Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chị Bán Cá Đầu Làng

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ký ức cuối cùng của chị khi còn sống chính là nỗi đau khổ tột cùng mà tôi đã gây ra.

Suốt cả ngày hôm đó, tôi chìm đắm trong hồi ức về chị. Đợi đến đêm khuya, chúng tôi khiêng quan tài, bê di ảnh, đi về phía ngọn núi.

Thầy cúng dặn rằng chị bán cá c.h.ế.t oan, lúc c.h.ế.t lại mặc áo đỏ nên bắt buộc phải làm lễ "Tống Quỷ Quan" (Đưa Quan Tài Ma). Phải khiêng quan tài xuất phát vào giờ Tý, tức là từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng. Chôn cất xong xuôi trong khoảng thời gian đó gọi là "Tống Quỷ Quan".

Lễ Tống Quỷ Quan này có quy tắc riêng: không được phát ra tiếng động, không được khóc, cứ lặng lẽ mà chôn cất. Thứ duy nhất được phát ra tiếng là kèn xona nhưng tuyệt đối không được khua chiêng gõ trống.

Thổi kèn xona cũng không được thổi thành bài mà thỉnh thoảng chỉ thổi một tiếng để báo cho người đi đường phía trước biết là có đoàn đưa quan tài ma đi qua, người sống hãy mau tránh mặt.

Việc này bắt buộc phải làm cho tốt. Trong thôn có câu: "Tống Quỷ Quan sinh, đại hồng y tử".

Nghĩa là nếu lễ Tống Quỷ Quan không trót lọt thì người c.h.ế.t oan mang theo oán niệm sẽ mặc áo đỏ hóa thành lệ quỷ, quay về đòi mạng người sống.

Đêm khuya thanh vắng, nhà nào nhà nấy trong thôn đều đóng cửa cài then kín mít. Tôi bê di ảnh chị bán cá. Đi trước là người thổi kèn xona kiêm rải tiền giấy, tôi đi theo sau, phía sau nữa là hai người khiêng quan tài.

Sau khi xuất phát, tôi cứ cúi gằm mặt xuống, nhìn chằm chằm vào di ảnh chị bán cá, vừa đi vừa tránh giẫm phải tiền giấy người đi trước rải xuống.

Đi mãi đi mãi, bỗng nhiên tôi thấy tiền giấy dưới đất ngày càng ít, cuối cùng thì không còn tờ nào nữa.

Kỳ lạ thật.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn thì sững sờ.

Người thổi kèn và rải tiền giấy đã biến mất từ lúc nào.

Tôi quay đầu lại nhìn mới phát hiện cả hai người khiêng quan tài cũng không thấy đâu nữa.

Chẳng lẽ vừa rồi tôi mải nhìn di ảnh nên đi lạc đường sao?

Không thể nào! Đây là nơi tôi lớn lên từ bé, tôi đã đi qua đi lại bao nhiêu lần rồi. Hơn nữa ở đây chỉ có độc một con đường, sao có thể lạc mất họ được?

Tôi cuống cả lên, vội vàng lấy điện thoại ra định gọi cho họ. Nhìn đồng hồ, đã là mười hai giờ đêm rồi, phải giải quyết xong trong giờ Tý, nếu không lễ Tống Quỷ Quan sẽ hỏng mất.

Tôi gọi điện thoại nhưng không tài nào liên lạc được, có thể là trong núi sóng yếu. Sợ lỡ mất giờ lành, tôi vội vàng chạy lên phía trước tìm. Kết quả tôi chạy đến tận bãi tha ma cũng chẳng thấy ai.

Tôi trộm nghĩ, có khi nào không phải tôi bị lạc mà là do tôi đi nhanh quá không? Nghĩ kỹ lại thì rất có khả năng đó. Họ khiêng quan tài nặng như thế thì đi nhanh sao được?

Thế là tôi lại quay ngược trở lại, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng ai.

Thật là tà môn quái đạo.

Tôi đành quay về nhà chị bán cá xem có xảy ra sơ suất gì không. Trong nhà tối om như mực, chẳng có lấy một ai. Tôi lại lấy điện thoại ra, lo lắng xem giờ rồi c.h.ế.t lặng.

Thời gian bây giờ vẫn là mười hai giờ đêm.

Nhưng rõ ràng lúc nãy tôi định gọi cho họ cũng là mười hai giờ đêm!

Đã trôi qua lâu như vậy, tại sao thời gian không hề thay đổi?

Một nỗi sợ hãi mãnh liệt trào dâng trong lòng. Bóng tối càng khiến tôi hoảng loạn, tôi vội vàng bật đèn lên.

Khoảnh khắc đèn bật sáng, tôi ngây người.

Chị bán cá trước kia vì muốn em gái học hành thoải mái nên đã sớm lắp đèn tuýp trong nhà.

Nhưng giây phút tôi bật công tắc, ánh đèn lại chuyển thành màu vàng vọt u ám, chiếu lên những bức tường cũ kỹ, tạo cảm giác ngột ngạt đến khó thở.

Bỗng nhiên, trong nhà vang lên một tiếng "thịch".

Phía cầu thang có tiếng bước chân, dường như có ai đó đang đi xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chi-ban-ca-dau-lang/chuong-3.html.]

Tôi nuốt nước bọt, bước đến bên cầu thang. Dù không nhìn thấy người nhưng tôi thấy rõ trên sàn nhà có dấu vết lạ. Đó là những vệt nước, cũng là những dấu chân đang đi từ trên lầu xuống.

Mỗi dấu chân đều rất kỳ quái, chỉ in hình nửa bàn chân trước.

Tôi lần theo dấu chân lên lầu, phát hiện những dấu chân đó bắt đầu từ bên cạnh giường ngủ.

Tôi thử đưa tay sờ lên ga giường, bên trên ướt sũng.

Trong đầu tôi chợt hiện lên hình ảnh chị bán cá đứng giữa trời mưa to, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi.

Tiếng bước chân vẫn vang lên. Tôi ngơ ngẩn đi xuống lầu, phát hiện tiếng bước chân dường như nhiều hơn, ban đầu là ở cầu thang, giờ đã ra đến cửa.

Bỗng nhiên, dấu chân đi ra ngoài cửa.

Rời khỏi ánh đèn vàng vọt, dưới màn đêm, tôi lờ mờ nhìn thấy bóng lưng của một người phụ nữ.

Cô ấy mặc váy đỏ, đi nhón gót chân, bỗng từ từ quay đầu lại nhìn tôi một cái.

Đó là một khuôn mặt tinh xảo nhưng trắng bệch, không chút huyết sắc. Đôi mắt chỉ toàn tròng trắng, chẳng thấy con ngươi đâu.

Đó là chị bán cá!

Tim tôi thót lại một cái, lông tóc toàn thân dựng đứng cả lên.

Chị ấy về rồi!

Trong đầu tôi chợt hiện lên câu nói ấy.

"Tống Quỷ Quan sinh, đại hồng y tử".

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Chị ấy không buông bỏ được oán niệm, đã hóa thành lệ quỷ về tìm tôi đòi mạng!

Nỗi sợ hãi lan tràn trong lòng tôi khiến tôi nhất thời tôi không biết phải làm sao cho phải.

Hồn ma của chị bán cá đang ở ngay trước mắt. Trong lòng tôi ngổn ngang trăm mối tơ vò, nhớ lại dáng vẻ chịu đựng bao uất ức của chị, đặc biệt là nụ hôn trộm và vẻ mặt đỏ bừng khi tỏ tình với tôi trước lúc c.h.ế.t, tôi bỗng dưng đè nén được nỗi sợ xuống!

Dù chị có muốn g.i.ế.c tôi thì đã sao!

Tôi đáng c.h.ế.t!

Nếu chị bán cá thà từ địa ngục trở về chỉ để kéo tôi theo chôn cùng thì tôi sẵn lòng gánh chịu. Đây là tội lỗi mà tôi đã gây ra!

Thế nhưng, chị bán cá bỗng nhiên dừng lại.

Chị không lao về phía tôi, cũng không bỏ đi, chỉ đứng yên tại chỗ.

Tôi nghĩ, có phải chị ấy muốn tôi đi qua đó không.

Tôi nén nỗi kinh hoàng, bước từng bước về phía chị bán cá.

Nhưng đúng lúc này, chuyện kỳ lạ lại xảy ra.

Khi tôi bước về phía chị, chị lại bỗng nhiên đi về phía trước.

Lạ thật.

Tôi dừng lại, chị cũng dừng lại theo.

Chị bán cá dường như cố tình giữ một khoảng cách với tôi. Hễ tôi tiến thì chị tiến, hễ tôi đứng im thì chị cũng đứng im.

Nhìn có vẻ không giống như về tìm tôi báo thù mà giống như đang muốn dẫn tôi đi đến một nơi nào đó.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chị Bán Cá Đầu Làng
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...