Trong thôn có một ông cụ phát sốt cao đột ngột, trong nhà không có t.h.u.ố.c, hỏi một vòng quanh thôn ai cũng lắc đầu nói không có, không ai chịu bỏ t.h.u.ố.c ra. Gia đình kia cuống lên, làm ầm ĩ rất dữ dội.
Đùn đẩy qua lại, đột nhiên có người nhắc đến cô bé từng bị thương do đi hái trộm rau lần trước. Bảo rằng nhà cô bé đó không có t.h.u.ố.c, đứa nhỏ lại khỏe mạnh bình thường, chắc chắn là trong nhà giấu t.h.u.ố.c, xúi giục gia đình kia đến hỏi nhà cô bé.
Thế là cả nhà họ kéo đến bức ép.
Trong lòng tôi thấp thỏm, quan sát tình hình. Tôi không ôm hy vọng gì vào việc hai mẹ con kia sẽ giữ bí mật, không nói ra nguồn gốc của lọ t.h.u.ố.c. Bởi trong mắt họ, lọ t.h.u.ố.c này vốn dĩ từ trên trời rơi xuống.
Lần trước tôi bảo Đại Dung lén đặt t.h.u.ố.c sau lưng hai mẹ con họ, dùng cành cây chọc nhẹ một cái rồi chuồn lẹ, không để họ phát hiện. Tôi tin vào năng lực thực thi của Đại Dung, người bình thường cũng sẽ không liên hệ chuyện này với chúng tôi.
Nhưng gia đình cần t.h.u.ố.c kia quá cố chấp, cứ làm ầm lên thế này, trong thôn rà soát một lượt sẽ phát hiện ngay lọ t.h.u.ố.c đó không phải do bất kỳ ai trong thôn đưa ra.
Tôi căng thẳng tột độ, nhưng ngoài dự đoán, người mẹ kia dường như không hề khai ra tôi. Bởi vì đã có người xông lên đ.ấ.m đá túi bụi vào cô ấy.
Móng tay tôi bấm sâu vào da thịt, ruột gan nóng như lửa đốt, tức đến nghiến răng nghiến lợi. Lũ súc sinh, có t.h.u.ố.c bà đây cũng không cho tụi bây!
Con gái cô ấy, thân hình bé nhỏ không ngừng lao ra che chắn cho mẹ, rồi lại bị hất văng ra không thương tiếc. Cô bé vừa khóc lớn, vừa nói gì đó, những kẻ đ.á.n.h người bỗng dừng tay lại.
Trong lòng tôi dâng lên dự cảm chẳng lành.
21
Có mấy người giơ đèn pin soi về phía cây đa.
Nhưng trời quá tối, ánh đèn pin cũng chẳng chiếu được bao xa, thế là họ tụ lại bàn bạc gì đó rồi giải tán ai về nhà nấy.
Tôi không tin chuyện này sẽ trôi qua êm đẹp như vậy. Quả nhiên, ngôi làng nhỏ chìm vào yên tĩnh, còn nhóm chat thì bùng nổ.
Tất cả mọi người bắt đầu điên cuồng tag tên tôi. Không biết tôi đã để lộ sơ hở ở đâu, họ dường như khẳng định chắc chắn việc tôi đang ở trên cây, thay phiên nhau dùng lời lẽ công kích.
“Có đó không, còn sống sao không lên tiếng?”
“Mau đưa t.h.u.ố.c ra đây, không có t.h.u.ố.c ông cụ sẽ c.h.ế.t mất, hại c.h.ế.t một mạng người cô không thấy lương tâm c.ắ.n rứt sao?”
“Cô không thể ích kỷ như vậy! Cha mẹ cô lớn lên ở cái làng này, cô cũng từ đây mà đi ra, sao có thể thấy c.h.ế.t không cứu!”
“Nhà cô còn lương thực không?”
“Sao không trả lời?”
Tôi nhìn tin nhắn trong nhóm, người lạnh toát như rơi vào hầm băng, vừa hoảng loạn vừa tức giận. Đây là cái đám người không biết xấu hổ gì thế này? Tôi không muốn nhìn những bộ mặt đạo đức giả trong nhóm nữa, tắt máy đi ngủ.
Đại Dung thấy tôi giận dữ như vậy, còn đặc biệt vỗ vỗ chăn an ủi tôi.
Tôi ngủ không yên giấc, sáng hôm sau bị đồng hồ sinh học đ.á.n.h thức, hai mắt thâm quầng như gấu trúc. Nhóm chat WeChat thấy tôi mãi không trả lời, chuyển từ giọng điệu kể khổ đ.á.n.h vào tình cảm sang đe dọa, c.h.ử.i rủa.
“Mày cứ đợi đấy, mày có thể trốn trên cây cả đời được không? Đợi mày xuống tao sẽ g.i.ế.c mày!”
Ồ, xin lỗi nhé, tôi đúng là không có ý định xuống.
“Mày có tin tao c.h.ặ.t cái cây này không?”
Không tin, trừ khi ông vác cái rìu của Bàn Cổ đến đây.
“Cây chắc là sợ lửa nhỉ? Đúng rồi, mày chắc cũng sợ lửa.”
Ông đoán xem ông đốt lửa thành công trước hay bị Đại Dung quất bay trước?
22
Ngủ một giấc dậy, tâm thái tôi đã bình ổn hơn nhiều.
Trước đây luôn lo lắng tôi và Đại Dung bị phát hiện, nhưng khi ngày này thực sự đến, tôi ngẫm nghĩ kỹ lại, thực ra thứ có thể đe dọa chúng tôi không nhiều.
Giá trị vũ lực của Đại Dung cực cao, nếu không phải tình huống quá nguy hiểm thì tôi nghĩ đa phần sẽ chẳng ai muốn động thủ với nó.
Nghĩ thông suốt rồi, việc trốn tránh có vẻ không còn cần thiết nữa. Có Đại Dung ở đây, tôi không tin họ có thể vượt qua sự phong tỏa của nó, leo lên độ cao hai trăm mét để gây rắc rối cho tôi.
Thế là tôi đàng hoàng trả lời trong nhóm.
“Những lời lăng mạ và x.úc p.hạ.m của các người đối với tôi, tôi đã lưu lại bằng chứng. Mạng ảo không phải là vùng ngoài vòng pháp luật, tôi hiện đã báo cảnh sát, tin rằng sẽ sớm có kết quả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-sau-mot-dem/chuong-5.html.]
Nói mấy câu cứng rắn này quả thực rất sướng, đương nhiên cũng khiến thái độ của dân làng càng thêm hung hãn.
Trong thôn tụ tập một đám người, hùng hổ kéo đến gốc cây đa. Họ không biết kiếm đâu ra cái loa, chĩa lên cây hét lớn.
“Mày xuống đây! Chúng tao muốn nói chuyện đàng hoàng với mày!”
“Mau xuống đây!”
Thấy tôi không động tĩnh gì, lời lẽ trong loa dần biến thành những câu c.h.ử.i thề tục tĩu. Tôi cầm điện thoại, ghi âm lại tất cả.
Thấy tôi vẫn dửng dưng, họ thực sự xách xăng đến định phóng hỏa. Nhưng Đại Dung đâu phải dạng vừa, dù là ném rác hay phóng hỏa, tất cả đều bị nó quất bay.
Mặc dù ngoài mặt rất ngông cuồng, nhưng riêng tư tôi vẫn không ngừng dặn dò Đại Dung tuyệt đối không được làm người bị thương quá nặng. Mạnh mẽ nhưng vô hại, đó mới là tấm bùa hộ mệnh của nó. Vì thế Đại Dung ra tay rất có chừng mực.
Chúng tôi giằng co hồi lâu, cho đến khi đội cứu hộ tiến vào thôn.
23
Một nhóm người mặc quân phục rằn ri, phong trần mệt mỏi xuất hiện. Họ mang theo một lô vật tư, đi từng nhà đăng ký nhân khẩu và tình hình liên quan.
Khi kiểm tra đến chỗ tôi, tôi do dự một chút rồi bảo Đại Dung đưa tôi xuống. Đây là lần đầu tiên sau mấy tháng tôi đặt chân xuống mặt đất. Quen với góc nhìn từ trên cao, khi trở lại góc độ bình thường, tôi thế mà lại thấy không quen.
Họ đưa ra giấy tờ chứng minh, thu thập thông tin và phát cho tôi một phần vật tư. Trong đó có năm cân gạo đóng gói sẵn, một bó mì, một ít rau khô, gia vị và một số thực phẩm không rõ loại.
Tôi không thiếu những thứ này, nhìn bộ dạng lấm lem bụi đất và thần sắc mệt mỏi của họ, tôi muốn trả lại đồ. Người phát vật tư cho tôi là một chàng trai trạc tuổi tôi, cậu ấy cười, giọng khàn khàn nói:
“Cầm lấy đi, đây là vật tư cứu trợ cấp trên phân xuống, đồ không nhiều, ăn tiết kiệm cũng đủ được một thời gian dài đấy.”
Theo lời họ kể, từ khi biết tin về nạn trùng triều, cấp trên đã khẩn cấp chuẩn bị một lô vật tư và phái các đội cứu hộ đến vùng bị thiên tai ứng cứu. Nhưng nhiều nơi tình hình nghiêm trọng, có người không kịp trốn vào nhà bị côn trùng c.ắ.n c.h.ế.t, có gia đình người bệnh không có điều kiện chữa trị, lại có người bị đói đến da bọc xương, quá nhiều sự vụ khiến họ không thể dứt ra được. Vì thế khi đến ngôi làng hẻo lánh này của chúng tôi thì đã trễ một tuần.
24
Tôi khá thông cảm cho họ, bởi tôi tận mắt chứng kiến những khó khăn khi họ thực thi nhiệm vụ.
Nào là dân làng bám riết đòi thêm vật tư, nào là yêu cầu giải quyết đủ thứ chuyện lông gà vỏ tỏi trong nhà, nào là xô xát bắt phân xử, và còn rất nhiều người tố cáo tôi với đội cứu hộ.
“Cái con ranh lòng dạ đen tối đó sai khiến cái cây đ.á.n.h người, còn khư khư giữ t.h.u.ố.c không chịu cứu người, hại c.h.ế.t ông cụ trong thôn chúng tôi! Các anh mau bắt nó lại!”
“Còn cái cây quái quỷ biết đ.á.n.h người kia nữa, cũng phải c.h.ặ.t bỏ!”
Mấy người dân làng hùng hồn yêu cầu, còn kích động lao lên định đ.á.n.h tôi, nhưng bị đội cứu hộ ngăn lại.
Tôi đã chuẩn bị từ trước, chủ động khai báo một số chuyện với họ. Tôi không nhắc đến trí thông minh vượt trội và năng lực thần thánh của Đại Dung, chỉ nói rằng cái cây tôi nuôi từ nhỏ đã biến dị và còn nhận biết tôi là chủ nhân. Sau đó tôi đưa cho họ xem lịch sử tin nhắn lăng mạ của dân làng trong nhóm và video họ kiếm chuyện với tôi.
Họ nhìn Đại Dung với ánh mắt kinh ngạc, tôi bèn bảo Đại Dung biểu diễn màn “cành cây bắt tay”. Tôi chưa từng thấy loài thực vật nào biết nghe tiếng người như Đại Dung trên mạng, chắc hẳn họ cũng chưa từng thấy.
Vì thế họ cẩn trọng yêu cầu thu thập cành, lá và một mẩu rễ nhỏ của Đại Dung, nói sẽ báo cáo tình hình này lên cấp trên. Tôi chột dạ, nói đỡ cho Đại Dung rất nhiều lời hay ý đẹp. Họ thấy tôi căng thẳng như vậy còn quay sang an ủi tôi.
25
“Không sao đâu đồng chí, cô không cần quá lo lắng. Chúng tôi đi nhiều nơi, cũng từng gặp một số loài thực vật đặc biệt, thái độ của cấp trên thiên về quan sát bảo tồn và nghiên cứu hơn, sẽ không tùy tiện tiêu diệt đâu.”
Hơn nữa, hành vi của dân làng đối với tôi đã cấu thành tội phạm, chỉ là họ không có quyền hành pháp nên đã lưu lại bằng chứng để chuyển cho cơ quan công an.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống. Giống như tôi dự đoán, sau khi thực vật biến dị xuất hiện quá nhiều loài mới, khi chưa xác định được công dụng và tác hại, thái độ của chính quyền đều rất thận trọng.
Tôi chỉ cần cùng Đại Dung ở trong núi, làm một cặp người và cây vui vẻ hạnh phúc là được.
Đội cứu hộ trước khi đi đã nghiêm khắc cảnh cáo dân làng. Dân làng thấy quân nhân cũng chẳng làm gì được tôi, đành ấm ức nhìn tôi quay trở lại trên cây.
Tôi sắp xếp lại biệt thự. Không gian trong nhà trống ra một mảng lớn, khu vực hoạt động của tôi cũng rộng rãi hơn nhiều. Không phải vì tôi dùng hết đồ đạc, mà là tôi vừa bảo Đại Dung lén chuyển một số vật tư lên xe của đội cứu hộ.
Trước đó tôi tích trữ khá nhiều rau củ sấy khô, nhưng có Đại Dung rồi tôi không thiếu rau quả tươi để ăn, nên đã tặng phần lớn số đồ khô đó cho họ. Thay vì để những vật tư này nằm mốc meo trong kho, chi bằng để chúng giúp đỡ những người cần thiết hơn.
Tuy sợ họ không nhận nên tôi lén bỏ lên xe, nhưng tôi không làm việc tốt mà không lưu danh, tôi để lại một mảnh giấy chỉ định quyên góp cho đội cứu hộ. Dù chỉ tăng thêm chút thiện cảm cho Đại Dung cũng đáng giá.
26
Kể từ lần đội cứu hộ đến, dân làng cũng đã yên phận hơn hẳn. Không còn gân cổ c.h.ử.i đổng, cũng không thỉnh thoảng giở trò vặt nữa.
Cuộc sống của tôi lại trở về những ngày tháng thư thái.
Nhàn rỗi không có việc gì làm, tôi bắt đầu nâng cao tay nghề nấu nướng. Hôm nay làm bánh quy, macaron và các loại tráng miệng; ngày mai hầm xương, làm khoai lang ngào đường. Cộng thêm việc ít vận động, tôi chẳng dám bước lên cân, sợ con số hai chữ số ban đầu biến thành ba chữ số.