Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chị Bán Cá Đầu Làng

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi suy nghĩ một chút rồi cầm lấy đèn pin, đi theo chị bán cá ra ngoài.

Đường núi tĩnh mịch, tôi chỉ nghe thấy tiếng bước chân của chính mình. Chị bán cá đi đường lúc nào cũng nhón gót, chị nhẹ bẫng như không có trọng lượng, lướt trên đường mà chẳng gây ra chút tiếng động nào.

Đi mãi đi mãi, chị bỗng nhiên rời khỏi những bậc đá, đi thẳng xuống khu rừng rậm bên dưới sườn núi, mặc kệ những bụi cỏ dại sắc nhọn cứa vào da thịt.

Tôi sững sờ.

Bởi vì nơi này, chính là nơi mà người trong thôn bảo chị bán cá đã ngã c.h.ế.t.

Những bậc đá trên đường còn bị khuyết mất mấy tảng, đã lăn theo đất đá xuống dưới. Chính là ở chỗ này chị ấy trượt chân, ngã xuống bụi rậm bên dưới, cuối cùng bị đất đá vùi lấp.

Tôi rọi đèn pin xuống đám cây cối um tùm đó. Bên dưới tối đen như mực, đất đá rốt cuộc ra sao cũng chẳng rõ.

Tôi hít sâu một hơi, thử bước chân xuống, giẫm lên bùn đất, rồi đi nghiêng người, cẩn thận từng chút một đi theo chị bán cá.

Bởi vì tôi biết đi xuống dốc trong núi thì đi nghiêng người an toàn hơn nhiều so với đi thẳng. Đi thẳng người mà lỡ trượt chân hay đi nhanh quá thì không hãm lại được, cứ thế lao xuống dưới, rất dễ xảy ra tai nạn.

Cỏ dại quệt qua da thịt đau rát khiến tôi nhíu mày. Dù tôi không nhìn cũng biết trên người mình đã bị cứa rách nhiều chỗ.

Chị bán cá thì dường như không biết đau là gì, cứ thế đi xuống dưới.

Bỗng nhiên, chị dừng lại rồi quay người lại, lẳng lặng nhìn tôi.

Tôi và chị bốn mắt nhìn nhau, một nỗi đau xé lòng khiến tôi chỉ muốn lao đến ôm chầm lấy chị.

Tôi thử bước lên một bước, chị bán cá vẫn không nhúc nhích.

Tôi lại bước thêm vài bước, chị vẫn đứng yên.

Tim tôi đập càng lúc càng nhanh, cuối cùng cũng đến được trước mặt chị. Tôi run run đưa tay ra, muốn chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn ấy.

Thế nhưng ngón tay tôi lại dễ dàng xuyên qua làn da chị, chỉ chạm vào một khoảng không hư ảo.

Chị ở ngay trước mắt tôi. Tôi nhìn thấy chị, nhưng lại không thể ôm được chị.

Tôi không hiểu tại sao chị bán cá lại dẫn tôi đến chỗ này. Ánh đèn pin loang loáng quét qua, bỗng tôi phát hiện dưới đất có vật gì đó phản quang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chi-ban-ca-dau-lang/chuong-4.html.]

Tôi kinh ngạc ngồi thụp xuống xem thì phát hiện ra đó là một chiếc điện thoại. Chính là điện thoại của chị bán cá!

Chiếc điện thoại bị vỡ nhiều chỗ, màn hình nứt toác, bên trên còn dính đầy bùn đất và lá cây. Tôi thử bấm nút, màn hình tuy không nhìn rõ được nữa nhưng may là điện thoại vẫn còn hoạt động.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Tôi nghi hoặc nhìn về phía chị bán cá, nhưng lại phát hiện chị đã biến mất tăm. Thôn xóm vùng núi vốn tĩnh mịch nay lại khôi phục vẻ bình thường. Thi thoảng vang lên vài tiếng ch.ó sủa, lại thêm một tiếng gà gáy. Trời sắp sáng rồi.

Tôi lấy điện thoại của mình ra xem mới phát hiện vậy mà đã hơn bốn giờ sáng. Những chuyện vừa xảy ra khiến tôi có chút không dám tin. Chị bán cá đột nhiên xuất hiện, còn dẫn tôi đi tìm chiếc điện thoại chị dùng lúc còn sống. Chẳng lẽ trong điện thoại có manh mối gì sao?

Tôi không dám chậm trễ vì tôi nghĩ việc mà chị bán cá c.h.ế.t rồi vẫn còn muốn nhắn nhủ tôi thì chắc chắn phải vô cùng quan trọng.

Tôi vội vàng chạy xuống chân núi, vừa xuống đến nơi đã thấy mấy người khiêng quan tài. Họ đang ngồi xổm ở ngã tư hút t.h.u.ố.c đợi chuyến xe sớm. Họ thấy tôi đến thì nhao nhao mắng tôi làm ăn không ra gì, bê cái di ảnh cũng đi lạc được, suýt chút nữa thì lỡ giờ đưa quan tài ma.

Tôi chỉ biết rối rít xin lỗi nhưng không kể chuyện chị bán cá cho họ nghe, vì tôi biết họ sẽ chẳng tin đâu. Tôi cũng không đợi xe buýt sớm mà gọi một bác xe ôm đang đợi ở cổng làng, bảo bác ấy chở gấp ra cửa hàng điện thoại ở chợ rau.

Đến nơi, tôi ra sức đập cửa mãi mới đ.á.n.h thức được ông chủ đang ngủ bên trong dậy.

Ông chủ hậm hực mở cửa. Tôi nài nỉ ông ấy thay gấp cái màn hình, bảo là tôi đang có việc rất gấp. Thấy có mối làm ăn, ông ấy mới bớt giận. May mà điện thoại chị bán cá là loại rẻ tiền, dòng máy rất phổ biến. Ông chủ tháo luôn màn hình từ một chiếc máy cũ cùng loại lắp sang cho tôi.

Tôi bật điện thoại của chị lên thì thấy cần nhập mật khẩu. Tôi thử nhập ngày sinh của chị, không đúng. Tôi lại nhập 123456, cũng không đúng. Bỗng nhiên trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ, thử nhập ngày sinh của chính mình. Lần này báo mở khóa thành công, tim tôi lại nhói đau từng cơn.

Tôi lướt xem WeChat của chị nhưng không tìm thấy manh mối gì quan trọng, chỉ thấy chị đặt biệt danh cho tôi, còn kèm một hình trái tim.

Tôi lại chuyển sang kiểm tra tin nhắn, cuối cùng cũng tìm thấy một thứ kỳ lạ. Đó là tin nhắn từ một số lạ, nội dung chỉ vỏn vẹn mấy chữ: "Đến nhanh, 2805." Trước khi tin nhắn này được gửi đến, số điện thoại này cũng từng gọi cho chị. Thời gian là vào tối hôm kia, rất sát với giờ t.ử vong của chị bán cá.

Không đúng... rất không đúng. Tôi nhớ lại những dấu chân đêm qua, nhớ lại tấm ga trải giường ướt sũng. Dường như đó là lời nhắc nhở của chị bán cá rằng tối hôm đó chị đã quay về nhà.

Tôi nhắm mắt lại, dường như có thể nhìn thấy cảnh tượng xảy ra lúc đó. Chị dầm mưa, đau khổ trở về phòng, nằm sấp trên giường mà khóc, là do tôi đã làm tổn thương trái tim chị. Thế rồi có một cuộc điện thoại gọi đến. Người này bảo chị nửa đêm nửa hôm phải ra ngoài gấp, và chị đã gặp t.a.i n.ạ.n ngay trên đường đi.

Tôi thử gọi lại vào số đó nhưng không ai bắt máy. Manh mối duy nhất chỉ còn lại dòng tin nhắn: "Đến nhanh, 2805".

Tôi vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng nghĩ ra một khả năng. Người này rất gấp gáp, bắt chị bán cá phải đến ngay trong đêm chứng tỏ nơi đó cách chỗ chúng tôi không xa. Mà số 2805 cho thấy nơi này nằm ở tầng 28 trở lên. Quanh đây chỉ là một huyện lỵ nhỏ, tòa nhà duy nhất cao hơn hai mươi tám tầng chỉ có Khách sạn lớn ở huyện. Tòa kiến trúc ấy cao sừng sững rất bắt mắt, trước đây mỗi lần đi học tôi đều nhìn thấy nó.

Ôm tâm lý thử một phen, tôi lại bắt xe ôm, bảo bác tài chở đến khách sạn đó.

Đến nơi, tôi có chút hồi hộp. Nơi này trang trí lộng lẫy, nguy nga khiến tôi cảm thấy mình thật lạc lõng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chị Bán Cá Đầu Làng
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...