Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chia Tay Một Trăm Ngày

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Quan Du chính thức kết thúc công việc ở quán bar, Tiểu Tô lúc đó còn tỏ vẻ lưu luyến không dứt. Tính toán xong xuôi, anh đã làm việc ở đây đúng một tháng, Lương Thanh sảng khoái thanh toán tiền lương cho anh, lại giới thiệu cho anh mấy nhà đang cần giáo viên dạy dương cầm.

Kết thúc ngày cuối cùng làm việc, Lục Quan Du trở về nhà, trong lòng có chút thổn thức, bất tri bất giác đã chia tay ba mươi ngày, anh vẫn sống rất tốt, Trái Đất cũng không vì anh chia tay mà không quay nữa.

Ngược lại, kéo ra một ít khoảng cách với Phó Viễn, giữa hai người hại càng thêm thân mật hơn trước kia. Đây là chuyện Lục Quan DU chưa từng tưởng tượng tới, anh đã nghĩ có lẽ sau khi chia tay mình vẫn luôn không quên được Phó Viễn, bi thảm cô độc sống nốt quãng đời còn lại, nhưng hiện thực không tệ như anh nghĩ, so ra lại tốt hơn rất nhiều.

Đi đến cửa hàng KFC, Lục Quan Du nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn không đi vào. Phó Viến nói buổi sáng sẽ tới làm điểm tâm, không cho anh đi ăn thức ăn nhanh nữa.

Anh vừa xoay người muốn đi, đã nghe phía sau một thanh âm trong vắt dễ chịu gọi lại.

"Lục ca, anh tan tầm rồi à?"

"Tề Ngọc sao," Lục Quan Du gật gật đầu trả lời, thuận miệng nói tiếp, "Tôi đã nghỉ việc ở quán bar rồi, về sau sẽ không tới đây lúc sáng sớm nữa."

"Hóa ra là vậy sao.." Tề Ngọc hôm nay có tỉ mỉ chuẩn bị một chút, mặc váy xinh đẹp, còn trang điểm nhẹ, có điều Lục Quan Du không chú ý những điều đó, anh chỉ đang nghĩ đến việc Phó Viễn lúc nào sẽ tới thôi.

"Nếu không có việc gì thì tôi về đây."

"Có, có việc!" Tề Ngọc nói.

Lục Quan Du có chút kinh ngạc, nhưng vẫn đứng tại chỗ hỏi: "Chuyện gì?"

"Anh có thể vào tiệm ngồi một lúc không, em có chuyện muốn nói với anh."

"Được." Lục Quan Du theo Tề Ngọc đi vào bên trong, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.

Lục Quan Du từ nhỏ đối với nữ sinh tương đối trì độn.

Anh không phân biệt được nữ sinh thực sự thích bản thân anh hay thích hào quang của vương tử dương cầm, cho nên dứt khoát không nghĩ đến.

Chỉ có Phó Viễn là không giống, chỉ cần nhìn hắn là biết, trong mắt hắn trong lòng hắn tràn đầy đều là Lục Quan Du.

"Lục ca, tuy là em mới chỉ gặp anh có một tháng," Tề Ngọc lấy hết can đảm nói ra, "Nhưng em rất thích anh."

"Thích tôi?" Lục Quan Du lần thứ hai được thổ lộ, nhưng anh vẫn không nghĩ có thể thản nhiên đối mặt chuyện này. Anh không tự chủ được nghĩ tới Nguyễn Lương Bình, nghĩ nát óc cũng nghĩ không ra vì cái gì Nguyễn Lương Bình sẽ thích mình.

"Đúng vậy," Tề ngọc vội vàng giải thích, "Em biết em không đủ hiểu biết về anh, nhưng em cảm thấy anh và những người khác không giống nhau, anh trầm tĩnh như vậy, không thích lên mạng, sẽ không để ý những thứ linh tinh lẫn lộn ngoài kia."

Không thích lên mạng vẫn khác với sẽ không lên mạng, Lục Quan Du cười khổ nói: "Tôi lớn hơn em mười tuổi."

"Mới chín tuổi! Không phải là mười tuổi!" Tề Ngọc cường điệu nói: "Em cảm thấy mỗi người đều có quyền theo đuổi tình yêu, em nói những lời này với anh cũng phải muốn ép anh phải làm cái gì, em chỉ là muốn nói cho anh biết cảm giác của mình."

Lục Quan Du nghĩ nghĩ: "Tề Ngọc, thực cảm ơn em có thể thích tôi, tôi cũng không nghĩ đến đại thúc ba mươi tuổi như tôi còn có thể hấp dẫn được thiếu nữ trẻ tuổi như em."

"Anh không phải đại thúc, anh nhiều lắm cũng chỉ tính là ca ca." Tề Ngọc nói chen vào.

"Được rồi, ca ca thì ca ca, nhưng tôi vẫn phải nói cho em biết, giữa hai chúng ta khả năng rất nhỏ, em không cần bỏ quá nhiều tình cảm sẽ tốt hơn."

"Anh có phải thích đàn ông hay không? Là người lần trước lái xe?" Tề Ngọc ngẩng đầu hỏi.

Cũng không thể trách Tề Ngọc quá tinh mắt, Lục Quan Du trong suy nghĩ của cô hẳn là đạm mạc, đối với cái gì cũng đều lạnh lùng, giống như trích tiền tràn ngập tiên khí. Chỉ duy lần trước nhìn thấy anh ở bên cạnh người kia, trích tiên mới có thêm nhân khí, cả người cũng sinh động hơn.

Lục Quan Du nói: "Tôi đúng là thích anh ta."

"Cho nên anh đúng là thích đàn ông."

"Mặc kệ Phó Viễn là nam hay là nữ, tôi cũng chỉ thích anh ta." Lục Quan Du không biết Tề Ngọc muốn chứng minh cái gì, anh không hề che giấu mình yêu Phó Viễn, vì sao anh phải che giấu chứ, yêu chính là yêu, không yêu chính là không yêu.

Tề Ngọc không nói nữa, không khí chỗ này như đọng lại, tiếng gõ gõ lên kính làm hai người chú ý, Phó Viễn bên ngoài tay trái xách con gà, tay phải cầm một túi đồ ăn, nâng hai tay quơ quơ với họ.

Lục Quan Du biết Phó Viễn khẳng định không nghe thấy những lời mình mới nói, có điều anh không ngăn được cảm giác chột dạ, ánh mắt lảng tránh Phó Viễn.

"Tôi đi trước." Một khắc Phó Viễn xuất hiện Lục Quan Du liền ngồi không yên, anh đứng dậy tạm biệt Tề Ngọc: "Trên đường về cẩn thận."

Phó Viễn đứng bên ngoài chờ Lục Quan Du, trong lòng bất ổn, hắn sắp giận đến nổ tung! Tiểu Du bị một cô nhóc hẹn ở trong tiệm, cô bé e lệ ngượng ngùng, Tiểu Du còn chột dạ, chột dạ cúi đầu!

Khả nghi, quá khả nghi.

Phó Viễn hít sâu nhiều lần, tận lực làm bản thân bình tĩnh lại, tự nhủ chuyện gì cũng phải bình tĩnh xử lý, động một chút là phát giận cũng không giải quyết được vấn đề gì.

Lục Quan Du vừa đi đến trước mặt, hắn lập tức ân cần hỏi: "Có mệt mỏi không? Hôm nay tôi nấu cháo gà cho em ăn."

"Không có gì mệt mỏi cả," Lục Quan Du đưa tay nhận lấy con gà trong tay hắn, hỏi: "Chỉ nấu cháo thôi, sao anh phải mua cả một con gà?"

"Không biết dùng phần nào nấu thì ngon, thế thì mua cả đi, còn lại để hầm canh gà bồi bổ cho em."

"Đúng rồi, tôi đã xin thôi việc."

"Tốt lắm, thôi việc là tốt," Phó Viễn gật đầu, "Tôi không phải nói làm việc là không tốt, chỉ là làm việc điên đảo ngày đêm không tốt cho sức khỏe."

"Ừ, chủ quán giới thiệu cho tôi mấy chỗ đang tìm người."

"Vậy tới đó thử một chút."

Sáng sớm nhiệt độ vừa phải, trong không khí có hương vị bánh quẩy xen lẫn, các lão nhân đi tập thể dục buổi sáng sôi nổi trở về, trên đường tiện thể mua luôn điểm tâm.

Lục Quan Du nhìn đôi vợ chồng già kết bạn cùng đi, hâm mộ nói: "Tôi đã nghĩ đến sau này khi hai chúng ta đều già rồi, buổi sáng sẽ cùng nhau đi đánh Thái Cực quyền, anh nói không chừng sẽ thích nhảy quảng trường, các lão thái thái đều thích đến gần chỗ anh, mời anh làm bạn nhảy."

"Vậy còn em?"

"Tôi sao?" Lục Quan Du sửng sốt, có chút tư duy thật đúng là không dễ dàng sửa, đã nói muốn vĩnh viễn ở bên cạnh hắn, chính mình phải nhanh chóng đuổi kịp bước chân của hắn, bây giờ ngẫm lại, này không phải đứng ngoài cuộc thì là cái gì?

"Em sẽ đứng một bên xem? Tôi muốn mời em làm bạn nhảy không được hay sao?"

Lục Quan Du cúi đầu nở nụ cười, nói: "Được."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chia Tay Một Trăm Ngày
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...