Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chia Tay Một Trăm Ngày

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Quan Du nằm mơ.

Một buổi sáng rất bình thường, sinh viên đại học Lục Quan Du đứng chờ xe bus, trên tay cầm một cuốn từ điển tiếng Anh, mắt chằm chằm nhìn đám chữ Latin trong đó. Nữ sinh đứng gần đó đều sẽ nhìn nhìn cậu, rồi quay lại cười nói với các bạn của mình, nhỏ giọng thảo luận về cậu nam sinh thoạt nhìn rất cao lãnh đằng kia.

Lục Quan Du nhìn lại một lượt từ đơn từ đầu tới cuối trang sách, sau đó gấp lại bỏ vào balo, yên tĩnh xếp hàng chờ lên chiếc bus vừa dừng trước mặt.

Lúc này trên xe không đông lắm, nhưng vẫn vừa vặn hết chỗ ngồi, Lục Quan Du vừa lên xe liền nghe được một trận tiếng cười đùa từ dãy ghế sau. Cậu liếc nhìn thoáng qua, không cẩn thận mắt đối mắt với người cười lớn nhất, cậu nhanh chóng quay đầu, đeo tai nghe mở bài luyện nghe tiếng Anh, một tay nắm vào tay vịn, một tay giơ từ điển.

Đội của Phó Viễn ngày hôm qua thi đấu bóng rổ với S đại, thắng trận, sáng sớm ngồi xe trở lại trường học, cả đội chiếm cứ chỗ ngồi nửa phía sau xe.

"Hắc hắc, đám bao cỏ S đại, còn vọng tưởng tranh chức quán quân với chúng ta." Một tiểu hoàng mao

(cậu trai đầu tóc nhuộm vàng)

ngồi tít phía sau nói rõ to, Phó Viễn xoay người ngăn lời cậu ta: "Ai ai ai! Nói cái gì nói cái gì! Phải tôn trọng đối thủ biết chưa? Khiêm tốn khiêm tốn!"

"Đội trưởng nói rất đúng, tôn trọng tôn trọng."

"Cậu khi nào thì cắt cái mớ tóc vàng này cho tôi đây, nhìn thật mẹ nó giống xã hội đen." Phó Viễn nắm một nắm tóc vàng vàng, nhìn cậu kia nhe răng nhếch miệng xin tha mới buông tay.

"Anh đừng coi thường tóc của em, ở trên sân ai dám ngăn cản em chính là nhận thẻ vàng haha!" Tiểu Hoàng Mao đắc ý ngẩng cao đầu, đổi lại là một trận cuồng đánh từ đội viên.

Phó Viễn tuy rằng nói các đồng đội phải khiêm tốn, trong lòng hắn lại thầm cao hứng cực kỳ, đánh xong trận này là có thể lên thành phố thi đấu, đây chính là thành tích tốt nhất từ khi CLB Bóng rổ A đại nhận được từ khi thành lập đến nay.

"Đừng tự mãn sớm như vậy, thi đấu cấp thành phố sẽ không còn là trình độ này đâu." Bạch Dương gỡ mắt kính, đúng lúc bổ sung chút áp lực cho các đội viên.

"Đánh thắng rồi cũng không được thả lỏng hay sao?" Tiểu Hoàng Mao nhỏ giọng lẩm bẩm, cậu ta không sợ đội trưởng Phó Viễn, không sợ thầy huấn luyện nhưng lại rất sợ Bạch Dương luôn trưng bản mặt nghiêm túc.

Một đám người chiều cao bình quân 185, lại đều là thanh niên tuổi trẻ khí thịnh, làm cho những người mới lên xe không dám nhìn về phía này, sợ là xui xẻo đụng phải băng nhóm nào đó. Vì vậy phía đầu xe yên tĩnh và cuối xe náo nhiệt tạo thành 2 khu vực đối lập, mỗi khi xe ngừng lại, hành khách mới đều tự giác chen chúc lên đầu xe, không muốn đi về phía cuối.

Phó Viễn liếc mắt một cái liền thấy Lục Quan Du đặc biệt khác so với đám người đứng xung quanh, đầu tóc đen bóng mềm mại cắt đến chỉnh tề, một thân quần áo thể thao màu xám, đeo balo còn mang tai nghe, vừa lên xe liền đứng nguyên một chỗ, không làm ra một động tác hay biểu tình dư thừa nào.

Phó Viễn lúc ấy cũng không biết chính mình làm sao, tầm mắt dính chặt lên người kia, vừa mãnh liệt vừa hứng thú lại không tự nhận ra.

Người kia đột nhiên quay đầu lại, cùng tầm mắt của hắn tương giao, ngây ra một lúc lại lập tức quay đi, lấy từ trong balo ra một cuốn từ điển. Phó Viễn phát hiện ngón tay người kia thực thon dài, dùng mấy lời của các nữ sinh hiện nay chính là "đôi tay này có thể ngoạn một năm"

(*)

. Cậu ấy tuy không cao bằng hắn nhưng vẫn được tính là nổi bật giữa đám người, mấu chốt chính là khí chất đặc thù của cậu ấy, không ngừng hấp dẫn ánh mắt Phó Viễn.

(*) Ngôn ngữ mạng, xuất phát từ bộ phim "Dragon on the Edge" (龙在边缘), thực ra câu gốc của nó là "nhìn đôi chân này tao có thể ngoạn một đêm", ngụ ý là khen đôi chân đẹp, sau này đã trở thành ngôn ngữ mạng, được dùng như "có XX tôi ngoạn được một đêm", "với YY tôi chơi được cả năm".

"Chậc, mông cũng thật cong." Phó Viễn nhỏ giọng nói, mắt lại một giây cũng không rời Lục Quan Du.

"Đội trưởng anh nói gì vậy?" Tiểu Hoàng Mao nghe được, thò cổ qua muốn hỏi rõ ràng.

Lúc này xe dừng ở một trạm gần chợ nông sản, giờ này số bác gái ra chợ trở về đặc biệt nhiều, lực lượng này vừa xuất hiện lấp tức liền nhồi đầy xe.

Phó Viễn thấy trước mặt có mấy bác gái không có chỗ ngồi, đưa tay vỗ đầu Tiểu Hoàng Mao: "Nhường chỗ ngồi!"

Nói xong liền đứng dậy đi xuống nói với bác gái đang mặt đầy đề phòng: "Bác gái, phía sau có chỗ trống."

"Không không không, tôi..." Bác gái sợ hãi nắm chặt túi trong tay, liều mạng lắc đầu, kết quả bị Phó Viễn nài ép lôi kéo, ấn bà xuống ghế.

Các đội viên khác cũng sôi nổi đứng dậy nhường chỗ ngồi, khiến không khí trong khoang xe trở nên náo nhiệt xen lẫn cứng đờ.

Trong lúc đó Phó Viễn len đến phía sau Lục Quan Du, vươn đầu qua vai cậu nhìn từ điển trong tay. Chậc, là một con mọt sách.

Hơi thở ấm áp phả lên cổ Lục Quan Du, cậu theo bản năng xoay người, giật mình nhìn thấy người khi nãy còn ngồi phía xa xa lúc này đột nhiên xuất hiện ngay phía sau mình, lại còn đứng hơi gần quá mức.

"Cậu?" Lục Quan Du một tay tháo tai nghe xuống, khẩn trương lui lại một bước muốn tạo chút khoảng cách, lại bởi người quá đông mà bị đẩy lại đâm vào ngực Phó Viễn.

Người đứng cạnh Lục Quan Du vốn đang khó chịu vì bị chen chúc, bị cậu đụng phải còn muốn quay đầu mắng người, ai ngờ gặp phải đôi mắt sắc lẻm của Phó Viễn, chỉ có thể ngượng ngùng xoay đi.

"Cậu buông tôi ra." Lục Quan Du rất ít cùng người khác tiếp xúc thân mật như vậy, mặt đỏ tới tận mang tai, Phó Viễn nhìn trái đào nhỏ trước mắt, nói với cậu câu đầu tiên: "Tôi là Phó Viễn, cho tôi biết tên của cậu, tôi liền buông cậu ra."

Không biết như thế nào, Lục Quan Du đột nhiên tỉnh lại. Căn nhà của Nguyễn Lương Bình đón nắng thật tốt, chiếu lên cơ thể anh ấm áp giống như cái ôm của Phó Viễn khi đó. Trong hoảng hốt Lục Quan Du có chút không phân rõ là mơ hay thực, ngơ ngác nói với không khí: "Tôi là Lục Quan Du, cậu buông tôi ra đi."

*

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chia Tay Một Trăm Ngày
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...