Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chỉ sau một đêm

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố cùng cha mẹ, các bậc trưởng bối đều đã qua đời sớm, vài năm tôi mới về quê một lần. Không có cha mẹ bên cạnh nhắc nhở, tôi hoàn toàn không nhớ nổi những người họ hàng này là ai, chỉ đành mỉm cười lịch sự rồi ậm ừ cho qua chuyện.

Thật sự không biết cách ứng phó với những tình huống xã giao kiểu này, tôi dần dần không ra khỏi cửa nữa, trốn trong nhà chờ đợi ngày định mệnh ấy ập đến.

Thực vật sẽ xảy ra biến dị vào ban đêm. Mọi người thức dậy sau giấc ngủ say sẽ phát hiện thế giới đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. Tôi pha một ly cà phê, ngồi trước cửa sổ phòng ngủ, chuẩn bị thức trắng đêm để chứng kiến khoảnh khắc lịch sử.

Và rồi… tôi lỡ ngủ quên mất.

Không biết là do ghế nằm quá thoải mái hay do thói quen sinh hoạt lành mạnh đã hình thành đồng hồ sinh học, mí mắt tôi cứ thế díp lại không kiểm soát được, chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Mãi đến khi ánh nắng chiếu rọi lên mặt, tôi mới giật mình tỉnh giấc trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, sực nhớ ra điều gì đó.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, kinh ngạc đến mức trừng lớn hai mắt.

Những đám mây trắng bồng bềnh trôi trên nền trời xanh thẳm, dãy núi xa xa ẩn hiện trập trùng. Những ngôi làng xếp thành hàng giờ đây chỉ nhỏ như bàn cờ, chen chúc tội nghiệp trong một biển xanh lục bao la.

Cuộc đại biến dị của thực vật đã đến đúng hẹn.

Nhưng hình như có chỗ nào đó không đúng lắm?

Tôi ngây người nhìn xuống mặt đất cách mình ít nhất hai trăm mét, cả người c.h.ế.t lặng.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao tôi lại biến thành công chúa tóc mây Rapunzel rồi?

06

Một giấc ngủ dậy, vị trí của tôi bỗng nhiên cao thêm hai trăm mét.

Độ cao này tương đương với tòa nhà hơn sáu mươi tầng, nhưng nhà cao tầng thì có thang máy, còn trên cây thì không.

Tôi chạy đến giếng trời của biệt thự nhìn ra ngoài, cuối cùng cũng xác định được nguyên nhân. Một cái cây không rõ giống loài đã sinh trưởng cấp tốc, chỉ sau một đêm đưa cả căn biệt thự của tôi lên trời.

Hơn nữa, nó còn rất chu đáo, không hề phá hoại bất kỳ cơ sở vật chất nào trong nhà, thậm chí cả cái sân cũng được nó nâng lên nguyên vẹn.

Hiện tại, trên đầu tôi là tán cây xòe rộng như chiếc ô khổng lồ, xung quanh là những rễ khí sinh rủ xuống. Ngôi nhà của tôi nằm ngay trên đỉnh thân cây, tựa như một ngôi nhà trên cây tự nhiên tọa lạc giữa rừng nguyên sinh.

So với nó, mấy cái biệt thự view biển đều trở nên tầm thường, giá trị của ngôi nhà này giờ đây ít nhất đã tăng gấp mười lần. Phải thú thật, nếu không phải còn chút lo ngại về loài thực vật biến dị này, tôi đã phấn khích đến mức nhảy múa rồi.

Có đồ ăn thức uống, lại được cư ngụ trên một loài thực vật biến dị hùng mạnh cách xa mặt đất, sau này tôi hoàn toàn có thể sống cuộc đời “nằm yên hưởng thái bình”, không bao giờ phải lo lắng về an nguy của bản thân nữa.

Chỉ là giống cây này nhìn quen mắt quá, hình như là…

Tôi trầm ngâm quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy một cái chậu hoa trống rỗng. Chậu cây đa bonsai trước đó còn ở đây giờ đã không thấy tăm hơi.

Tôi đã nói mà, ngoại trừ chậu cây trong phòng ngủ của tôi ra, khu vực gần nhà làm gì có cây đa nào.

Không hổ danh là cây nhà lá vườn, lớn nhanh như thổi mà không hề phá hỏng sàn nhà hay móng nhà, cũng không làm ảnh hưởng đến kết cấu biệt thự. Khi biết cái cây dưới chân chính là chậu bonsai nhà mình, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Có lẽ vì được tôi nuôi lớn từ nhỏ, tôi cảm giác Đại Dung tuy đã biến dị nhưng sẽ không làm hại tôi. Đêm qua nó vận động mạnh như thế mà tôi không hề cảm nhận được chút rung chuyển nào, trong nhà cũng không có bất kỳ dấu vết hư hại.

Nó cẩn thận thoát khỏi chậu hoa, lớn lên, rồi bao bọc cả tôi và ngôi nhà vào trong thân cây vững chãi. Tôi nguyện ý tin rằng nó có thiện chí với tôi.

07

Lúc này, từ dưới gốc cây truyền lên những tiếng ồn ào mơ hồ.

Tôi nhìn xuống dưới, nhưng khoảng cách quá xa, con người trong mắt tôi còn nhỏ hơn cả kiến, hoàn toàn không nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra. May mắn là lúc tích trữ hàng hóa, tôi có mua một số đồ linh tinh, nhớ không nhầm thì có cả ống nhòm.

Cầm ống nhòm lên, tôi mới nhìn rõ đám người bên dưới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-sau-mot-dem/chuong-2.html.]

Ở nông thôn vốn nhiều cây cối, ngoại trừ mái nhà còn lờ mờ nhận ra hình dáng ban đầu, các ngóc ngách còn lại đều bị màu xanh xâm chiếm.

Có người dân phát hiện ra cây đa khổng lồ đến mức kinh người. Sân nhà họ bị thực vật điên cuồng phong tỏa, không thể đi xuyên qua để tụ tập lại với nhau, nên đành phải leo lên mái nhà để hét vọng sang. Họ há hốc mồm, chỉ trỏ về phía Đại Dung.

Từ góc độ này, tôi có thể nhìn thấy họ rõ ràng, nhưng họ lại không cách nào nhìn thấy tôi.

Điện thoại rung lên liên hồi.

Tôi cầm máy, mở nhóm chat WeChat của thôn. Tin nhắn trôi nhanh như thác đổ. Mọi người hoảng loạn hỏi han nhau xem chuyện gì đang xảy ra, người thì lo lắng cho người thân ở bên ngoài, người thì kể lể chuyện rau trồng trước cửa quấn c.h.ặ.t lấy nhà cửa, cũng có vài người nhắc đến cây đa sừng sững mọc lên đột ngột này.

Đột nhiên có người tag tôi vào.

“Đó không phải là nhà họ Mạc sao? Mạc Nhiên, cô còn ở đó không?”

Tôi do dự một chút rồi quyết định không trả lời.

Trên người Đại Dung là nơi trú ẩn thiên nhiên hiếm có, vật tư sinh hoạt của tôi lại đầy đủ, nên tôi không có ý định xuống dưới. Đã không định giao du với dân làng thì cũng chẳng cần thiết cho họ biết tôi đang ở đây.

Tôi tắt WeChat, mở trình duyệt web, hàng loạt tin tức nóng hổi nhảy ra.

“Thực vật sinh trưởng bất thường, nhiều khu vực đô thị hóa thành rừng rậm, các tuyến đường cao tốc bị cây cối phong tỏa!”

“Hiện chưa rõ tình hình, kêu gọi người dân trốn trong nhà, không ra ngoài mạo hiểm! Nếu có tình huống khẩn cấp, hãy gọi ngay cho cảnh sát!”

“Cuộc đại thanh trừng sinh học? Ngày tận thế ập đến? Thảm họa gầm thét, thực vật trỗi dậy, đây là cơn thịnh nộ của Mẹ Trái Đất, nhân loại có nên tự kiểm điểm lại chính mình?”

08

Giống như kiếp trước, sự kiện đại biến dị thực vật đã vượt quá nhận thức của con người. Mọi thông tin trên mạng đều xoay quanh vấn đề này.

Tôi lướt xem các bài đăng, rất nhiều người chia sẻ video và hình ảnh họ quay chụp được. Bên dưới phần bình luận, người thì hoảng loạn, kẻ lại phấn khích, tất cả đều đang bàn tán về tình huống chưa từng có trong lịch sử này.

Có người bảo tận thế sắp đến, tin vào thần thánh nọ kia có thể xóa bỏ khổ đau phiền não. Tôi nhanh tay bấm nút báo cáo.

Có người hoảng hốt kể rằng hoa trồng trong nhà cũng biến dị, bắt đầu phun nước bọt vào người, hỏi mọi người nên làm thế nào. Tôi không giúp được gì, chỉ đành thả một like.

Có người khoe trái cây trong vườn nhà, quả táo vốn chỉ to bằng nắm tay nay phình to gấp mấy lần, gần bằng đầu người. Bên dưới, dân mạng hùa vào giục chủ thớt nếm thử xem mùi vị ra sao.

Tôi bật cười. Thực vật sau mạt thế phổ biến là to ra, nhưng mùi vị hoặc là như nhai sáp nến, giống như nhai mía đã ép hết nước, hoặc là biến thành những hương vị kỳ quái. Táo à, tôi nhớ mùi vị của nó, giống như ớt chỉ thiên ngâm tương vậy.

Quả nhiên, lát sau chủ thớt cập nhật hai tấm ảnh kèm theo một tràng c.h.ử.i thề: một tấm là miếng táo vừa nhổ ra, một tấm là đôi môi sưng vù như hai cây xúc xích. Tôi cùng cư dân mạng cười nghiêng ngả.

Cũng có người lo âu: Rau củ quả to lên nhưng đa phần khẩu vị lại tệ đi, vậy nhân loại lấy gì làm thức ăn?

Tôi thở dài. Lương thực chưa biến dị thì có hạn, ăn hết rồi thì thức ăn chính hàng ngày của con người sẽ chuyển sang bánh bột làm từ thực vật biến dị. Cái cảm giác vừa ăn vừa trợn mắt vì quá khó nuốt, vừa phải liều mạng uống nước để trôi xuống họng ấy đã chiếm phần lớn ký ức của tôi.

Cho nên sau khi trọng sinh, tôi luôn thay đổi thực đơn, tự nấu ăn cho mình, hy vọng có thể xóa bỏ cái cảm giác ám ảnh đó khỏi não bộ. Số thức ăn tôi dự trữ hiện tại, nếu bảo quản tốt, đủ cho tôi ăn cả đời.

Có đ.á.n.h c.h.ế.t tôi cũng không muốn ăn thêm một miếng lương thực làm từ thực vật biến dị nào nữa!

09

Tôi mở cửa sổ, hít sâu một hơi oxy tươi mới do biển thực vật tạo ra. Mặt trời ló dạng khỏi những tầng mây, nhân gian vắng lặng, vạn vật tĩnh mịch.

Tôi cầm điện thoại định chụp lại cảnh tượng này. Nhưng không hiểu sao ngón tay tôi bỗng tuột ra, chiếc điện thoại rơi tự do xuống dưới.

Xong đời!

Tôi thầm kêu lên trong lòng. Rơi từ độ cao bảy tám mét thế này, điện thoại chắc chắn là nát bấy rồi!

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chỉ sau một đêm
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...