Lục mẹ làm một bàn đầy ắp các món Lục Quan Du yêu thích, bốn người ngồi quanh bàn lại không ai nói gì, nhất thời không khí bàn ăn có chút cứng nhắc.
Phó Viễn đột nhiên nhấc đũa, phấn chấn hớn hở nói: "Mẹ, mẹ làm nhiều món như vậy sao, đều là các món Tiểu Du thích nhất."
"Cũng không phải nhiều lắm." Khuôn mặt Lục mẹ so với năm đó đã có thêm nhiều dấu vết của thời gian, nếp nhăn trên khóe mắt đã xuất hiện, mái tóc đen năm đó cũng không che được hết sợi bạc lấm tấm.
"Mẹ." Lục Quan Du nhỏ giọng nói: "Mẹ vất vả rồi."
"Không vất vả, làm vài món ăn vất vả cái gì", Lục mẹ nghe con trai mình gọi một tiếng, khóe mắt không cầm nổi đỏ lên, bà đã sớm nghĩ thông suốt, con trai thích đàn ông thì có làm sao, chỉ cần nó có thể vui vẻ khỏe mạnh là tốt rồi, "Ta không biết bình thường khẩu vị Tiểu Phó thế nào, con thích ăn món gì để ta đi làm cho con."
"Không cần đâu mẹ, con không kén ăn." Phó Viễn vội vàng xua tay, hắn gặp một miếng cá, sau đó cảm thán: "Bây giờ con đã biết nhờ đâu Tiểu Du tay nghề tốt đến thế, hóa ra mẹ nấu ăn chính là ngon như vậy."
"Xem con nói kìa." Lục mẹ bị Phó Viễn dỗ đến vui vẻ, nhưng tâm tình bà cũng lập tức trở nên phức tạp.
Con trai bà là người cao ngạo như vậy, lại dùng đôi tay đàn dương cầm mà bà luôn tự hào, vì một người khác rửa rau nấu cơm, trong lòng bà thật sự khó có thể tưởng tượng.
Trước kia Lục mẹ cho rằng Lục Quan Du sẽ giống như ba mình, cả đời không bước chân xuống bếp. Bà mười phần không cam lòng, vì cái gì người phải từ bỏ tự tôn, từ bỏ lý tưởng lại là Lục Quan Du?
Lục mẹ càng nghĩ càng không vui, ngay cả nhìn Phó Viễn cũng không còn vui vẻ như vừa rồi nữa.
"Mẹ, tay nghề mẹ tốt như vậy, cũng dạy con vài chiêu đi, sau này Tiểu Du thích cái gì con sẽ làm cho em ấy."
Lục Quan Du đã lâu không được ăn cơm do mẹ mình làm, vẫn luôn cúi đầu tập trung ăn, Phó Viễn nhìn anh ăn uống thỏa thích như vậy, lại nghĩ đến thân thể mảnh khảnh kia, liền tính toán cùng Lục mẹ học hai chiêu.
"Hả? Con muốn học nấu cơm?"
"Mẹ, mẹ đừng dạy anh ta, anh ta nấu cơm khó ăn lắm." Lục Quan Du vừa nghe Phó Viễn muốn học nấu cơm lập tức ngẩng đầu ngăn cản, "Anh ta chỉ biết làm mì gói, xào trứng gà cũng có thể xào nát."
"Mẹ, mẹ đừng nghe em ấy nói, con nấu không thể ăn bởi vì con không biết nấu. Nếu mẹ con có thể dạy con nấu cơm con nghĩ cũng sẽ không đến mức như vậy."
"Mẹ của con..." Lục mẹ chần chờ hỏi.
"Mẹ con đã mất lâu rồi, bà sinh bệnh năm con mười lăm tuổi, không bao lâu liền qua đời, cho nên con không hiểu làm việc nhà." Phó Viễn nói đến mẹ mình thì có chút trầm xuống, cúi đầu nói: "Mẹ, mẹ không muốn dạy con sao?"
"Không, ta sẽ dạy, những món Quan Du thích ăn ta đều dạy cho con."
"Cảm ơn mẹ!"
Lục mẹ bị Phó Viễn làm xúc động, hơn mười tuổi đã không còn mẹ, đáng thương biết bao nhiêu. Nhưng Lục Quan Du là người hiểu Phó Viễn nhất trong số những người ở đây, hàng này lại đang đánh bài cảm tình đây mà.
Lục ba từ nãy vẫn ngồi không nói gì, chỉ yên lặng uống rượu, Phó Viễn lại đột nhiên quay sang ông: "Ba, ba xem con vui đến mức nào, vậy mà lại quên mất rượu mang tới biếu ba."
Hắn lập tức chạy ra xe lấy một bình Mao Đài, đặt lên bàn, nói: "Ba, ba đừng ghét bỏ, con không có hiểu biết gì nhiều, không biết ba thích loại rượu nào, đành phải mang một bình Mao Đài tới ra mắt ba."
Phó Viễn cẩn thận nói chuyện giống như là sợ Lục ba trả về một câu không thích, sự thực là hắn đã sớm nghe Lục Quan Du nói qua, Lục ba tuy là một nghệ sĩ dương cầm, nghe qua có vẻ phong cách châu Âu, kỳ thật ông thích nhất là rượu trắng, uống một ngụm cũng vui cả ngày.
"Ừm, cũng không tệ lắm." Lục ba gật gật đầu tỏ vẻ vừa lòng.
Lục Quan Du mắt mở trừng trừng nhìn ba mẹ mình bị Phó Viễn nhanh gọn mua chuộc, nghĩ thầm năm đó mình bị hắn bắt được dễ dàng như vậy cũng không kỳ quái. Nếu không phải mấy năm nay mình vẫn e ngại mặt mũi không chịu về nhà, Phó Viễn có khả năng đã sớm thành con ruột của hai vị lão nhân.
Mấy năm trước Lục Quan Du trải qua không vui vẻ gì, anh không muốn về nhà, sau đó tình cảm hai người xảy ra vấn đề, anh lại càng không muốn về. Nếu trở lại, chẳng lẽ phải nói với ba mẹ rằng kiên trì năm đó của mình là sai, là không đáng trả giá sao?
Nếu không phải lần này chạm mặt ba, lại được ông chủ động đánh vỡ cục diện bế tắc, không biết đến bao giờ mình mới có thể trở về đây.
Cơm nước xong, Phó Viễn thật sự đi theo Lục mẹ học nấu ăn, Lục ba cùng Lục Quan Du ngồi ở hai đầu sô pha trong phòng khách, không ai nói câu nào. Một lúc lâu sau, Lục Quan Du nắm chặt tay vịn, ấp úng mở miệng: "Ba, thực xin lỗi, nhiều năm rồi con không trở về."
"Không có việc gì." Lục ba dường như vẫn luôn chú ý Lục Quan Du, chỉ chờ anh lên tiếng, cho nên một câu này thốt ra có chút khẩn cấp, ông ho nhẹ một tiếng, nói: "Năm đó ta cũng quá xúc động, ta không nên động thủ đánh con, thực xin lỗi."
"Ba..." Mắt Lục Quan Du ươn ướt, đây là lần đầu tiên Lục ba nói xin lỗi với anh, anh nhìn người cha ngồi trước mặt đã không còn dáng vẻ trẻ trung, trong lòng hụt hẫng khó tả.
"Được rồi, nói chuyện của con đi, con với nó sao lại thế này?" Lục ba nâng cằm ý chỉ người đứng trong bếp.
"Không có gì, chia tay mà thôi." Lục Quan Du sao có thể nói nói với ông mấy chuyện tình cảm, lại còn là nói về chuyện tình cảm giữa hai người đàn ông, tự nhiên là cứng miệng muốn chết.
"Có ai chia tay lại giống hai đứa thế không? Con cho rằng ta đây già hồ đồ hả?"
"Ba, đừng nói mấy chuyện đó nữa, mấy năm nay thân thể mẹ con khỏe không? Dọn dẹp trong nhà vẫn là bà phụ trách sao?" Lục Quan Du lảng sang chuyện khác, tùy tiện tìm mấy chuyện vụn vặt chuyển chủ đề.
"Bà ấy vẫn còn khỏe mạnh, việc trong nhà con không cần lo lắng, bây giờ lên mạng là có thể tìm được người giúp việc, rất tiện."
"Hẹn người trên mạng sao?"
"Đúng vậy, con không thể không biết chứ?" Lục ba dùng vẻ mặt con vẫn là người trẻ tuổi đó để nhìn anh, "Dùng di động, đúng là thứ tốt."
"Vậy còn ba, con thấy lần trước chân ba hình như không ổn, đi học như thế nào?"
"Thằng nhóc này sao lại lạc hậu như thế chứ, bây giờ là thời đại internet, không ra khỏi cửa cũng có thể đi học", Lục ba dừng một chút, lại nói, "Con mấy năm nay sống kiểu gì, sao có thể lạc hậu hơn cả ta cơ chứ?"
Lục Quan Du nhất thời cứng họng, những lời này của ông không sai chút nào. Trước đấy Phó Viễn đi đâu cũng thích mang theo Lục Quan Du, chính là Lục Quan Du cảm thấy hai người đàn ông cả ngày dính cùng một chỗ sẽ ảnh hưởng không tốt tới Phó Viễn, vì vậy anh cũng dần dần giảm bớt những hoạt động như vậy.
Số lần Lục Quan Du ra ngoài ngày càng ít, số lần Phó Viễn về nhà cũng ngày càng ít. Anh vẫn luôn cảm thấy Phó Viễn thay đổi, nhưng nhìn chính mình chùn chân bó gối, chui vào một góc không chịu thay đổi, thật sự là tốt sao?
"Người trẻ tuổi, nên chơi nhiều một chút xem nhiều một chút, đừng đến mức so với lão già như ta còn lạc hậu hơn." Lục ba nhắc đến chuyện này liền tức giận, liền nói tiếp: "Con nói con lúc ấy sao lại không nghe lời như vậy chứ, một hai phải đi con đường này, để bây giờ đi một bước cũng khó."
"Con..." Lục Quan Du thật sự bắt đầu nghĩ lại, đây là lần đầu tiên từ khi chia tay anh mới nhìn lại trong đoạn tình cảm này mình đã làm không tốt chỗ nào.
Tình cảm, thứ tồn tại hư vô mờ mịt lại nặng tựa Thái Sơn, cần cả hai bên cùng nhau giữ gìn.
"Hai đứa lúc nào đi? Tối nay ở lại đi xem phim với mẹ con đi." Lục ba lại hỏi: "Hai đứa đã bao lâu không cùng nhau đi xem phim?"
"Đã lâu..."
"Ta trước kia sao lại không cảm thấy con ngu ngốc như vậy chứ?" Lục ba lắc đầu, rất là vô ngữ.
Lục Quan Du xấu hổ nói lảng đi: "Buổi tối tài xế nghỉ rồi, ba mẹ đi lại thế nào? Hay để Phó Viễn đưa hai người đi?"
"Ta đã đặt xe trên mạng từ trước rồi."
"......"