Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ

Chương 73

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hồ Minh Quý, xóa nợ nhé! Em không có khả năng chi trả!

*

- Tại sao anh ấy lại không muốn?

Thầy giám thị chưa vội trả lời, chỉ lơ đãng khuấy nhẹ tách cà phê như

gợi thêm trí tò mò từ cô con gái nuôi. Quản gia Lâm vốn đứng ngoài cuộc

trò chuyện của hai bố con bỗng lên tiếng:

- Hữu Phong rất trọng hình thức! Cậu ấy sẽ không muốn cháu thấy cậu ấy trong đồ bệnh nhân. Hiểu chưa cô nhóc?

- À, hóa ra anh ấy cũng biết ngại!

- Hahaha!

Cùng lúc, hai người đàn ông trung niên phá lên cười trước lời nhận xét

hồn nhiên của cô gái nhỏ. Buồn cười quá đi chứ! Thiếu gia nhà họ Đinh

vốn cao quý là thế, trong mắt một thiếu nữ bình thường lại là kẻ

không-biết- ngại! Tuy điều đó… không hẳn sai nhưng người khôn ngoan

không bao giờ nói ra hết thảy những gì mình biết. Chẳng may ai kia nghe

được thì cô gái nhỏ sẽ… chết chắc rồi!

Thầy giám thị cùng quản

gia Lâm im bặt, len lén nhìn chàng trai xuất hiện từ lúc nào. Hơi thở

lạnh lẽo mang mùi tàn bạo lan tỏa khắp văn phòng vừa nãy còn ngập tiếng

cười. Ánh mắt cảnh cáo như có ma lực, đánh đổ cốc chè trên tay cô gái

nhỏ…

- À, hóa ra Vy cũng biết sợ! – Hữu Phong dằn hung dữ vào

giọng nói, chẳng để bất kỳ người nào kịp mở miệng đã túm áo Đông Vy lôi

xềnh xệch. Đánh anh, anh có thể chấp nhận. Mắng mỏ anh, anh có thể cho

qua. Còn bêu xấu anh ...chết chắc! Phải biết anh là ai và mình là ai!

Anh chừa cơ hội để cô nhóc theo đuổi anh chứ đâu phả nới lỏng khoảng

cách để cô cô nàng lộng hành. Dám lợi dụng lúc anh ngủ chạy tới đây tụ

tập nói xấu anh!

Đông Vy nén đâu bước theo Gió Quỷ, khẽ nhăn

mặt xuýt xoa, tay đang bị nghiền nát nhưng không dám than vãn. Cô biết

anh rất tức giận với lời buột miệng kia. Phải là cô, cũng phát điên nếu

bị cho là không-biết-ngại ...

- Này, buông tay cô ấy ra!

Đôi giày thể thao khựng lại, Đinh Hữu Phong quay người ném chút ngạc

nhiên vào kẻ cả gan ra lệnh cho anh. Là một tên con trai cao ráo, mảnh

khảnh trong bộ đồng phục Trung Anh. Mái tóc lãng tử khẽ phất phơ trong

gió, gương mặt. Dường như hắn đẹp nên người cạnh anh cứ nhìn chằm chằm

như bị thôi miên.

- Buông? – Gió Quỷ vờ thắc mắc.

- Cậu hiểu đúng rồi đấy! Giờ thì buông cô ấy ra! – Nam sinh lạnh lùng không kém.

- Nếu không? – Hữu Phong nhếch miệng, thách thức. Cảm nhận rõ sự run rẩy từ bàn tay mềm mại của ai đó.

- Nếu cậu có ý định bóp nát tay cô ấy, tôi sẽ không cản. Nhưng này, cậu

dám chắc là mình có can đảm làm người cậu yêu đau hay không? – Đôi môi

cánh anh đào nhấn nhả, đùa cợt – Nếu không, thôi ngay cái trò chà đạp

người khác như đồ chơi của cậu đi!

Gió Quỷ nghiến răng, muốn

nện tên kia trận nhừ tử ngay lập tức. Cái mặt hắn ta thật biết gợi đòn! Ý nghĩ bạo lực lúc ấy bị dập tắt bởi cái níu tay dịu dàng của cô gái nhỏ, giọng nói khe khẽ kèm âu lo.

- Đừng anh!

Đừng? Hữu

Phong khó tin nhìn cô gái nhỏ đang căng thẳng nín thở, đôi mắt xám tro

hun tia nhìn hụt hẫng, phảng phất những vệt sáng u tối . Anh chợt bật

cười đứt gãy, không chút do dự buông tay ai kia ra.

- Bạn gái tôi hư hỏng, dạy dỗ chút có sao?

Anh nói rất khẽ, từng chữ thanh thoát tựa gió lướt qua mặt hồ, thổi vào không gian những sững sờ kinh ngạc. Nếu mọi vật đều sở hữu linh hồn,

chắc chắn chúng sẽ đột tử trước lời lẽ quỷ quái của Đinh Hữu Phong. Anh

hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi, để lại cô gái nhỏ mở tròn mắt với cảm giác

trống trải từ bàn tay truyền tới tận tim.

Đông Vy hướng Hồ Minh Quý, khẽ gật đầu thay lời chào hỏi rồi vội vã chạy đi.

- Khoan đã!

Bị gọi giật lại, cô gái nhỏ đứng im nhưng nhất quyết không quay đầu. Cô sợ phải đối mặt với người đã suýt cướp mất sinh mạng của cô và nhất là

người cô yêu.

- Có ba câu anh muốn hỏi! Một, em đã biết hết rồi sao?

- Thế nào là biết hết? Là biết những chuyện anh làm hay nguyên do để anh làm thế?

Minh Quý ngỡ ngàng với lời chất vấn đẩy ngược về phía mình. Anh từng

mường tượng ra cảnh nữ sinh học bổng sẽ xem anh như người lạ hoặc tỏ ra

tinh kởm anh nhưng không ngờ, con người bé nhỏ ấy lại bình tĩnh đến thế. Câu hỏi cô vừa vứt cho anh, nghĩa là ... cô đã biết hết, kể cả những

chuyện xấu xa anh làm và cả nguyên do để anh ra tay.

- Câu thứ hai. Em làm ơn tha thứ, được không?

Chẳng cần suy nghĩ bởi đã suy nghĩ quá nhiều, cô gái nhỏ bấu mép váy, hít thở sâu và từ từ buông giọng tắc nghẹn.

- Em từng hận anh !

Lúc biết Minh Quý lợi dụng mình nhằm dằn mặt cậu em trai, Đông Vy đã rất hận. Hận anh cố tình tiếp hận cô, cố tình thân quen, tạo dựng niềm tin ở cô rồi phút chốc đánh vỡ tất cả. Hận anh quá coi thường mạng sống của

cô, chỉ vì hiềm khích cá nhân, anh đem cô giao cho thần chết. Thế nhưng, tận sâu của nỗi hận là nỗi đau. Đông Vy từng tôn trọng, kính nể anh

biết bao. Ánh hào quang vây quanh luôn khiến anh tỏa sáng, với cô anh là thiên sứ đáp xuống trần thế.

- Giờ em tha thứ rồi! Còn anh,

cũng tự tha thứ cho mình nhé! – Cô gái nhỏ bình thản tiếp lời .Hận một

người cũng không thể những gì đã mất. Vậy tại sao không tha thứ, sẽ đổi

lại tâm hồn thảnh thơi.

Hồ Minh Quý cúi gập người, tỏ lòng cảm

kích. Hành động này được cho là hạ mình đối với người thuộc dòng họ cao

quý như anh, tuy nhiên, cô gái nhỏ không hề biết.

- Câu cuối cùng. Anh cần đáp án chính xác.

- Em chưa từng nói dối anh và sẽ không!

- Vậy...Đông Vy, có biết anh thích em không?

- Không biết!

Cô gái nhỏ thẳng thắn đến vô tình, ngầm dứt bỏ thứ tình cảm mong manh

đó. Minh Quý thích cô được bao nhiêu, khi mà sẵn sàng đổi cô lấy sự hả

hê của bản thân. Đông Vy không trách anh, không ghét anh nên cô buộc

phải dứt khoát để anh không ngủ quên trong những rung động thoáng qua.

Anh cần người có thể khiến anh thoải mái phô ra những nhược điểm của một chàng trai trẻ hơn là khoác lớp vỏ bọc hoàn hảo tựa thiên sứ.

- Không biết cũng là không chấp nhận. Có em, Hữu Phong thật may mắn!

Minh Quý hẫng, lời tỏ tình không chính thức anh bị từ chối thẳng thừng

nhưng từ sâu thẳm, tim anh chẳng hề buồn. Nó hiểu, chủ nhân của nó quá

khác Đông Vy. Nó hiểu, cô gái ấy là của ai và nên thuộc về ai.

- Em không cần nhận nhịn cậu ta!

- Hẳn thế rồi!

- Mau đuổi theo người ta đi! –Chàng trai thả giọng nhẹ tênh tựa hồ

chiếc lá lặng lẽ rời cành, đáp đất. Có thứ gì đó nhói buốt trong anh.

Cô gái nhỏ quỳ xuống, cột dây giày, không vội chạy mà hét to.

- Hồ Minh Quý, xóa nợ nhé! Em không có khả năng chi trả!

Nụ cười tinh nghịch tan ra bao la, quẳng lại dấu hỏi to đùng cho nam

sinh đẹp như bức tranh vẽ, đứng ngần ngơ nhìn theo đôi giày thể thao nền trắng sọc đen đang chạy trên từng ô gạch để tới bên đôi giày giống hệt

thế. Bất giác, anh cười lắc đầu, lòng nhẹ một cách lạ lùng.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ
Chương 73

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 73
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...