Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô có cảm giác mình vẫn chỉ đang ở vạch xuất phát, như lúc đặt bước chân đầu tiên vào đây, tất cả đều nhìn cô nhưng thật chất là quay lưng với

cô …

*

Căng-tin luôn là nơi “ đáng yêu ” nhất ở Trung

Anh. Thực đơn phong phú cám dỗ được cả những học sinh khó tính nhất và

thật tâm lí khi phục vụ luôn đồ ăn chay .

Dành hết buổi trưa để măm thử vài món có ích cho việc giảm cân, Đông Vy chợt nhận ra cô bạn mập quá giống cô.

Thay vì chọn chế độ ăn uống luyện tập khoa học, Tuệ Anh lại tuyệt thực như cô đã từng …

Biết mình sai lầm nhưng vẫn làm vì muốn rũ bỏ số cân nặng thừa thải một cách nhanh nhất !

Đông Vy ba năm về trước đã thế, cô mập và nghiện đồ ngọt đến mức lúc ngủ, bánh kẹo vẫn đặt bên người.

Không ai phàn nàn về điều này, thậm chí ông bà ngoại còn thường xuyên

mua socôla cho cô cứ như muốn cô mập thêm Mẹ thì sao cũng được, chưa bao giờ mẹ tỏ thái độ trước những gì thuộc về cô. Mẹ thương Đông Vy lắm

nhưng mẹ không đủ sức đối diện với đứa con gái bé bỏng ấy . Nét mặt

thanh tú của cô giống với ba, trán nhỏ trắng muốt, chiếc mũi thon gọn và bờ má hơi xương. Mẹ luôn thấy ba qua Đông Vy nên cảm xúc của mẹ thường

bị vỡ ra, quay mặt đi không nhìn cô nữa.

Đông Vy mập lên nhiều

nên gương mặt phúng phính hẳn, mỗi ngón tay đều múp míp. Cô gái nhỏ đã

không còn giống ba nữa. Cô giữ nguyên thân hình ấy cho đến lúc về ở với

dì. Những ngày tháng khốn khó đã rút sạch năng lượng của cô và chỉ để

lại thân hình gầy nhom.

Dù thế, Đông Vy vẫn luôn gặm bánh mì đen . Cô sẽ không để bất kỳ điều gì thuộc về quá khứ lặp lại trong tương lai nữa !

Đông Vy rất lo lắng cho cô bạn mập, kẻ ngốc ấy nghỉ học hai hôm nay

trong lúc kỳ thi đã cận kề. Tuy Tuệ Anh giỏi nhưng rủi ro muốn đến thì

sẽ đến, không ai lường trước được cả.

Như lúc này đây …

- A ! Em không sao chứ ?

Hạ An cuống quít vơ khăn giấy lau nước sốt sền sệt mà cô vừa đánh đổ lên váy đồng phục của Đông Vy.

- Không sao chị.

Cô gái nhỏ lắc đầu với nỗi thất vọng ghê gớm, đôi chân đã trở nên cứng ngắc .

- Chị ăn đi. Em tự làm được rồi !

- Để chị giúp.

- Em bảo em tự làm !

Đông Vy gắt, đẩy nhẹ cánh tay Hạ An. Cô còn muốn hét lên tại sao chị

ghét .Vì tiếp xúc với người giả tạo, ta không thể nào sống thật với mình …

- Em đi khách sạn gì cơ ?

Đông Vy xốc lại bình

tĩnh, lúc này đây, cô biết mình phải trưng ra bộ mặt ngạc nhiên như vừa

nghe một câu đùa cợt để bẻ ngoặt tình huống này.

- Gã trung

niên ấy, cô bảo đi với tôi với Tuệ Anh rất phiền phức . Tôi làm sao biết được cô thích chơi bời như thế, tôi ngăn cản cô, có gì là sai ?

Đông Vy đứng vụt dây theo phản xạ , nhìn Hạ An trong câm lặng. Qua nét mặt là những mâu thuẫn, giằng xé …

Hạ An vờ bịt miệng như vừa tiết lộ một tin động trời nằm ngoài ý muốn, chóp mũi nhỏ nhọn chợt bộc lộ chất phù thủy.

- Đùa không vui !

Đông Vy thật bình tĩnh đáp trả. Cần gì nao

núng, cần gì thanh minh biện bạch. Thời gian cô đến Trung Anh tuy không

dài nhưng đủ để người sáng suốt nhìn nhận nhân phẩm của cô.

- Ai nói đùa ! Cô định chối về đêm hôm ấy không ? Tôi có cần nhắc lại tên khách sạn cho cô nhớ ?

Lời khẳng định đầy chắc nịch của Hạ An đã đẩy những ngờ vực từ mơ hồ

sang cao trào. Hàng loạt cái đầu cùng lúc ngoảnh về phía cô nữ sinh nhỏ. Một vài bạn học không ngần ngại đi thẳng vào vấn đề.

- Đông Vy, nói rõ đi !

- Cậu là thành viên ở đây rồi. Việc của cậu, chúng tôi cần biết vì nó có thể gây ảnh hưởng .

- Cậu có miệng đấy nhé ! Chẳng ai ở đây cấm cậu nói cả.

Cơ thể Đông Vy lạnh toát, tay buông thuỗn đơ khi trí óc đã quá mệt

nhoài. Cô có cảm giác mình vẫn chỉ đang ở vạch xuất phát, như lúc đặt

bước chân đầu tiên vào đây, tất cả đều nhìn cô nhưng thật chất là quay

lưng với cô …

- Im lặng sao ? Ngầm thừa nhận sao ?

- Nếu lời Hạ An đúng. Cô sẽ bị đuổi học.

Cô gái nhỏ vẫn đứng vững dù rất muốn gào to và bỏ quách cái học viện

này. Sự cố gắng của cô , ai thèm nhìn nhận nào ? Không bị xếp vào 2 loại người hèn nhát và ấu trĩ kia thì sao, vẫn chẳng hòa nhập được ! Giải

thích làm gì nữa, họ vốn chỉ đợi lúc cô hở ra điểm yếu mà túm nắm , sau

đó là ép cô tự rời khỏi đây …

Vung nhẹ tay để chiếc vòng vải phất phơ theo thói quen, Hạ An giấu sự đắc thắng vào trong, tỏ ra thông cảm.

- Em khó khăn gì, cứ nói. Ai ở đây cũng sẽ giúp em mà. Mỗi người một

hoàn cảnh, không ai đánh giá nhưng em hiểu rõ tập thể là thế nào không ?

Một nữ sinh khác chen vào, gay gắt :

- Mọi hành vi của cậu sẽ vấy bẩn sang chúng tôi !

- Tệ thật. Tôi từng thương hại cậu.

- Thất vọng đấy cô bạn học bổng ạ.

Khó để nhịn nổi cách cư xử bầy đàn này, cô gái nhỏ hét lên với tất cả sự tức tối đang dồn nén sẵn :

- Im hết đi !!! Tôi không hề như vậy !

- Oh. Bình tĩnh lại nào.

Một bàn tay đặt trên vai gầy của cô nữ sinh nhỏ, một giọng nói êm mượt tựa dải lụa được tung vào không trung.

- Hiểu nhầm rồi. Hôm ấy, tôi cùng Đông Vy xem phim hơi khuya !

Thanh Ngân cười mỉa, những gì vừa diễn ra ở căng tin thật quá lố bịch.

Hạ An là kẻ ngốc nhất khi cố tình quy chụp vào Đông Vy cái danh gái hư !

Đành rằng sẽ có người tin và hùa theo nhưng chỉ cần một lý lẽ đã có thể đánh tan đám người đó .

Cuối cùng, kẻ xướng ra lại là kẻ ê chề !

Thanh Ngân chợt lắng tai nghe thật kỹ tiếng động phát ra từ phía sau

đầy cảnh giác. Và một cú đập giáng mạnh vào đầu cô khi cô chưa kịp quay

người để nhìn vào kẻ đang bám đuôi.

Nhanh như chớp, mảng tối sầm phủ kín đôi mắt sắc sảo. Cô hoa khôi như thân cây bị đốn ngã đột ngột, quị hẳn trên mặt đất.

Bóng người cúi thấp xuống, thô bạo giật đi chiếc nơ xinh xắn từ mái tóc thơm ngát.

Khoảnh sân thư viện lạnh ngắt, vụ tấn công kỳ lạ này tuy diễn ra trong

vùng ánh sáng nhưng sẽ chẳng ai biết tới khúc gỗ dính máu của nàng hoa

khôi xinh đẹp …

Bóng người khuất sau hàng cây cảnh xanh lá vào lúc Thanh Ngân vùng dậy khỏi cơn choáng.

Cô bịt miệng vết thương còn tứa máu , mùi tanh hoà trộn vào hương thơm

cỏ dại tạo nên sự đe doạ rình rập . Cô nàng nhìn quanh, nỗi sợ hãi đã

hình thành và dần tăng .

Những lọn tóc buông xoã tự do bị hất

tung bởi gió khiến cô thảng thốt. Chiếc nơ tóc cô lấy từ hộp quà bí mật

dưới ngăn bàn kia đã biến mất …

Thanh Ngân rùng mình, là bàn tay nào có thể hành động man rợ giữa ban ngày mà không chút e ngại !

Ôm đầu đau như sắp nổ tung, cô nữ sinh loạng choạng bò dậy , sửa lại bộ đồng phục dính bụi đất.

Phải xoá vết tích trước khi ai đó phát hiện và đem lại cho cô rắc rối.

Tự cô sẽ lao vào cuộc chơi mạo hiểm này. Nó sẽ là con đường tắt dẫn cô tới nhân vật bí ẩn này.

Cô hoa khôi ném vật đã nện thẳng đầu mình vào lùm cây. Những móng tay sơn màu đỏ đậm bấu chặt tấm thiệp xanh nhạt …

“ Học hỏi kẻ ăn xin đi ! Đừng hèn hạ tới mức cướp đồ của người khác như thế . Tôi không dặn, cô cũng biết là mình phải ngậm miệng chứ ?

Richard.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...