Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ

Chương 70

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nắng ban trưa gay gắt dội thẳng vào căn phòng vắng lặng, thoảng tiếng

rên rỉ. Chàng trai nằm co ro trên giường, chăn bông đắp kín người vẫn

thấy lạnh. Đầu anh nặng trịch như có keo dính chặt vào gối, không cách

nào gượng dậy nổi.

Minh Quý thở rất nhẹ, làn môi mỏng khô nứt

bật ra những âm không rõ ràng. Trán anh lấm tấm mồ hôi, trên người còn

nguyên bộ đồng phục thanh lịch từ lúc tan học. Bụng anh đau quặn, từng

cơn buốt nhói lan đến tận đỉnh đầu khiến anh ngủ không trọn, chỉ những

giấc chập chờn. Thứ ám ảnh ngay cả trong mơ là cô gái nhỏ với mái tóc

rối thường bị gió quật tung, bước chân luôn nằm gọn trên từng ô gạch…

“ Anh xin lỗi, Đông Vy, xin lỗi… ”

Nằm mê man rất lâu, tựa hồ cả thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua, Minh Quý

mới tỉnh giấc, lặng lẽ nhìn quanh. Sắc đêm phủ kín ngoài khung cửa, thời gian như lắng đọng với những cú nhích đều đặn của kim đồng hồ. Anh đã

mê man suốt một ngày, cũng không buồn nhúc nhích, chỉ nằm nghe và đếm

từng tiếng tích tắc buồn tẻ, đôi mắt vô hồn dán chặt trần nhà … mông

lung.

- Cậu cảm nặng, sao không nói cho ai vậy?

- Kê tôi!

Minh Quý gạt mảnh khăn gấp còn chườm trán, làm động tác hết sức trẻ con là kéo chăn trùm kín mặt. Anh không cảm thấy lạ với sự có măt đường đột của quản gia Lâm tại đây bởi ông ta và Đinh Hữu Phong là hai kẻ tùy

tiện nhất thế giới này, thích thì sẽ đột nhật nhà người khác, mặc kệ chủ nhà có cho phép hay không!

- Cậu xuất huyết dạ dày à?

- Kệ tôi!

- Nốc rượu cho lắm vào!

- Kệ tôi!!! – Minh Quý quát lớn.

Thật khó chịu! Người quản gia này thân cận cận với Hữu Phong nhưng cũng

rất gần gũi với anh . Mọi thứ về Minh Quý, ông ta đều tường tận hơn cả

chính bản thân anh. Từ bé đã thế và bây giờ vẫn luôn thế. Bất kể chuyện

gì quanh anh, ông ta luôn là người nắm rõ trước tiên.

Minh quý

vốn sống khép kín, bề ngoài luôn trái ngược với nội tâm nhưng trước một

Lâm quản gia cáo già, anh chưa từng phải vờ vịt, mà nếu có, cũng không

qua nổi con mắt tinh tường của ông ta.

- Tôi có một tin vui và

một tin buồn dành riêng cho cậu đây! - Quản gia Lâm bưng tô cháo đến

ngồi cạnh giường, nhìn chàng trai đang cuộn tròn trong chăn đầy buồn

cười. - Cậu muốn nghe tin vui hay tin buồn trước?

- Vui là tôi hạ sốt rồi, đúng chứ?

- Sai! Vui là Hữu Phong đã về đây. Em trai cậu đang hồi phục rất nhanh.

- Sao không chết luôn đi? Thế này mà gọi tin vui à!

- Vui chứ! - Quản gia Lâm cười mỉm, đọc rõ tâm tư của người cháu ruột – Cậu sẽ hết dằn vặt, hết trách mình. Không vui sao được!

Lời tố cáo kia chính xác đến mức Minh Quý tức nghẹn, thu tay nện mạnh lên gối. Hiềm khích giữa anh và cậu em trai, quản gia Lâm là người rõ nhất thế

mà ông ta coi như không có, cũng chẳng thèm hòa giải hay khuyên can. Kệ! Ông ta chỉ hay thở dài, than thở rằng hai người ghét nhau do quá giống

nhau…

Minh Quý hé mắt khỏi chăn, lườm:

- Còn tin buồn là gì đây?

- Đông Vy vẫn còn sống!

Hồ Minh Quý tung luôn chăn, ngồi bật dậy với vẻ mặt bàng hoàng. Anh đã

ngờ ngợ về điều này từ mấy hôm nay khi học viện đồn thổi việc gặp người

giống cô gái nhỏ. Anh chỉ không ngờ nổi mình bị lừa ngay trước mặt như

thế. Rõ ràng trông đám y tá bác sỹ xúm quanh Đông Vy, luôn miệng bảo “

Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức .” Sau đó, còn có dì của cô gái nhỏ

nhận tro cót đem về quê… Cú lừa này, ngoạn mục thật! Dù sao thì...

- Đây mới là tin vui! – Minh Quý cười nhẹ.

- Buồn chứ! Cậu sẽ không biết phả đối mặt với cô bé ấy thế nào. Thú

thật là cậu cố ý gây tại nạn thì có lẽ người ta không nhìn mặt cậu nữa,

còn giấu giếm thì cậu sẽ không sống nổi với mình! – Lôi hết suy nghĩ của chàng trai ra nói chán chê, quản gia Lâm vờ thở hắt – Haiz, buồn quá

phải không!

- Lão già chết tiệt! Tôi không ăn cháo của ông!

Minh Quý nhảy dựng, lại chui vào chăn ôm một bụng bất mãn.… Chết tiệt! Có cần hiểu anh đến thế không?

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...