Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chỉ sau một đêm

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ cần tôi không biết thì coi như tôi không béo. Tôi tự lừa mình dối người như vậy.

Tôi vừa tựa cửa sổ ngắm núi non xa xa, vừa thưởng thức ly trà sữa khoai môn dâu tây tự làm. Lúc này, tôi bỗng phát hiện có không ít người đi vào thôn.

Lại có đội cứu hộ đến sao?

Tôi cầm ống nhòm nhìn sang, rồi phát hiện có gì đó sai sai. Đập vào mắt là vài gương mặt quen thuộc trong thôn, đang dẫn theo một số người lạ vào nhà. Họ có khoảng hơn ba mươi người, trên tay mỗi người đều xách theo những túi lớn túi nhỏ.

Nếu lúc này còn có thể hiểu là người thân về thăm quê, thì chuyện xảy ra tiếp theo đủ khiến tôi cảnh giác cao độ. Khi đám người đó từ trong nhà đi ra lần nữa, trên người họ thế mà đều đã thay quân phục. Hơn nữa kẻ cầm đầu vừa nói chuyện với dân làng, vừa chỉ tay về phía tôi.

Thật sự là quân nhân sao? Không đúng!

Quân phục của quân nhân luôn mặc trên người, làm gì có chuyện đến nhà dân mới thay đồ. Hơn nữa, dáng điệu của đám người này cũng không đúng, chẳng có chút nhanh nhẹn dứt khoát nào, hành động tản mạn, bước chân lảo đảo, tay chân táy máy liên tục.

Nhìn bộ dạng “kẻ đến không thiện” rõ ràng của bọn chúng, tim tôi bắt đầu đập nhanh vì lo lắng.

27

Đám người này hùng hổ kéo đến dưới gốc cây, cầm loa hét vọng lên.

“Người ở trên kia nghe đây, yêu cầu xuống ngay lập tức để phối hợp làm việc!”

Hét liền mấy tiếng, tôi cảm thấy cạn lời. Đây là định lừa tôi xuống sao? Mạo danh nhân viên công vụ nhà nước, đám người này gan to thật đấy.

Tôi lấy điện thoại, gọi ngay cho cảnh sát. Sau khi trình bày tình hình, phía bên kia dặn tôi tạm thời không được lộ diện, bảo vệ an toàn bản thân, họ sẽ xuất quân ngay lập tức. Đồn cảnh sát cách đây một đoạn, đợi họ đến ít nhất cũng phải hai tiếng đồng hồ.

Nhưng tôi không quá lo lắng, có Đại Dung ở đây, bọn chúng không thể nào phá vỡ vòng vây của Đại Dung để uy h.i.ế.p tôi được.

Bọn chúng kiên trì hét rất lâu, dùng đủ mọi lời lẽ. Tôi quyết tâm không để ý, nên dù bên dưới có hét gì, tôi cũng coi như mình không tồn tại.

Giằng co một hồi, bên dưới đột nhiên vang lên một tiếng nổ “Ầm”.

Đại Dung lập tức trở nên cuồng nộ, cành lá đồng loạt lao vun v.út ra ngoài. Tôi kinh hãi nhảy dựng lên, lao đến cửa sổ nhìn xuống. Chỉ thấy đám người bên dưới ném thứ gì đó vào gốc cây Đại Dung, vừa chạm đất liền phát nổ dữ dội.

Đại Dung nỗ lực dùng cành cây chặn lại, nhưng bọn chúng canh thời gian rất chuẩn, ném qua chưa kịp để Đại Dung đỡ lấy đã phát nổ. Tôi nhìn thấy trong những cái túi chúng mang theo chứa đầy thứ đó.

Bom tự chế?

Lòng tôi lạnh toát. Dám dùng loại v.ũ k.h.í phạm pháp này, đám người này quyết không chịu bỏ qua rồi. Một phần cành lá và rễ cây của Đại Dung bị nổ tan tác, tàn lửa bay khắp trời.

28

Trước hỏa lực mạnh mẽ, Đại Dung không thể di chuyển chỉ đành chịu trận. Nó vẫn còn nhớ lời tôi dặn dò, dù thế nào cũng không dùng cành cây tấn công đám người đó.

“Đừng quan tâm lời tao nói trước đó nữa, Đại Dung!” Tôi vội vàng hét lên với nó, “Mau dùng cành cây trói bọn chúng lại!”

Đại Dung cũng bị nổ rất đau, nó nghe lời vươn cành cây ra tấn công. Đại Dung lớn rất nhanh, nhưng rễ cây không cắm sâu và dài như những cây cổ thụ lâu năm, hơn nữa trải qua nạn trùng triều trước đó nguyên khí đã tổn thương, cành cây dài nhất cũng chỉ hơn hai trăm mét.

Đám người kia thấy cành cây lao tới như trăn khổng lồ thì giật mình, nhưng tên cầm đầu quát một tiếng, bọn chúng lùi lại một đoạn, đến chỗ mà Đại Dung không với tới được.

Sau đó chúng càng điên cuồng ném b.o.m hơn.

Tôi gần như sụp đổ, mở cửa sổ, cầm loa gào lên khản cả giọng.

“Các người điên rồi sao? Mau dừng tay!”

“Mạo danh cảnh sát, chế tạo t.h.u.ố.c nổ tấn công người khác, mỗi tội danh đều đủ cho các người bóc lịch mọt gông!”

“Tôi đã quay lại hành vi của các người rồi, nếu bây giờ các người rời đi, tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì, nếu còn tiếp tục tôi sẽ báo cảnh sát!”

Đám người bên dưới nghe tiếng ngẩng đầu nhìn tôi, thần tình đầy vẻ đắc ý và khinh miệt, như muốn nói: “Để xem mày còn giả c.h.ế.t được nữa không, giờ chẳng phải đang cầu xin bọn tao sao.”

Chúng không hề có ý định dừng lại.

Dưới chân rung chuyển dữ dội, Đại Dung giống như lúc đối phó với sâu bọ, cuộn hết rễ khí sinh bao bọc lấy phần gốc. Nhưng sự xảo quyệt của con người không cùng đẳng cấp với sâu bọ, thi thoảng chúng ném b.o.m sang hướng khác để dụ Đại Dung ra đỡ, sau đó tập trung ném b.o.m vào một điểm.

Chúng vừa làm tổn thương Đại Dung, vừa cười ha hả khoái trá.

29

Tôi run rẩy toàn thân, liều mạng gọi điện cho cảnh sát, nhưng câu trả lời nhận được là họ còn một tiếng nữa mới tới nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-sau-mot-dem/chuong-6.html.]

Một tiếng đồng hồ, Đại Dung có trụ nổi không?

Tôi nước mắt đầm đìa. Tôi vừa quay video đăng tải lên mạng, vừa cố gắng đàm phán với chúng.

“Ngay khi các người vừa đến tôi đã báo cảnh sát rồi, cảnh sát sắp đến rồi!”

“Tôi đã đưa hành vi của các người lên mạng, các người có chạy đằng trời cảnh sát cũng sẽ bắt được!”

“Các người rốt cuộc muốn gì? Chỉ cần dừng tay lại, tôi sẽ đưa hết cho các người!”

Động tác của Đại Dung ngày càng yếu ớt. Rễ cây bị nổ tung gây tổn thương quá lớn cho nó, hơn nữa lửa cũng đã từ từ bốc lên. Nó dùng cành lá bao bọc lấy tôi, tôi biết nó muốn đưa tôi đi. Tôi sống c.h.ế.t bám c.h.ặ.t lấy nó, không chịu rời đi.

Khoảnh khắc này đầu óc tôi trống rỗng, đã vứt bỏ sự sống c.h.ế.t của bản thân ra sau đầu.

Cháy bỏng hơn cả ngọn lửa đang bùng lên kia là nỗi hận trong lòng tôi. Không cam tâm, tôi rõ ràng chỉ muốn cùng Đại Dung sống cuộc đời bình yên, tại sao lại gặp phải chuyện này?

Mặt đất nứt toác, những mảng trần nhà rơi xuống. Tôi được Đại Dung bảo vệ kỹ càng, không hề bị thương chút nào. Nhưng cử động của nó ngày càng chậm chạp.

Tôi nhắm mắt lại, trong lòng tràn ngập tuyệt vọng, không nhận ra từ lúc nào tiếng nổ rung chuyển trời đất đã biến mất. Một lúc lâu sau, một giọng nói trầm ổn truyền vào tai tôi.

“Không sao rồi, đồng chí.”

Tôi bàng hoàng ngước mắt lên, xuyên qua thân cây bị nổ tung, nhìn thấy cột nước và hơi nước bốc lên ngùn ngụt. Ánh nắng lần đầu tiên chiếu rọi vào không chút che chắn, tôi nhìn thấy một chiếc trực thăng đang lơ lửng bên ngoài.

Hốc mắt đã khóc đến khô khốc của tôi lại một lần nữa tuôn rơi nước mắt.

30

Một tháng trước, sau khi đội cứu hộ trở về đã báo cáo chuyện của Đại Dung lên cấp trên, đồng thời nộp lại mẫu vật đã thu thập.

Vốn dĩ cấp trên không quá để tâm đến Đại Dung, dẫu sao thực vật đặc biệt được báo cáo lên rất nhiều, Đại Dung thuộc loại tính tình ôn hòa, có thể xử lý sau.

Nhưng khi phòng thí nghiệm phân tích mẫu vật của Đại Dung, nó lập tức được coi trọng.

Lúc trước Đại Dung đã hấp thụ t.h.u.ố.c trừ sâu và mô phỏng thành công độc tính của nó, chống lại được nạn trùng triều. Sau khi làm thí nghiệm, họ phát hiện mẫu vật của Đại Dung có thể mô phỏng thành phần đã hấp thụ ở một mức độ nhất định, họ cho rằng đây là một đặc tính vô cùng quan trọng.

Thế là cấp trên phái một đơn vị bộ đội, mang theo các nhà nghiên cứu đến để nghiên cứu về Đại Dung.

Lúc tôi báo cảnh sát, họ đã sắp đến nơi, nghe thấy tiếng nổ từ xa liền lập tức tăng tốc, nhờ vậy mới kịp thời giải cứu tôi và Đại Dung.

Một bộ phận dân làng trong thôn và đám người ném b.o.m kia đều đã bị bắt giữ hình sự. Bọn chúng là một băng nhóm, không biết nghe tin từ đâu rằng tôi từng thu mua lượng vật tư khổng lồ nên đã tự chế v.ũ k.h.í đến cướp.

Ban đầu chúng quả thực định lừa tôi xuống, thấy tôi không mắc bẫy liền trực tiếp ra tay. Tội chồng thêm tội, án phạt thấp nhất ước tính mười năm cũng không ra được.

Lúc này lửa trên người Đại Dung đã được dập tắt, nhưng hai phần ba bộ rễ của nó đã bị nổ hủy, cả cái cây thoi thóp.

31

Tôi quấn chăn đứng dưới gốc cây, vừa đau lòng cho nó, vừa lo lắng nhìn các nghiên cứu viên đang bận rộn trên người nó.

Có lẽ nhìn ra tâm sự của tôi, họ giải thích với tôi: Do tính trạng của Đại Dung có chút đặc biệt nên họ sẽ tiến hành thu thập vật liệu và thực nghiệm thích hợp trong điều kiện không làm tổn hại đến nó.

Họ kiên nhẫn an ủi tôi rằng họ là viện nghiên cứu chính quy của nhà nước, không phải tổ chức phi pháp, họ sẽ đặc biệt trân trọng kỳ tích là Đại Dung đây. Nếu tôi không yên tâm, có thể ở lại viện nghiên cứu với tư cách là người giám hộ của Đại Dung.

“Hả? Các anh định chuyển Đại Dung đi sao?”

“Không phải.” Họ bật cười, “Là phân viện nghiên cứu sẽ chuyển đến đây.”

Những người dân làng còn lại trong thôn đều được di dời đi nơi khác, viện nghiên cứu được xây dựng với tốc độ rất nhanh. Họ phối chế rất nhiều dung dịch dinh dưỡng và đất dinh dưỡng để giúp Đại Dung hồi phục, Đại Dung dần dần lấy lại được sức sống.

Tôi cũng không còn sống trên cây nữa mà làm việc trong phòng thí nghiệm, chuyên phụ trách việc trấn an Đại Dung.

Mấy năm tiếp theo, họ đã nghiên cứu ra rất nhiều thành tựu trên người Đại Dung. Dưới sự giúp đỡ của Đại Dung, sự kết hợp giữa rau củ biến dị và không biến dị đã tạo ra những giống mới vừa to vừa ngọt. Con người sẽ không còn phải chịu cảnh ăn thức ăn khó nuốt đến buồn nôn như kiếp trước nữa.

Thiên tai dần lắng xuống, cỏ cây vẫn xanh tốt um tùm.

Những vùng đất mà con người xâm chiếm của tự nhiên đều đã bị đòi lại, và hiển nhiên không thể nào lấy lại được nữa.

Nhân loại sẽ không ngừng tiến bộ trong sự tự kiểm điểm, mang theo lòng kính sợ đối với thiên nhiên để tìm ra con đường mới.

(Hết)

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chỉ sau một đêm
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...