"Xem ra công việc của cậu cũng không tồi," Lục Quan Du Ngồi vào bàn, nói với Nguyễn Lương Bình, "Giao thông quanh đây thuận tiện, hình thức căn nhà cũng rất tốt."
"Cũng đúng," Nguyễn Lương Bình cười cười, "Đồ ăn cậu nấu cũng thật ngon."
"Làm nhiều sẽ quen tay thôi." Lục Quan Du cúi đầu ăn cơm, lại nói tiếp: "Chiều nay tôi muốn ra ngoài tìm công việc gì đó. Mấy giờ cậu tan tầm?"
"Tôi có một chiếc chìa khóa dự phòng, cậu cầm đi." Nguyễn Lương Bình không nói hai lời, lập tức nhét chìa khóa vào tay Lục Quan Du.
"Chuyện này..... Không tốt lắm đâu....."
"Chúng ta là bằng hữu, cậu còn để ý mấy chuyện vặt này sao?"
"Vậy được rồi, mấy ngày này quấy rầy cậu rồi, chờ tôi tìm được công việc, có tiền lương sẽ lập tức đi tìm chỗ ở."
"Cậu ở đây với tôi là được..." Nguyễn Lương Bình vừa nghe anh nói phải đi, vội vàng lên tiếng.
"Không cần, Lương Bình, thật sự không cần." Lục Quan Du tuy rằng nói nhỏ, thái độ lại thực kiên định. Nguyễn Lương Bình không tiện nói thêm gì, thầm nghĩ người kia vẫn còn ở đây một thời gian nữa, như vậy chậm rãi tính tiếp đi.
Ăn cơm xong, Nguyễn Lương Bình phải trở về công ty, Lục Quan Du ở nhà thu dọn nhà cửa một trận, sau đó cầm theo chìa khóa dự phòng đi ra ngoài tìm việc làm.
Anh lang thang không mục tiêu trên phố, đến khi muốn xem giờ mới biết điện thoại đã hết pin, sập nguồn.
Phó Viễn chắc là sẽ không đi tìm mình đâu, Lục Quan Du nghĩ vậy, lại cười khổ cất điện thoại vào túi, hồi thần mới phát hiện mình đang đứng trước một quán bar.
Buổi chiều là thời gian các bar quanh đây lục tục mở cửa, trong đó có một nhà mặt tiền thoạt nhìn không lớn lắm, tuy nói là quán bar nhưng không dùng đèn ngũ sắc lung tung rối loạn chói mắt, nhìn cách trang hoàng càng có vẻ giống tiệm cà phê, đơn giản lại trang nhã.
Cậu phục vụ trẻ tuổi đang dọn dẹp bên ngoài thấy Lục Quan Du tiến vào, vội chạy đến nói: "Thưa ngài, quán chúng tôi vẫn chưa đến giờ mở cửa."
"Tôi đến tìm việc," Lục Quan Du chỉ chỉ tờ thông báo dán trên cửa, "Không phải ở đây đang cần tuyển phục vụ sao?"
"Vậy được rồi, anh trước ngồi đây một chút, tôi đi gọi quản lý tới." Cậu trai nói rồi chạy nhanh vào bên trong, lát sau thì có một người bước ra.
"Chào cậu, tôi là ông chủ ở đây, Lương Thanh", Lương Thanh mỉm cười chào hỏi, "Xưng hô thế nào đây?"
"Chào anh, tôi là Lục Quan Du, tôi đã xem thông báo tuyển dụng nên tới đây."
"Ngồi xuống nói đi," Lương Thanh kéo cái ghế chân cao đến, ánh mắt đánh giá Lục Quan Du từ trên xuống dưới, "Cậu Lục, cậu thoạt nhìn không giống người sẽ đến những nơi như thế này, trước kia cậu từng làm việc ở bar sao?"
"Đúng vậy, trước đây tôi từng chơi dương cầm ở bar." Lục Quan Du gật đầu nói: "Hồi nhỏ từng học."
"Vậy thì vừa lúc, tay chơi dương cầm chỗ chúng tôi mới xin nghỉ mấy hôm trước...."
Lương Thanh còn chưa nói xong, Lục Quan Du đã vội ngắt lời anh: "Anh Lương, tôi là muốn làm vị trí phục vụ."
"Sao vậy? Tiền lương vị trí này cao hơn làm phục vụ một chút, lại không mệt, rõ ràng là tốt hơn chứ?" Lương Thanh thật sự cảm thấy tò mò với người trước mặt, nghiêm túc mà nói, anh nghĩ rằng người này khá là không hợp với những nơi như quán bar này nọ.
"Lâu rồi không chơi đàn, tôi sợ rằng....."
Lục Quan Du cúi đầu nhìn tay mình, những ngón tay vẫn thon dài tinh tế như trước đây, nhưng chính anh lại không còn tự tin như vậy nữa. Mấy năm trước anh cùng Phó Viễn phải trải qua một đoạn thời gian tương đối khó khăn, một mình anh phải kiêm chức rất nhiều, bận rộn đến nỗi bỏ bê luyện tập. Trong lòng Lục Quan Du hiểu rõ đôi tay mình sợ rằng còn không đạt được cấp tám, giấc mộng dương cầm của mình có thể đã không còn khả năng thực hiện.
"Đến quán bar là để hưởng thụ không khí, sẽ không ai chú ý cậu chơi bản của Chopin hay là Beethoven." Lương Thanh nói, bắt đầu thỏa thuận thời gian làm việc cùng yêu cầu tiền lương với Lục Quan Du. Lục Quan Du nghĩ nghĩ một chút liền đồng ý.