Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chia Tay Một Trăm Ngày

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Thôi bỏ đi, tôi lại không muốn ăn của người khác dùng của người khác." Lục Quan Du trong lòng có tức giận, nói chuyện cũng có chút âm dương quái khí, trước kia Phó Viễn về nhà muộn, anh vẫn hay tưởng tượng hắn ở bên ngoài làm cái gì, lần này tận mắt thấy, nhất thời tám bình dấm chua đánh đổ bảy cái.

"Của tôi không phải là của em sao? Phân rõ ràng như vậy làm gì." Phó Viễn biết mấy lời trong cơn tức giận lúc trước của mình gây ảnh hưởng lớn đến Lục Quan Du, liền lấy lòng nói: "Tôi xin lỗi em về mấy lời nói không suy nghĩ trước kia, để tôi đưa em về nhà."

"Không được, tôi còn chưa tan tầm. Đúng rồi, tháng này tôi sắp được phát tiền lương, anh không cần chuyển tiền cho tôi nữa, để qua mấy tháng tiết kiệm đủ tôi sẽ trả lại anh năm ngàn này."

Phó Viễn thấy Lục Quan Du quyết tâm, cũng liền thỏa hiệp, kiên nhẫn ngồi ở quán bar cùng anh đến tận hừng đông mới lái xe đưa người về nhà.

Trên đường trở lại Lão Công Ngụ, hai người họ gặp Tề Ngọc cũng vừa hết giờ làm, Lục Quan Du hạ cửa kính xe cùng cô chào hỏi.

"Tề Ngọc, xong việc rồi sao?"

"Lục ca?" Tề Ngọc thực kinh hỉ, suốt ca làm hôm nay cô không thấy Lục Quan Du đến mua đồ, còn nghĩ hôm nay không gặp được anh, ai ngờ lại đột nhiên gặp mặt trên đường. "Anh vừa đi làm về sao?"

"Đúng vậy, tôi hôm nay về hơi trễ."

"Vị này chính là?" Tề Ngọc nghiêng đầu nhìn Phó Viễn ngồi ghế lái, suy đoán quan hệ của hai người.

"Đây là... Bạn của tôi." Một câu bạn bè đập Phó Viễn giận đến phát điện, nhưng trước mặt người ngoài lại không tiện thể hiện ra ngoài, chỉ có thể duy trì mỉm cười chào hỏi Tề Ngọc.

"Ra vậy, Lục ca, anh mấy ngày rồi không đến tiệm, em còn có chút nhớ anh đấy." Tề Ngọc tuổi còn nhỏ, cười hì hì tỏ vẻ thật may mắn, nửa thật nửa đùa nói.

"Khụ khụ." Phó Viễn khụ khụ chen ngang: "Tiểu Du em đã một đêm không ngủ, đừng lãng phí thời gian nữa, mau về nhà ngủ thôi." Nói xong không để ý Tề Ngọc liền kéo cửa kính xe lên, đạp chân ga lái vào tiểu khu.

Lục Quan Du không kịp tạm biệt Tề Ngọc, tức giận cực kỳ:"Tôi cùng người khác nói chuyện một câu cũng không được?"

"Ít nói chuyện vài câu, em không thấy cô ta nhìn em bằng ánh mắt gì à?"

"Ánh mắt gì, tôi không nhìn thấy."

"Rõ ràng như vậy mà em không phát hiện sao?"

"Bên cạnh anh nhiều ánh mắt nguy hiểm như vậy, anh không phải cũng không thấy được sao." Lục Quan Du kỳ thật là đang giận Phó Viễn, anh cảm thấy vô cùng áy náy với Tề Ngọc, lại lôi cô vào mấy chuyện lằng nhằng này. Chính là mỗi khi nghĩ đến Phó Viễn ở bên ngoài đều xảy ra trường hợp như vậy, anh liền tức giận không chịu được.

"Tôi cái kia không giống như vậy..."

"Có cái gì không giống?"

"Dù sao tôi cũng là người kiên định, đã nói chỉ yêu mình em, nhất định sẽ tuân thủ lời hứa."

"Ha hả." Lục Quan Du cười lạnh một tiếng, "Lời hứa? Lời hứa mà anh quên còn chưa đủ nhiều sao?"

Xe vừa dừng lại, Lục Quan Du không nói lời nào đã đi xuống, ôn nhu ngày hôm qua bị hiện thực bào mòn hết thảy, nhìn xem, Phó Viễn trước kia còn nói, chờ khi hoạt động của công ty đi vào quỹ đạo, nếu không bận nhất định sẽ trở về cùng nhau ăn cơm.

Lời hứa của Phó Viễn, không đáng tiền.

"Tiểu Du..." Phó Viễn đuổi theo muốn nói chuyện lại bị Lục Quan Du chặn ngoài cửa, "Phó Viễn anh nói tôi hãy suy nghĩ thật kỹ, nên trước hết anh đừng tới tìm tôi nữa, anh về nhà đi."

Nói xong Lục Quan Du liền lên lầu, bỏ lại Phó Viễn đứng gãi đầu gãi tai liều mạng suy nghĩ hắn rốt cuộc đã quên cái gì.

Công ty vừa thành lập công việc bộn bề, Phó Viễn ngay cả thời gian ngủ cũng không có, hắn hứa với Lục Quan Du, sau này có tiền, không bận nữa, nhất định sẽ mỗi ngày ở bên cạnh anh, không rời khỏi anh. Điểm này, Phó Viễn cũng không làm được.

Nhiều lần như vậy đã mài mòn lòng tin của Lục Quan Du đối với Phó Viễn, lời nói của hắn trog lòng anh đã trở nên không còn quan trọng như lúc đầu nữa.

Nhớ đến thời điểm công ty gặp khó khăn, nhu cầu cấp bách cần rất nhiều tiền, lúc ấy Tiểu Du còn đem cây dương cầm...

Đúng rồi, dương cầm... Hồi ức như thoát khỏi cổ chai, hắn lập tức nhớ đến những điều mình vô tình quên mất. Phó Viễn lập tức lái xe đến một cửa tiệm bán dương cầm lớn nhất thành phố, ngồi trong xe chờ cửa tiệm mở cửa.

*

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chia Tay Một Trăm Ngày
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...