Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ

Chương 80

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trùng hợp ngẫu nhiên hay đúng hơn là số mệnh chơi khăm. Cũng chạm mặt

tại bệnh viện nhưng lần này, cả Minh Quý và Đông Vy đều tới thăm một

người.

Ngồi bệt trên ghế gỗ, mặt chôn sâu vài hai chân,bờ vai

gầy run lên trong ảo ảnh tàn khốc. Cô gái nhỏ nức nở, cơn khóc cứ đem

nước mắt tràn khỏi khoé mi.

Đứng tựa vào vách tường im lìm,

Minh Quý buông tiếng thở dài thượt, đầu nặng trĩu bởi những cảm xúc đang lỳ lợm đeo bám. Cả hai vụ tai nạn xe đều liên quan tới anh!

- Tại em ngu xuẩn! Giá như em nhẫn nhịn, giá như em đừng giận dỗi, giá như em không xé to mọi chuyện …

- Em thôi nói hai chữ thừa thãi ấy được không? - Minh Quý đột ngột ngắt rụp chất giọng mếu máo của cô gái nhỏ, tự giễu mình - Lúc trước em nằm

viện, anh cũng lẩm nhẩm hai chữ giá như hàng trăm hàng ngàn lần. Nhưng

rồi sao? Không thay đổi những gì đã xảy mà còn bị đắm vào mộng mị rồi

thì tự kỷ. Anh dứt không nổi khỏi chuỗi suy nghĩ dai dẳng về em! Thật

may là em còn sống, nếu không, anh thành kẻ tâm thần từ lâu rồi!

- Em cũng đang muốn điên đây! Anh ấy nằm đó, là do em, do em cả! - như

thể cuộc sống đã mất hết ngày mai, cô gái nhỏ thả thân mình trôi tuột

khỏi ghế, người mềm nhũn ngồi bệt trên sàn.

- Mạnh mẽ lên! Tuơi tắn lên! Cái gì không thay đổi được thì đành chấp nhận, cô bé ạ! -

khuôn mặt xanh xao tuyệt vọng khiến Minh Quý nhói, anh chầm chậm đặt tay lên mái đầu xù, vuốt nhẹ như dỗ dành mèo con - Nào, kiên cường lên!

Khóc và nghĩ đủ rồi!

- Thế em nên làm gì? Anh bảo em nên làm

gì? Hả? - Đông Vy vừa hét vừa đánh Minh Quý ra, trút hết vào anh bao cái cấu xé chanh chua.

- Đừng có thế! Anh sợ Hữu Phong còn chưa tỉnh dậy, em đã suy sụp. Ngốc không chứ?

Bàn tay bé nhỏ vội rụt lại, Đông Vy ngừng hành hung Minh Quý. Mắt ngập nước - Nếu lỡ … anh ấy không tỉnh dậy?

- Bậy bạ!

Chất giọng quyền uy bỗng chốc bao trùm hành lang vắng lặng. Phía sau

Federer quý phái, quản gia Lâm cùng thầy giám thị giữ nguyên sự im lặng

nặng nề suốt mấy ngày qua.

- Cháu không cần bên con trai ta nữa đâu, Đông Vy! Trí nhớ sẽ hồi phục dần, còn mạng sống, rất khó giữ. Có

cháu, Richard dễ rơi vào thế bị động mà nguy hiểm thì rình rập khắp

chốn! Cho nên, cháu hãy bước ra khỏi cuộc sống của Richard!

Tim cô gái nhỏ bị bắn rụng trước tuyên bố dứt khoát của Federer, tay chân thuỗn đơ. Cô lắc đầu như người mất hồn.

- Quyết định không nằm ở cháu. Ta cho cháu lựa chọn, hoặc về quê với dì chú hoặc sang Bỉ học. Ta sẽ có cách giấu Richard về sự tồn tại của

cháu. Thế nào?

- Không thế nào cả! Cháu không thể rời anh ấy!

- Chà, kiên cường thật. Rất giống mẹ! - miệng tuy cười nhưng ánh nhìn

bén nhọn lại như nuốt gọn cô gái nhỏ, Federer dời mắt sang một trong hai người đứng sau mình - Thầy chọn thay con bé!

- Tôi chọn để Đông Vy ở lại!

- Sự lựa chọn đó không có trong quyền hạn của thầy.

- Nhưng hoàn toàn nằm trong khả năng của ngài! - thầy giám thị cúi gập

trước Federer, đè cứng rắn vào giọng nói - Xin hãy để Đông Vy lại!

- Là lần thứ hai thầy cầu xin tôi!

Im lặng. Thầy giám thị biến sắc, máu dưới da như đông cứng.

- Tôi có thể chấp nhận tất cả mọi yêu cầu của thầy vô điều kiện trừ cái này ra! - Federer vỗ vai người trợ thủ thân cận luôn hết mình suốt bao

năm qua, ông hạ giọng áy náy - Thầy đã xem con bé như con gái ruột, tôi

không nỡ chia cắt. Nhưng tôi buộc phải gạt bỏ điểm yếu của Richard!

Tình cảm là kẻ thù của lý trí. Tim là vật thể phản bội lại trí óc!

Federer đã sai lầm để mặc Đông Vy tự do xuất hiện trước Richard vì tin

chắc con trai ông chẳng thể rung động trước bất kỳ ai. Yêu, với anh là

thứ dở hơi nhất đời! Hóa ra Richard cũng giống thiếu niên nổi loạn khác, hễ áng tình vắt qua là mù quáng, ngay cả tính mạng cũng không màng!

Nếu bị một người con gái chi phối tới mức quên mất bản thân, Richard

sao có thể nắm vững vị trí tối cao của bố hiện giờ!

Hôm nay, ngày mai và về sau,

gió ngừng thổi mây ngừng trôi,

gió thôi bay lá thôi lay ,

gió dừng cuốn sóng dừng cuộn,

gió ngừng vờn cỏ ngừng vươn …

---

- Không chọn được thì để ta quyết định thay. Ngay hôm nay, Đông Vy sẽ sang Bỉ!

- Không, cháu không đi đâu cả! - Đông Vy hít một hơi sâu, lồng ngực bớt phập phồng lo ngại. Cô dứt khoát không kém Federer - Cháu ở lại hay đi

đều vì Hữu Phong, vì cháu yêu anh ấy, vô cùng nhiều! Ngay cả bản thân

cháu còn không thuyết phục nổi chính mình rời anh ấy thì xin bác đừng ép cháu!

Federer cười gằn:

- Yêu Phong tới vậy thì phải

tự biến đi chứ! Cháu xứng với Phong không? Bố mẹ cháu đồi bại ra sao,

cháu rõ cả mà. Con gái của hai kẻ không ra gì thì tốt đẹp được sao?

- Xin Ngài đừng nặng lời! - Đứng chắn trước cô gái nhỏ, Minh Quý đối

thẳng đôi mắt xám tro - Bố Đông Vy chết rồi, chết dưới tay Ngài. Ông bà

ngoại Đông Vy cũng vậy, đều do Ngài gây ra. Mẹ Đông Vy, Ngài không trực

tiếp ra tay nhưng có bị dồn tới đường cùng, bà mới tự tử! Bốn mạng

người, vẫn chưa đủ gột sạch tội lỗi trước kia hay sao?

Những

ngón tay xanh xao bám chặt vào vạt áo của chàng trai, kéo thật nhẹ, cầu

xin anh đừng lôi quá khứ mất mát ra. Chàng trai kệ, vẫn bóp nghẹn từng

hơi thở bằng giọng chậm rãi:

- Gia đình Đông Vy gây tội với

Ngài, họ đã trả sạch. Vậy Ngài có quyền gì để bắt ép con gái họ? Đông Vy là cá thể độc lập, cô bé quyền làm theo ý mình!

Ánh lên tia kỳ quái trên gương mặt vô cảm, Federer bắt tay sau lưng, khẽ phả hơi vào không gian ngột ngạt:

- Tốt lắm Hồ Minh Quý. Đáng lẽ con phải thế từ lâu rồi chứ!

Những thắc mắc phút chốc đè ngạt hành lang bệnh viện. Có ba người cùng

bám chặt mắt vào Federer để tìm điều bí ẩn giấu sao nét cười lạ lùng.

Riêng quản gia Lâm vẫn điệu bộ ngoảnh mặt đi nơi khác, ngắm trời đất cho tới lúc thầy giám thị lườm ông.

- Quá đáng rồi!

- Thầy trách gì? Tôi còn chưa mở miệng!

- Thế mới quá đáng! Ít ra ông nên nhắc tôi là trò đùa của ngài ấy chứ!

- Đùa? - Minh Quý và Đông Vy đồng thanh, mắt mở to như những cô bé cậu bé nghe lén chuyện người lớn.

- Đúng, là đùa! - Federer cười một nụ nhẹ tênh tựa cánh hoa rơi êm trên mặt hồ.

Hổ phụ sinh hổ tử! Richard ma mãnh, quỷ quyệt là thừa hưởng từ bố lắm

chiêu! Với phép thử nho nhỏ mà đến mấy cái miệng cãi lại ông! Thật hay

ho!

Thầy giám thị trước giờ luôn xuôi theo mọi sắp đặt của bề

trên nhưng lại chẳng chịu im khi con gái nuôi bị bắt nạt. Thầy cưng Đông Vy không kém gì ông nựng cậu quý tử!

Cô nhóc con được Hữu

Phong ưu ái vứt cho suất học bổng. Từng nghe quản gia Lâm kể về sự lếu

láo, tinh quái của nhóc ta nên Federer muốn tận mắt chứng kiến và tận

miệng cãi cọ! Xem ra thiếu gia Richard có sở thích lạ … vốn máu lạnh ,

hung bạo là vậy nhưng lại chết mê chết mệt con bé giỏi võ miệng, giỏi

ném giày … trong khi bỏ qua người bố tuyệt vời! Hay ông đừng mềm mỏng mà hãy thật lộn xộn như con bé ấy?

Còn với Minh Quý, ông đã luôn

chờ anh nổi loạn! Một đứa bé ngoan, chuẩn mực như thiên sứ là do anh

gồng mình từ bé để lấy lòng ông. Một đứa bé không dám nói thật tâm tư

với cha và cứ lớn lên cùng những thắc mắc trong câm lặng là do anh muốn

giữ trọn hình ảnh người con không khuyết điểm. Minh Quý hay nóng giận,

bất cần, tinh quái như Richard, vậy anh cứ là thiếu gia ngông cuồng đi!

Anh không sống thật với mình thì sao Federer dám hài lòng với anh? Khác

nào khuyến khích anh thêm giả tạo?

- Minh Quý này, bố không

phân biệt đối xử mà do con tự xa cách bố! Con cứ như ban nãy đi, chất

vấn bố, cãi lời bố và bật ra quan điểm của mình. Ta không phải Đức Chúa

Trời, con tỏ ra con chiên ngoan đạo làm quái gì, huh?

Minh Quý không dám thở, sợ sẽ thổi bay hiện thực. Nhẹ! Đầu nhẹ bẫng như

có luồng gió mới cuốn sạch sẽ những yêu ghét tuổi thơ. Đậu trên cánh môi mỏng anh đào là nụ cười rạng rỡ như tia nắng rực nhất ngày hè.

- Con biết những gì rồi bố không quan tâm. Con vẫn xem ta là bố thì gọi một tiếng

!

- Bố! Phải thế không ngài Federer?

Cô gái nhỏ bật cười vô tư trước lời đùa giỡn của Minh Quý nhưng vẫn giữ thái độ đề phòng. Bỗng, cô nàng im bặt. Mọi cử chỉ nhỏ nhặt của cô chưa hề trật khỏi tầm ngắm xám tro …

- Đông Vy, vẫn là phải ép cháu điều này!

- Cháu nhất định không rời xa Hữu Phong!

- Đúng! Nhất định đừng rời Hữu Phong, một mét cũng đừng! - nhắc khéo

luật cấm vô lý của cậu quý tử, Federer gieo vào cô gái nhỏ thật nhiều

chân thành - Vì cháu, Hữu Phong không ngại chết. Vậy hôm nay, ngày mai

và về sau, cháu có ở cạnh Phong không?

- Hôm nay, ngày mai và

về sau, gió ngừng thổi mây ngừng trôi, gió thôi bay lá thôi lay, gió

dừng cuốn sóng dừng cuộn, gió ngừng vờn cỏ ngừng vươn …

Những

âm trong veo thoát ra từ cô gái nhỏ tựa nắng lướt qua kẽ tay, đậu lại

chút ấm chút xao động cho không gian đầy ắp dư âm.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 80
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...