Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chỉ sau một đêm

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không ngờ, một cái bóng đen lao v.út xuống với tốc độ cực nhanh, tóm gọn lấy chiếc điện thoại của tôi.

Tôi ngẩn người, trơ mắt nhìn một sợi rễ khí sinh vốn đang tĩnh lặng bỗng sống dậy, cuộn lấy chiếc điện thoại đưa đến trước mặt tôi. Tôi cầm lấy điện thoại, nắm lấy sợi rễ khí sinh kia, lắc lắc như đang bắt tay.

Cành cây dường như đáp lại tôi, cũng khẽ rung động.

“Đại Dung?” Tôi ướm lời gọi.

Nó lại lắc lư thêm cái nữa.

Trời ơi! Tôi trừng lớn mắt. Loài thực vật này tiến hóa cũng quá khủng khiếp rồi, Đại Dung thế mà lại có ý thức tự chủ!

Mặc dù có một số loài thực vật tấn công con người, nhưng chúng chỉ hành động theo bản năng, không giống như Đại Dung có thể tự chủ tương tác và phản ứng lại lời nói của tôi. Trong lòng tôi ngập tràn vui sướng, đồng thời nhớ lại một số chuyện.

Kiếp trước Đại Dung cũng biến dị, kích thước không quá lớn nhưng bộ rễ lan ra hơn nửa căn nhà tôi. Giờ ngẫm lại, có lẽ do kiếp trước tôi ở căn hộ chung cư tầng thượng, Đại Dung không tiếp xúc được với đất, không hấp thụ đủ dinh dưỡng nên mới không biến hóa mạnh mẽ như bây giờ.

Tôi thở dài thật sâu, trong lòng vừa phức tạp lại vừa may mắn. Được sống lại là may mắn lớn nhất của tôi, có kinh nghiệm kiếp trước, cộng thêm Đại Dung siêu biến dị, kiếp này tôi nhất định phải sống tốt hơn.

10

Tôi và Đại Dung chơi trò bắt tay bằng cành cây một lúc rồi chuẩn bị đi vệ sinh và rửa mặt.

Khi mở nắp bồn cầu, tôi bỗng khựng lại.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái bồn cầu, suy tư xem hiện tại nó thông đi đâu. Tôi có nên cầu nguyện rằng lúc Đại Dung bứng móng nhà tôi lên, nó đã bứng luôn cả cái bể phốt tự hoại mới lắp theo không?

Nếu nó không có ý thức thì thôi, những vật ngoài thân này đối với nó chỉ là phân bón. Nhưng giờ nó có ý thức rồi, tôi cảm thấy mình không thể nào “đi nặng” trên người nó được.

Tôi ấn nút xả nước, lắng tai nghe tiếng dòng chảy… không nhận ra sự khác biệt nào so với trước đây. Cuối cùng không nhịn nổi nữa, tôi nén sự xấu hổ, ngồi xuống bồn cầu với tâm trạng cam chịu.

Rửa tay xong đi ra, tôi cảm thấy mình không còn mặt mũi nào đối diện với Đại Dung nữa…

Đường ống nước máy và dây điện đều đã đứt, có lẽ sẽ chẳng bao giờ nối lại được. Nước tôi dùng hiện tại là từ bể chứa, điện thì do nguồn dự phòng tự động tiếp tế. Tán cây của Đại Dung che khuất phần lớn ánh nắng, lượng điện nạp vào pin mặt trời không nhiều nhưng cũng đủ dùng. Cộng thêm việc tôi có máy phát điện chạy dầu và tích trữ khá nhiều dầu diesel, ít nhất trong vòng 5 năm tới không cần lo lắng về vấn đề năng lượng.

Tôi giao tiếp với Đại Dung, hỏi xem nó có thể che chắn tường rào biệt thự lại không. Dù sao hai trăm mét cũng chưa phải là quá cao, lỡ có kẻ nào cũng sở hữu ống nhòm thì sao? Ẩn mình kỹ một chút sẽ tránh được rất nhiều phiền toái.

Đại Dung hiểu ý tôi, điều động rất nhiều rễ khí sinh rủ xuống bao quanh ngôi nhà, giống như kéo một tấm rèm che chắn, còn chu đáo chừa lại cửa sổ phòng ngủ để tôi nhìn ra ngoài.

Tôi cao hứng hát tặng nó một bài, kết quả là đám rễ khí sinh trong phòng sợ hãi chạy sạch.

11

Những ngày tháng sau đó của tôi trôi qua vô cùng nhàn nhã.

Tuy chỉ có một mình nhưng nhờ sự bầu bạn của Đại Dung, tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa. Tôi vừa tự chế biến đủ loại món ngon, vừa thỉnh thoảng trêu chọc cành lá của Đại Dung, trình diễn giọng hát dở tệ của mình cho nó nghe, lại còn dạy nó làm việc nhà.

Đại Dung giống như một thú cưng hiền lành, đa phần thời gian đều chậm chạp nhưng lại cực kỳ ngoan ngoãn. Chỉ trong vòng một tuần, nó đã học được cách tự động lau nhà cho tôi.

Tôi tra cứu rất nhiều tài liệu trên mạng, đôi khi tự hỏi: Đại Dung là thực vật, cấu tạo khác con người, có khi nào nó chẳng hiểu tôi nói gì không? Liệu cái gọi là nhân tính và tình cảm của nó, tất cả đều do tôi tự huyễn hoặc mà ra? Phải chăng nó chỉ dựa vào hormone tôi tiết ra để phán đoán cảm xúc, từ đó đưa ra phản ứng tương ứng?

Nhưng gạt bỏ những giải thích khoa học khô khan, tôi vẫn nguyện ý tin rằng Đại Dung – người bạn luôn dung túng và bầu bạn cùng tôi này – thực sự có tình cảm với tôi.

Tôi rửa một chậu cà chua bi, vừa ăn vừa than thở với Đại Dung.

Lượng rau quả tươi dự trữ của tôi không còn nhiều. Sau khi thực vật biến dị, kể cả hạt giống cũ cũng không thể trồng ra quả bình thường được nữa, loại trái cây nguyên bản này đúng là ăn quả nào mất quả nấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-sau-mot-dem/chuong-3.html.]

Nghe tôi nói, Đại Dung vươn một cành cây ra, sán lại gần cuốn lấy một quả cà chua.

12

Tôi cười đùa với nó: “Mày cũng muốn ăn hả? Vậy lấy đi.”

Không ngờ một lát sau, nó bưng đến trước mặt tôi mười mấy quả cà chua bi.

Tôi vô cùng ngạc nhiên. Tất cả cà chua bi vừa rồi đều bị tôi ăn sạch, số này nó lấy từ đâu ra?

Tôi hỏi đi hỏi lại mấy lần, kết quả là ngay trước mặt tôi, nó cắm cành cây vào một quả cà chua nhỏ. Chỉ trong nháy mắt, quả cà chua trên cành cây của nó tiếp tục sinh trưởng, ra hoa, kết trái…

Một chùm cà chua chín mọng được đặt vào tay tôi.

Tôi trừng lớn mắt, trong lòng gào thét một vạn câu “Đỉnh của ch.óp!”. Đây chẳng phải là Thần thụ trong truyền thuyết có thể kết ra đủ loại trái cây sao? Vậy chẳng phải tôi sắp đạt được cảnh giới “tự do hoa quả” rồi ư?

Tôi lại một lần nữa tiếc nuối cho kiếp trước thiếu thốn lương thực của mình, sau đó lôi hết tất cả rau củ và hạt giống ra, nhờ Đại Dung “thúc chín”.

Lúc trước tôi cứ nghĩ mua hạt giống cũng vô dụng, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào mỗi loại lại mua một gói nhỏ. Giờ đây chúng đã phát huy tác dụng to lớn.

Tôi lấy hạt dâu tây, dưa hấu, nho ra, Đại Dung đều dễ dàng trồng được. Tuy nhiên, với các loại cây thân gỗ như đào, lê thì việc trồng từ hạt rất tốn sức. Trừ phi dùng cành của loại quả đó ghép vào thì mới có thể kết ra trái đơn lẻ.

Ngày hôm đó, tôi hạnh phúc thưởng thức một chậu dâu tây đầy ắp.

13

Sự sinh trưởng điên cuồng của thực vật gây ảnh hưởng rất lớn đến đời sống con người.

Đầu tiên là việc đi lại và vận chuyển bị hạn chế, không ít đường cao tốc và đường sắt bị thực vật từ dưới lòng đất chui lên phá hủy, phải cứu hộ khẩn cấp mới miễn cưỡng khôi phục được giao thông cơ bản.

Thứ hai, hầu hết tính trạng của thực vật đều thay đổi: Khoai tây cứng như đá, bạc hà tỏa ra mùi xăng hăng hắc, cây liễu thì tự động quất bay những con chim bay ngang qua. Ngay cả cùng một loài thực vật, ở những vùng miền khác nhau cũng diễn biến thành những hình dạng khác nhau.

Người xưa có câu: “Quýt sinh Hoài Nam thì là quýt, sinh Hoài Bắc thì là chỉ”, còn bây giờ thì: “Quýt sinh miền Nam thành sầu riêng, sinh miền Bắc thành cục đá”.

Tình trạng này khiến cư dân mạng than khóc dậy trời. Giờ đây nổi lên một trào lưu khoe của mới, đó là đăng video ăn rau củ quả chưa biến dị.

Tôi cũng rất muốn khoe chậu dâu tây, nho, cherry to đùng trên tay mình, nhưng nghĩ lại thì thôi. Khiêm tốn một chút, im lặng mà phát tài.

Chính phủ đã nỗ lực rất lớn để trấn an người dân, tuy mọi người có hoang mang nhưng vẫn tràn đầy hy vọng. Chỉ là điều kiện sống hiện tại quá khắc nghiệt, cuộc sống thực sự không dễ dàng gì.

Dưới gốc cây Đại Dung, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng tranh cãi từ trong thôn. Đất đai vốn là kế sinh nhai của nông dân nay đã hỏng, đừng nói đến việc thu hoạch hoa màu, ngay cả việc đi ra đồng ngó nghiêng chút thôi cũng cần dũng khí rất lớn.

Có người trong thôn hết rau ăn, định ra ruộng hái một ít, kết quả bị “đậu b.ắ.n s.ú.n.g” b.ắ.n cho chạy té khói. Nghe nói giống như vừa trải qua một trận mưa đá, đ.á.n.h cho người ngợm tím tái hết cả.

Tôi vẫn luôn “lặn” trong nhóm chat của thôn nên thường xuyên hóng được biến. Lúc này bên dưới lại cãi nhau ỏm tỏi. Tiếng người phụ nữ gào thét ch.ói tai đến mức tôi ở trên này cũng nghe thấy loáng thoáng.

14

Có một bé gái nhà nọ bị bỏ đói quá mức, nửa đêm mò đi hái rau ăn trộm, kết quả bị rau đ.á.n.h cho đầy thương tích. Mẹ cô bé gần như suy sụp, vừa khóc lóc c.h.ử.i mắng chồng và bố mẹ chồng, vừa ôm con đi gõ cửa từng nhà xin t.h.u.ố.c.

Nhưng người bình thường trong nhà có sẵn t.h.u.ố.c hạ sốt và tiêu viêm đã là tốt lắm rồi, làm gì có ai trữ t.h.u.ố.c trị ngoại thương.

Tôi cầm ống nhòm lén nhìn xuống dưới. Nhìn cô bé đầy vết thương và người mẹ tuyệt vọng, tim tôi như bị ai bóp nghẹt, cảm giác rất khó chịu.

Lúc tích trữ hàng hóa, tôi đã mua không ít t.h.u.ố.c, bột Bạch Dược Vân Nam có hẳn một thùng. Bên trong còn có “Bảo Hiểm Tử” (viên t.h.u.ố.c cấp cứu), đây là thứ quý giá vô cùng. Trong cái thôn gần như bị phong tỏa giữa rừng núi này, nó có thể là thứ duy nhất cứu mạng cô bé.

Nhưng sở dĩ tôi có được cuộc sống an toàn và bình yên hiện tại đều là nhờ Đại Dung và sự ẩn mình kỹ lưỡng. Một khi tôi lộ diện, dân làng nhất định sẽ luôn để mắt đến tôi và Đại Dung, khi đó sự đặc biệt của Đại Dung rất có thể sẽ bị phát hiện.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chỉ sau một đêm
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...