Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ

Chương 61

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thế mới biết… sóng gió có thể quật ngã được con người nhưng sẽ không

ngăn nổi đôi chân DÁM bước qua nó. Và khi đi qua sóng gió, con người ta

ắt sẽ biết cách đứng vững và để mình không bị ngã.

*

- Tôi mong chị thôi đeo bám anh ấy!

- Nếu em hẹn chị ra để nói về việc này thì xin lỗi. Chị không rảnh!

Hạ An nén giận đặt tiền nước lên bàn, vơ túi xách bỏ đi. Cô em gái của

Tuấn Dương rõ là xấu tính xấu nết! Hết xúi giục anh trai chia tay với

cô, giờ lại còn trực tiếp gặp cô chì chiết như thế. Nếu không nể bạn

trai thì Hạ An đã cho cô nàng vài bạt tai nhớ đời!

Cơn bực

nguôi ngoai đôi chút, Hạ An gọi điện cho Tuấn Dương, định dặn anh việc

ăn uống nhưng máy không liên lạc được. Vậy là anh đang cuốn vào vòng

xoáy công việc. Hạ An mừng thầm, cuối cùng chàng trai của cô cũng chịu

trưởng thành!

Thế mới biết… sóng gió có thể quật ngã được con

người nhưng sẽ không ngăn nổi đôi chân DÁM bước qua nó. Và khi đi qua

sóng gió, con người ta ắt sẽ biết cách đứng vững và để mình không bị

ngã.

Việc part-time của Hạ An là phục vụ bàn tại tiệm ăn nhỏ.

Khách chủ yếu thuộc lứa tuổi như cô nên Hạ An thích nghi rất nhanh, lại

còn quen thêm nhiều người mới. Chiều nay như thường lệ, cô tới đúng thời điểm quán đông người nên đi như chạy, tay đang bưng đồ vẫn bị hối thúc.

- Bàn số năm đi An!

Đó là chiếc bàn khuất tầm mắt,

thiếu ánh sáng. Chỉ ai kín đáo hoặc đôi tình nhân muốn thân mật mới tới

đây ngồi. Bởi vậy nhân viên luôn phải giữ ý tứ, nhìn qua xem khách đang

làm gì rồi mới bước tới. Hạ An cũng đảo mắt, nhưng ngay sau đó, cảnh

tượng hãi hùng kia đã khiến cô bất động như bị thôi miên, chân không sao nhấc nổi.

Nơi

ấy của chiều hôm đó, Tuệ Anh và gã yêu râu xanh trò chuyện thật vui vẻ.

Phòng karaoke ồn ào, nhạc nhẽo đập tứ tung như sắp xuyên thủng tường

cách âm. Giọng hát cao, trầm cùng cất lên tựa đống sa lát, nghe khó chịu tới buồn nôn. Mùi rượu bia nồng nặc cùng mùi nước hoa hăng hắc của đám

trai gái làng chơi gây ngột ngạt tới khó thở.

Minh Quý nằm dài

trên ghế, nốc rượu hết chai này tới chai khác như con rô bốt được lập

trình sẵn. Uống cạn thì ném chai vào tường, kệ đám bạn vừa hò hét vừa e

ngại nhìn trộm nhân vật chính của bữa tiệc. Minh Quý cười nhạt, anh cóc

cần chúng nó bu quanh ca tụng anh hơn vị thánh, lại còn bày trò chúc

mừng anh quay về khối 12. Giờ thì nhìn đi, anh vốn chẳng tốt đẹp, hoà

nhã, thánh thiện như thiên sứ đâu. Đấy chỉ là cái vỏ để che đậy bản tính ích kỷ, thâm độc, hiếu thắng đã ăn mòn lương tâm của anh! Rõ một lũ ngu ngốc!

- Câm miệng hết cả đi! - Minh Quý bỗng gào lên, ném luôn chai rượu đầy vào màn hình rộng còn hiện lời bài hát.

Cả phòng im phăng phắc sau chuỗi âm thanh ghê tai. Họ biết tâm trạng

Minh Quý không tốt nên mới có biểu hiện khác thường, nhưng hành động thô lỗ vừa rồi đã vượt ngoài sự kinh ngạc của họ. Ai cũng bàng hoàng với

chàng trai bê bối, tùy tiện quát tháo kia. Thậm chí có người vì quá ngỡ

ngàng nên dụi mắt liên tục.

- Sao hả? Các người còn thấy tôi hoàn hảo không tì vết không? - Giọng Minh Quý đứt gãy.

- Anh … Minh Quý! Anh …say … rồi!

Minh Quý phóng tầm mắt về phía nữ sinh vừa run rẩy lên tiếng, anh nở nụ cười hiền lành như mọi ngày rồi kéo cô nàng sát lại mình, một tay siết

chặt vòng eo thon thả, một tay mơn trớn bờ vai trần trắng nõn. Cô nữ

sinh im thin thít, không hề cự tuyệt vì thích thầm anh từ lâu. Đâu phải

ai cũng được may mắn ngồi trong lòng Hồ Minh Quý thế này!

- Em còn thấy tôi hoàn hảo không? - Minh Quý hôn xuống chiếc cổ trắng ngần.

- Anh mãi hoàn hảo… trong mắt em. - Cô nữ sinh đỏ mặt.

- Là em nói nhé!

Minh Quý xô cô gái ngã xuống ghế, vùi mặt vùi môi môi vào ngực cô hôn

tới tấp, tay vồ vập xé áo. Cô nữ sinh khóc thét hoảng loạn, vừa hét tên

Minh Quý vừa yếu ớt phản kháng. Nước mắt tủi nhục rơi xối xả, rút dần đi lòng thầm mến anh bấy lâu.

Những học sinh còn lại đều chết

điếng. Dường như trước kia chưa từng tồn tại cậu nam sinh cư xử lịch

thiệp, ăn nói nhỏ nhẹ. Dường như bộ cánh thiên sứ đầy ánh hào quang đã

gãy, dường như hình tượng hoàn mỹ đã sụp đổ mãi mãi…

Trong bộ đồng phục bảo vệ, Tuấn Dương xách Minh Quý đang nửa say nửa

tỉnh ra khỏi quán bar để cậu bạn hít thở chút không khí tươi mới. Đứng

lảo đảo, cười ngớ ngẩn một lúc thì cậu ta gập người nôn thốc nôn tháo,

mặt mũi nhăn nhó tới thảm hại. Nôn xong, cậu ta ngồi phịch xuống đất,

lau miệng vào áo… Tuấn Dương.

- Tên điên này! Cậu muốn ăn đấm à!

- Đấm đi, nếu cậu muốn chúng ta gặp nhau tại tòa!

Tuấn Dương nhịn. Chẳng phải anh sợ lời đe dọa nồng mùi rượu kia mà nắm

đấm không thể dùng với kẻ say! Hơn hết anh cần hắn tỉnh táo để làm rõ

trò đồi bại hắn vừa gây ra. Anh hất mặt hỏi:

- Cậu sao đấy hả? Rượu làm hay cậu làm?

- Thích thì làm. Thế thôi! - Minh Quý cười khinh khỉnh.

- À cậu hay nhỉ! Việc nghiêm trọng mà cậu cho là thế thôi! Tôi thất

vọng về cậu! Cậu giả tạo thì tôi biết từ lâu, nhưng không ngờ bộ mặt

thật của cậu đáng ghê tởm đến vậy. Cậu nghĩ cậu là ai mà dám hại con bé

đó trước mặt nhiều người thế! Xem chúng tôi là mù điếc hết à?

- Chuyện vặt không cần cậu tốn công uốn lưỡi!

Minh Quý nhăn mặt ngán ngẩm cứ như Tuấn Dương đang xé chuyện bé ra to

đùng. Vừa nãy khi bị đám bạn chất vất, trách mắng anh cũng tỏ thái độ

hệt như vậy.

Lúc này anh chỉ muốn hứng những lời chửi rủa, sỉ vả

chứ đừng nhai đi nhai lại mấy câu tẻ nhạt kiểu như “ Tại sao cậu làm

vậy? Chúng tôi đã kính nể cậu biết bao! ”, “ Cậu không muốn thế, chỉ vì

rượu làm cậu mất kiểm soát phải không Minh Quý? ”, …

Ha, hay

thật! Mến mộ anh là tự bọn họ chứ đâu phải ép buộc, anh không có nghĩa

phụ phải gìn giữ hình ảnh một Hồ Minh Quý đẹp đẽ mà họ luôn tôn thờ.Anh

sống đời anh, sai ở đâu?

- Từ giờ tôi sẽ xấu xa vậy đấy. Các cậu không chịu nổi thì đừng nhìn mặt tôi. Thế thôi!

Càng bất cần bao nhiêu thì càng cô độc bấy nhiêu… Cảm giác này Tuấn

Dương hiểu quá rõ qua lối sống buông thả trước đây. Vẫn luôn miệng bảo

không cần ai nhưng lòng lại đắng chát khi chẳng có ai để làm bạn thật

sự. Minh Quý hẳn cũng vậy, luôn thèm được yêu thương chứ không phải

những ánh mắt ngưỡng mộ, những trầm trồ ngợi khen! Có lẽ đó là nguyên do chính khiến cậu ta bùng nổ.

- Cậu muốn mọi người thấy nhân cách cậu tồi. Vì sao thế?

Minh Quý ngước nhìn bầu trời đêm, vẻ lãng tử không còn nguyên vẹn như

trước, từ khoé môi tới khoé miệng đều lộ rõ tia đau thương. Anh cười

mông lung, nói đều giọng:

- Tôi không thích người ấy vì quá sơ

sài trong hình thức nhưng đó là người duy nhất chẳng đề cao địa vị của

tôi. Tôi là ai cũng được, miễn đừng ảnh hưởng nhiều tới em. Tôi đã thấy

em có phần điên rồ khi không muốn dính tới tôi. Ngốc, thay vì miệt mài

cố gắng em có thể dựa vào tôi nhưng không, em luôn tránh né tôi vì tôi

quá nổi bật. Có lẽ, em là người duy nhất ghét tiếng tăm của tôi!

Minh Quý chợt ngắt lời, đập tay vào khoảng trống bên cạnh ra hiệu cho

Tuấn Dương cùng ngồi, cậu ta hiểu tâm tư anh một phần nên anh không ngại chia sẻ. Là người, ai mà chịu dồn nén mãi cảm xúc!

- Em thích

một người. Tôi biết mà vẫn tiếp cận em, có khi để phục vụ mục đích

riêng, có khi là muốn bên em thật! Giờ hại em rồi, tôi tự trách mình bao nhiêu cũng không đủ. Nên mọi người cứ chửi rủa, sỉ vả để tôi sống tốt

hơn!

- Hiểu rồi. Cậu đang ghét chính mình! Nhưng sao cậu không tự nhẫn lỗi với người ấy?

Không có tiếng đáp lời, Tuấn Dương ngoái nhìn cậu bạn bỗng phải giật

mình bởi sức nặng đột ngột đè lên vai, là mái đầu của Minh Quý! Định xô

cậu ta ra nhưng Tuấn Dương không nỡ, đầu óc anh rối bời mặc hắn nhắm mắt ngủ, thở đều đặn.

***

Chẳng biết gì về thân thế của

Minh Quý nên Tuấn Dương vứt cậu ta vào khách sạn rồi giao hết cho lễ

tân. Cũng khuya rồi, anh còn phải tranh thủ về gặp Hạ An nếu không sẽ

rất khó chợp mắt vì nhớ.

Cửa vừa khép lại, Minh Quý liền lao

vào nhà tắm , nôn ra máu tươi. Chắc là anh quá lạm dụng chất cồn nên hệ

tiêu hóa có vấn đề, mà thôi kệ nó, còn đâu tâm trí chăm lo bản thân nữa! Anh để nguyên quần áo ngâm mình trong bồn tắm, nước nóng bốc lên làm

anh thêm chóng mặt, nửa mê nửa tỉnh rên rỉ.

- Xin lỗi em, xin lỗi em…

Người con gái ấy chết rồi, anh nghiễm nhiên là kẻ sát nhân. Lúc đầu,

anh chỉ định hại Đông Vy nhằm dằn mặt đứa em trai cùng cha khác mẹ nhưng không ngờ, hậu quả lớn đến thế. Dù đội cứu hộ đã kịp đưa Đông Vy ra

khỏi xe trước khi nó nổ tung nhưng cô nhóc vẫn rơi vào tình trạng hết

sức nguy kịch. Suốt một tuần đầu nhập viện, Đông Vy nằm liệt giường với

mức phỏng lên tới 60 % diện tích cơ thể, băng cứu thương quấn kín người

chỉ chừa mỗi gương mặt khổ sở. Cô đau tới mức chỉ mấp máy môi hoặc gật

đầu, lắc đầu.

Minh Quý thường quỳ xuống bên cô, lặp đi lặp lại

câu xin lỗi. Những lúc như thế, Đông Vy thường gượng cười, thì thào

trong đau đớn:

- Hì, tai nạn mà. Đâu phải do anh.

- Anh đáng chết! Xin em mau lành bệnh, sớm trở về cho anh bù đắp.

- Hữu… Phong thế nào hả anh?

- Cậu ấy không sao cả. Theo bố về Thụy Sĩ rồi!

Đông Vy chỉ gật nhẹ đầu rồi những ngày sau đó, bệnh tình cô thêm trầm

trọng. Cho tới hôm trước… tấm khăn trắng đã nhẹ nhàng phủ lên con người

bé nhỏ ấy…

Chính xác là vào hai giờ sáng, Đông Vy đã vĩnh viễn biến mất trong sắc trắng thê lương

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...