tất cả. Tôi đã thấy tất cả. Anh không chỉ là một luật sư, anh là một kẻ lừa đảo, một tên tội phạm.” Tôi nói, giọng tôi đầy vẻ khinh miệt. Khánh lao tới, định khống chế tôi.
Nhưng tôi đã nhanh hơn, lùi lại một bước, giơ chiếc điện thoại lên. “Anh định làm gì? Giết tôi sao? Anh nghĩ anh có thể bịt miệng tôi bằng cách đó sao? Tất cả những gì anh vừa nói, tôi đều đã ghi âm lại.” Tôi nói, giọng nói đầy sự kiên quyết. Khánh dừng lại, ánh mắt anh ta đầy vẻ căm hờn. Anh ta biết rằng tôi không nói đùa. Anh ta biết rằng tôi đã nắm giữ bằng chứng quan trọng.
Đột nhiên, đối tác của Khánh đứng dậy, vẻ mặt anh ta đầy vẻ tức giận. “Cái gì? Anh đã lừa dối tôi sao? Anh dám làm vậy với tôi sao?” Anh ta gào lên, rồi lao vào đánh Khánh. Khánh bị bất ngờ, anh ta không kịp phản ứng. Hai người đàn ông lao vào ẩu đả, khiến cả nhà hàng náo loạn. Đây là cơ hội của tôi.
Tôi gọi điện cho Linh. “Tất cả bằng chứng đã có. Đăng bài báo đi. Ngay lập tức!” Tôi nói, giọng tôi đầy vẻ quyết tâm. Linh trả lời: “Đã rõ. Chúng tôi sẽ xử lý ngay.” Tôi biết, đây là lúc Khánh phải trả giá cho những gì anh ta đã làm. Anh ta sẽ không thể thoát tội. Tôi sẽ vạch trần bộ mặt thật của anh ta, và cả những kẻ đã đồng lõa với anh ta.
Trong lúc Khánh và đối tác đang ẩu đả, tôi nhanh chóng rời khỏi nhà hàng. Tôi biết, đây là lúc tôi phải biến mất. Tôi sẽ để các cơ quan chức năng và công chúng làm phần việc còn lại. Tôi đã làm tất cả những gì có thể. Tôi đã thu thập bằng chứng, tôi đã vạch trần bộ mặt thật của Khánh. Giờ đây, anh ta sẽ phải đối mặt với công lý. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta, cho những gì anh ta đã làm với tôi.
--------------------------------------------------