Kể từ ngày đó, tôi trở lại căn hộ chung với Khánh, đóng vai một người bạn gái hối lỗi, cam chịu. Mỗi ngày trôi qua là một cực hình, tôi phải chịu đựng những lời lẽ thao túng và những hành động kiểm soát từ Khánh. Anh ta trở nên cẩn trọng hơn, luôn nhắc nhở tôi về “lòng tốt” của anh ta khi chấp nhận tôi trở lại. Anh ta cố gắng giành lại sự tin tưởng của tôi, nhưng thực chất là muốn kiểm soát tôi hoàn toàn.
Mỗi khi tôi ra ngoài, anh ta đều hỏi đi đâu, gặp ai, làm gì. Điện thoại của tôi luôn phải đặt ở chế độ công khai để anh ta có thể kiểm tra bất cứ lúc nào. Anh ta còn cài đặt thêm các ứng dụng theo dõi vào điện thoại của tôi. Tôi phải giả vờ vui vẻ, ngoan ngoãn, tuân theo mọi yêu cầu của anh ta. Thỉnh thoảng, Mẫn lại đến chơi, cô ta ra vẻ chị em tốt, nhưng ánh mắt luôn dò xét, đầy vẻ khinh thường.
Một buổi tối, Khánh tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà, mời Hào, Thức và Mẫn đến. Anh ta muốn khoe khoang rằng tôi đã quay lại, rằng anh ta đã “thuần hóa” được tôi. Mẫn liên tục châm chọc, nhắc lại chuyện tôi ném nhẫn xuống biển, nói rằng tôi “đã biết lỗi rồi”. Tôi chỉ mỉm cười, không nói gì, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. Mạnh liên tục liên lạc với tôi qua tai nghe siêu nhỏ, nhắc nhở tôi về kế hoạch.
“Minh Anh, Khánh vừa nhận được một email từ tài khoản ẩn danh mà chúng ta đã tạo. Anh ta có vẻ rất quan tâm. Tiếp tục diễn kịch tốt nhé.” Mạnh nói, giọng anh ấy đầy vẻ lo lắng. Tôi biết, đây là lúc tôi phải hành động. Tôi phải tìm cách tiếp cận chiếc máy tính của Khánh, nơi anh ta lưu trữ tất cả những bí mật của mình.
Trong bữa tiệc, khi Khánh đang say sưa nói chuyện với Hào và Thức, tôi giả vờ đi vào bếp lấy thêm đồ uống. Mẫn theo sau tôi, ánh mắt cô ta dò xét. “Minh Anh, cô đang làm gì vậy? Có cần tôi giúp không?” Cô ta hỏi, giọng điệu đầy vẻ giả tạo. Tôi cười tươi. “Không sao đâu, Mẫn. Tôi chỉ muốn tự tay chuẩn bị đồ uống cho Khánh thôi.” Tôi nói, cố gắng tỏ ra là một người bạn gái tận tụy.
Tôi cố tình làm đổ một chút nước lên áo Mẫn. “Ôi, tôi xin lỗi, Mẫn. Tôi bất cẩn quá. Cô vào phòng tắm lau đi nhé. Tôi sẽ dọn dẹp ở đây.” Tôi nói, giọng tôi đầy vẻ hối lỗi. Mẫn càu nhàu, rồi đi vào phòng tắm. Đây là cơ hội của tôi. Tôi biết Khánh luôn để máy tính ở chế độ ngủ, và mật khẩu đã được Mạnh bẻ khóa từ xa.
Tôi nhanh chóng đi vào phòng làm việc của Khánh. Chiếc laptop của anh ta đang mở, màn hình tối đen. Tôi chạm vào bàn phím, màn hình sáng lên. Tôi nhanh chóng cắm chiếc USB chứa phần mềm sao chép dữ liệu mà Mạnh đã chuẩn bị. Phần mềm tự động sao chép tất cả các tệp tin quan trọng từ máy tính của Khánh vào USB của tôi. Tim tôi đập thình thịch, sợ rằng Khánh sẽ phát hiện ra.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân của Khánh đang tiến về phía phòng làm việc. Tôi vội vàng rút USB ra, giấu vào túi quần. Tôi đóng chiếc laptop lại, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. Khánh bước vào, nhìn tôi với ánh mắt dò xét. “Em làm gì ở đây vậy? Sao không ở ngoài với mọi người?” Anh ta hỏi, giọng anh ta đầy vẻ nghi ngờ. Tôi mỉm cười. “Em chỉ muốn tìm một quyển sách thôi. Em thấy hơi buồn chán. Mọi người nói chuyện về công việc nhiều quá.”
Khánh nhìn tôi thêm một lúc nữa, rồi anh ta mỉm cười. “Thôi được rồi. Ra ngoài đi. Đừng ở đây một mình. Anh không muốn em buồn.” Anh ta nói, giọng anh ta đầy vẻ quan tâm giả tạo. Tôi gật đầu, đi ra ngoài phòng khách. Tôi biết, tôi vừa thoát hiểm trong gang tấc. Mẫn cũng vừa ra khỏi phòng tắm, khuôn mặt cô ta đầy vẻ khó chịu. Cô ta không biết rằng tôi vừa thực hiện một nhiệm vụ quan trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cau-hon-hay-muu-sat/chuong-6.html.]
An và Linh liên tục nhắn tin, hỏi về tình hình. Tôi nhắn lại: “Thành công rồi. Đã sao chép được dữ liệu.” Cả nhóm reo hò trong im lặng. Chúng tôi biết, đây là một bước tiến quan trọng. Chúng tôi đã có thêm bằng chứng để vạch trần Khánh. Sau bữa tiệc, khi Khánh đã ngủ say, tôi bí mật gửi tất cả dữ liệu cho Mạnh và Linh. Họ sẽ phân tích và chuẩn bị cho bước tiếp theo.
Những ngày sau đó, Khánh trở nên bận rộn hơn. Anh ta dành nhiều thời gian để làm việc trên máy tính, liên tục gọi điện và gặp gỡ những người lạ mặt. Tôi biết anh ta đang chuẩn bị cho phi vụ lớn mà chúng tôi đã gài bẫy. Tôi giả vờ quan tâm, hỏi han anh ta về công việc, cố gắng thu thập thêm thông tin. Anh ta tự mãn kể cho tôi nghe về những kế hoạch của mình, không hề biết rằng tôi đang ghi âm tất cả.
Một buổi sáng, Khánh nhận được một cuộc gọi quan trọng. Anh ta nói chuyện rất lâu, giọng anh ta đầy vẻ phấn khích. Tôi nghe lén được một vài từ khóa: “Dự án Kim Cương,” “Hợp đồng triệu đô,” “Gặp mặt ở Vũng Tàu.” Tôi biết, đây là cơ hội của chúng tôi. Chúng tôi phải hành động nhanh chóng, trước khi anh ta kịp thực hiện phi vụ này.
Tôi báo tin cho An, Mạnh và Linh. Chúng tôi quyết định sẽ theo dõi Khánh đến Vũng Tàu. Mạnh sẽ giúp chúng tôi định vị vị trí của Khánh thông qua điện thoại và máy tính của anh ta. Linh sẽ chuẩn bị máy ảnh, máy quay phim và các thiết bị ghi âm chuyên dụng. An sẽ làm nhiệm vụ bảo vệ tôi từ xa, đảm bảo tôi an toàn. Chúng tôi sẽ đến Vũng Tàu trước Khánh, chuẩn bị mọi thứ cho cuộc đối đầu cuối cùng.
Trước khi đi, tôi quyết định để lại một tin nhắn ẩn danh cho Mẫn. “Tôi biết cô và Khánh có những bí mật gì. Hãy cẩn thận. Trò chơi sắp kết thúc rồi.” Tôi gửi tin nhắn và xóa lịch sử. Tôi muốn gieo rắc sự hoang mang trong lòng Mẫn, khiến cô ta lo sợ. Tôi biết, Mẫn là một kẻ yếu đuối, cô ta sẽ dễ dàng sụp đổ khi mọi thứ không theo ý mình.
Chúng tôi đến Vũng Tàu vào buổi tối. Linh đã đặt phòng ở một khách sạn gần địa điểm mà Khánh hẹn gặp. Chúng tôi chuẩn bị mọi thứ chu đáo. Mạnh thiết lập các thiết bị ghi âm và camera nhỏ gọn trong phòng khách sạn, đảm bảo chúng tôi có thể ghi lại mọi bằng chứng. Tôi cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng đầy sự quyết tâm. Đây là lúc tôi phải đối mặt với Khánh, và kết thúc mọi chuyện.
Sáng hôm sau, Khánh gọi điện cho tôi, giọng anh ta đầy vẻ hăm hở. “Minh Anh, em có muốn đi Vũng Tàu với anh không? Anh có một cuộc họp quan trọng ở đó. Sau đó chúng ta có thể đi chơi.” Anh ta nói, cố gắng tạo ra một không khí lãng mạn. Tôi giả vờ vui vẻ, đồng ý ngay lập tức. “Vâng, em muốn đi lắm. Em nhớ Vũng Tàu quá.” Tôi nói, trong lòng thầm cười khẩy.
Tôi biết, Khánh đang cố gắng kiểm soát tôi, giữ tôi ở bên cạnh để tôi không thể làm gì anh ta. Nhưng anh ta không biết rằng, tôi đã chuẩn bị mọi thứ. Tôi sẽ đi cùng anh ta đến Vũng Tàu, và tôi sẽ biến chuyến đi này thành một cơn ác mộng đối với anh ta. Tôi sẽ cho anh ta thấy, anh ta đã đánh giá thấp tôi rồi. Tôi sẽ vạch trần bộ mặt thật của anh ta, và cả những kẻ đã đồng lõa với anh ta.
Tôi nói với Khánh rằng tôi sẽ tự đi đến Vũng Tàu để anh ta không nghi ngờ. Tôi muốn có thời gian để chuẩn bị tinh thần và gặp gỡ đội của mình. Khánh đồng ý, anh ta nghĩ rằng tôi đang ngoan ngoãn làm theo lời anh ta. Anh ta không biết rằng, tôi đang chuẩn bị một cái bẫy lớn hơn rất nhiều. Tôi sẽ cho anh ta biết, ai mới là kẻ đi săn thực sự. Và tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta, cho những gì anh ta đã làm với tôi.
--------------------------------------------------