Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cho Thuê Bạn Trai - Mạc Lí

Chương 28

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

---

Hành động của Từ Đông giống như dội gáo nước lạnh vào Mạnh Vũ Phồn, những suy nghĩ về việc ăn mừng của Mạnh Vũ Phồn lập tức lắng xuống.

Cậu và Từ Đông đều là tiền đạo, cậu được chọn, nhưng Từ Đông lại không được chọn... Có điều không sao, với năng lực của Từ Đông, vào đội dự bị tuyệt đối không vấn đề, tới lúc đó huynh đệ họ hai người có thể kề vai chiến đấu trên sân như trước!

“Được rồi, danh sách còn chưa đọc xong, những lời chúc mừng của các cậu đợi một lúc nữa rồi hãy nói.” Huấn luyện viên mở trang giấy khác ra, tiếp tục nói: “Tiếp theo, tôi đọc danh sách bảy người trong đội hình dự bị, hai tiền đạo, hai trung phong, ba hậu vệ, cụ thể là ...”

Ông đọc đến tên ai, người đó liền kiềm chế không được hét to, bày tỏ sự vui sướng trong lòng.

Sau khi bảy cái tên lần lượt được đọc xong, Mạnh Vũ Phồn bỗng phát hiện, trong số những cái tên này không có Từ Đông! !

Trong đội bọn họ có tổng cộng năm tiền đạo, hai người ra sân chính, hai người dự bị, nói cách khác, chỉ có Từ Đông là người duy nhất không được chọn.

Từ Đông và Mạnh Vũ Phồn giống nhau, lần đầu tiên tham gia thi đấu CUBA là sinh viên năm nhất, đến năm nay vừa tròn năm năm, dựa vào quy định của hội thi, đây là cơ hội cuối cùng bước vào con đường thi đấu chuyên nghiệp. . . Nhưng cơ hội này như một trận bọt biển, khi cậu không chuẩn bị trước, đột nhiên tan biến.

Kết quả này, tất cả mọi người đều không đoán trước được. Năng lực của Từ Đông không tính là mũi nhọn, nhưng đặc biệt ổn định, trong năm người tiền đạo của đội, ít nhất cậu ấy cũng xếp thứ ba, không ai nghĩ rằng, huấn luyện viên lại có thể loại tên cậu ấy trong danh sách.

Từ Đông bị tin dữ ập đến bất ngờ này đánh gục, mắt cậu như muốn nứt ra, mạch máu hai bên thái dương hằn lên rõ, cơ bắp toàn thân đông cứng lại. Cậu không khác gì một quả bom, bất cứ lúc nào cũng có thể phát nổ.

Mạnh Vũ Phồn lo lắng nhìn về phía Từ Đông, muốn tới an ủi cậu ấy, nhưng lại không biết làm thế nào cho đúng.

Từ Đông run rẩy, hỏi: “Huấn luyện viên, vì ...”

Nhưng không đợi cậu nói xong, tài liệu trong tay huấn luyện viên lại được giở sang trang khác.

“Nói xong tin tốt, tiếp theo, là đến tin xấu. Tôi tuyên bố xử phạt một số đội viên ――” Giọng nói của huấn luyện viên bình tĩnh đến cực điểm, nhưng ai cũng có thể thấy đằng sau sự bình tĩnh đó là phong ba bão táp.

Huấn luyện viên tay cầm tờ giấy, nhẹ nhàng nói từng câu, từng câu: “Tiền đạo Từ Đông, làm trái với quy định của trường, coi thường kỷ luật của đội, trong bản báo cáo, tự ý tham gia thi đấu bên ngoài, còn tính thù lao. Hành vi tham gia giải tự do này, là điều cấm kỵ trong đội. Vì vậy, hình phạt dành cho cậu ấy là, cấm thi đấu ba tháng.”

Mọi người đều kinh hãi! !

Vô số ánh mắt giống như chứng thực, toàn bộ đều dồn về phía Từ Đông.

Họ cuối cùng hiểu được, tại sao huấn luyện viên không chọn Từ Đông vào danh sách tham gia giải đấu, bởi vì cậu phạm lỗi quá nặng, bị cấm thi đấu ! !

Nhịp tim của Mạnh Vũ Phồn trong nháy mắt giảm xuống mức thấp nhất, tuy rằng cậu sớm đã nói với Từ Đông đừng chơi với lửa kẻo có ngày chết cháy, khi cậu thấy người huynh đệ tốt của mình thật sự bị lửa thiêu cháy, cậu hay bất kỳ ai cũng đều thấy buồn thay cậu ấy.

Mà Từ Đông thì sao? Cậu nhìn thấy ánh mắt của tất cả đồng đội, nghe thấy những lời thì thầm, ánh mắt thất vọng xen lẫn khiển trách của ba vị huấn luyện viên, cậu cảm thấy tự tôn của mình đã hoàn toàn vỡ vụn, bị tất cả mọi người giẫm đạp lên.

“...”

Cậu không nói lời nào, cởi đồng phục hung hăng ném sang một bên, ngay sau đó lập tức chạy ra khỏi sân.

Huấn luyện viên không kịp ngăn lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu ấy kích động chạy ra ngoài.

“Từ Đông ――! !” Mạnh Vũ Phồn lo cậu ấy sẽ làm điều gì đó dại dột, ngốc nghếch nên liền đuổi theo.

Nhưng mà, khi hai người họ một trước một sau chạy ra khỏi sân tập, Từ Đông đột nhiên xoay người một cái, giơ cánh tay lên, đấm vào mặt Mạnh Vũ Phồn!

May mắn Mạnh Vũ Phồn kịp thời dừng lại nên né được. Nhưng cho dù cậu phản ứng rất nhanh, một quyền vẫn sượt qua gò má cậu.

“Shit..” Mạnh Vũ Phồn hít mạnh bằng miệng, chỉ cảm thấy trên mặt đau rát, có thể tưởng tượng, gò má cậu rất nhanh sẽ sưng lên:“Từ Đông, cậu bị bệnh à??”

“Mạnh Vũ Phồn, cậu đừng có giả vờ làm người tốt nữa.” Từ Đông cười như bị bệnh tâm thần, hai vai rung lên: “Việc tớ tham gia giải tự do, trên đời này chỉ có trời biết, đất biết, cậu biết, tớ biết, cậu nhận đi, là cậu đã báo cáo với ban huấn luyện chuyện này, đúng không?”

Mười một giờ tối, Dương Tiếu tắm rửa thoải mái, mặc áo choàng tắm với hương thơm dịu dàng, nằm ngả ra sofa một cách lười biếng.

Tối hôm nay Đường Thư Cách không ở nhà, tất cả mọi người trong công ty cô ấy đều tham gia team building ở ngoại ô. Trong WeChat Đường Thư Cách đầy tức giận, cô ấy nói, nơi mà công ty cô ấy chọn vừa vắng vẻ vừa tệ, ngay cả việc nấu cơm cũng cần tập thể hợp tác đánh lửa, buổi tối cô ấy chỉ có thể lấy chăn quấn quanh người cho đỡ lạnh, thấy hối hận vì không đem theo áo lông.

Dương Tiếu vui sướng gửi đi một loạt biểu cảm cười lớn, nghĩ một chút, cô đứng dậy lấy từ trong tủ lạnh ra một hộp kem, sau đó bật TV mở chương trình tống nghệ mà cô thích, hai chân đặt lên trên bàn, bên cạnh đặt mấy lọ sơn móng tay...

Sau đó “tách tách”, cô chụp tấm ảnh gửi cho người bạn thân của mình.

Lol: Đường Đường thân ái, tớ thật thông cảm với cảnh ngộ của cậu.

Lol: Nhân tiện nhắc tới, tớ mới vừa ngâm mình thư giãn, bây giờ đang cực kỳ thoải mái nằm trên sofa xem TV.

Lol: 【 chia sẻ ảnh chụp 】

Sugar Đường: ...

Sugar Đường: Cậu có còn một chút tình chị em không thế?

Lol: Tình chị em nào? Tình chị em như trong tiết mục tuyển tú hai người hoàn toàn không quen biết nhau bắt buộc ở cùng phòng lại còn phải so tài nhưng trước màn hình lại không ngừng khen đối phương đúng không?

Sugar Đường: ...

Dương Tiếu để điện thoại sang một bên, xé túi đựng mặt nạ ra cẩn thận đắp lên, vỗ vỗ cho thấm vào da mặt. Dung dịch trong túi còn lại cô không nỡ bỏ đi, toàn bộ bôi lên cổ ...Khuôn mặt trắng trẻo đẹp đẽ của mỹ nhân đều nhờ vào nhân dân tệ đắp lên.

Cô vừa nghe TV, vừa dùng miếng cạo gió mát xa chân. Người khác khen chân cô vừa trắng vừa mịn, nhưng lại không biết mỗi ngày cô đều kiên trì matxa chân một trăm lần, lưu thông mạch máu.

Con gái ơi là con gái, muốn xinh đẹp thật không dễ dàng mà.

Khi cô đang hì hụi mát xa chân, điện thoại bên cạnh vang lên.

Mà người gọi điện thoại lại là Mạnh Vũ Phồn.

Bây giờ đã là mười một giờ đêm, cậu ấy nửa đêm gọi cô làm gì?

Dương Tiếu nghi ngờ nghe điện thoại, giây tiếp theo, nghe tiếng nhạc ồn ào sôi động ùa tới, suýt chút nữa làm thủng màng nhĩ cô.

Dương Tiếu: “...? Mạnh Vũ Phồn?”

“Alo? Alo? Nghe thấy không?” Một người đàn ông trung niên ở đầu dây bên kia đang hét lên trong tiếng nhạc: “Xin hỏi cô có phải là “Nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời” không?

Dương Tiếu: “...hả?”

Người đàn ông trung niên: “Tôi là bảo vệ quán Bar! Bạn cô say rồi! Cậu ấy đang muốn lên sân khấu nhảy thoát y!!”

Dương Tiếu: “...hả?”

Người đàn ông trung niên nói: “Chỗ chúng tôi là quán Bar nghiêm túc, không được gây rối! Cô mau đến đưa bạn cô về đi, thân hình cậu ấy to lớn quá, để giữ được cậu ấy chúng tôi phải huy động đến ba bảo vệ đấy!!!”

Dương Tiếu im lặng.

Dương Tiếu im lặng.

Dương Tiếu không im lặng được nữa.

“Tôi nghĩ anh đã nhầm rồi.” Ánh mắt Dương Tiếu như không, nhìn lên móng chân vừa mới sơn xong: “Tôi và ... chàng trai nhảy thoát y này hoàn toàn không quen, anh có thể gọi cho người bạn khác của cậu ấy.”

“Cái gì? !” Người đàn ông trung niên còn đang quát lên: “Tôi tưởng cô là bạn gái cậu ấy!! Cậu ấy cứ gọi cái gì Tiếu Tiếu, Tiếu Tiếu, số điện thoại của cô trong điện thoại cậu ấy là đầu tiên, lại còn một loạt ký hiệu mặt cười, tôi cứ tưởng rằng cô là bạn gái Tiếu Tiếu của cậu ấy chứ!!”

“...” Dương Tiếu nói: “Không, anh hiểu lầm rồi, tôi với cậu ấy không có quan hệ gì.”

Nói xong, cô không đợi người đàn ông trung niên nói gì, lập tức tắt điện thoại.

Chó chết, không ở ký túc xá mà ngủ, lại còn đi Bar uống rượu? Chả lẽ cậu không biết tửu lượng của cậu kém thế nào sao? Lại còn nhảy thoát y??? Thật sự là muốn làm phản rồi!

Dương Tiếu không biết cậu buồn phiền việc gì, Dương Tiếu cũng không quan tâm cậu buồn phiền việc gì.

Dù sao, cô là người thuê cậu, là bậc trên của cậu, là chủ của cậu, và không phải là bạn gái cậu. Cô vừa tắm gội thơm tho, sơn móng tay, đắp mặt nạ, tuyệt đối không thể ra ngoài!

. . . . . .

Mười phút sau, Dương Tiếu ngồi trong chiếc xe Buick màu đỏ, gọi điện thoại cho Mạnh Vũ Phồn.

Cô đi rất vội, chỉ choàng bên ngoài bộ đồ ngủ một cái áo khoác, đeo đai lưng rất nhanh, vì để thuận tiện khuân vác “vật nặng”, cô lấy từ trong tủ giầy đôi Nike AJ đi vào...

Cô nhìn bản thân mình trong gương, phát hiện cách ăn mặc của cô chẳng ra cái gì, cực kỳ quái dị.

Điện thoại reo ba hồi chuông, rất nhanh liền có người nghe máy.

Nghe điện thoại vẫn là người đàn ông trung niên lúc đầu: “Alo? Là cô “nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời” phải không?

“Vâng...” Dương Tiếu không nghĩ Mạnh Vũ Phồn sẽ lưu danh bạ cô bằng một loạt ký hiệu biểu cảm, thật sự là xấu hổ cực kỳ: “Phiền ông gửi tôi định vị quán Bar, tôi đang đến đón cậu ấy.”

Người đàn ông trung niên nghi ngờ nói: “Cô tới đón cậu ấy? Không phải cô nói không phải bạn gái cậu ấy sao?”

“Tôi quả thật không phải bạn gái cậu ấy.” Dương Tiếu thở dài: “Tôi kiếp trước nợ cậu ấy tám trăm vạn, kiếp này đầu thai làm mẹ cậu ấy.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 4: Con rể giả tới cửa
Chương 5
Chương 5: Công ty quy định, tiếp rượu thu tiền. Nhưng tiếp rượu ba vợ, tôi không thu tiền!
Chương 6
Chương 6: Phép thuật thời gian đã hết rồi.
Chương 7
Chương 7: Con rể tới cửa, phải gửi lì xì!
Chương 8
Chương 9
Chương 9: Bạn trai của cô ấy, cùng chung tài khoản!
Chương 10
Chương 10: Bạn trai cũ âm hồn không tan
Chương 11
Chương 11: Bạn trqi của bạn đã gửi hàng!
Chương 12
Chương 12: Mùa động nên mặc gì mới tốt nhỉ? Mùa đông nên khỏa thân!
Chương 13
Chương 13: "Con gái các chị mặc đồ liền thân thì làm thế nào để đi vệ sinh?"
Chương 14
Chương 14: Đại hội thể dục thể thao dành cho người nhà nhân viên công chức (1)
Chương 15
Chương 15: Đại hội thể dục thể thao dành cho người nhà nhân viên công chức (2)
Chương 16
Chương 16: Đại hội thể dục thể thao dành cho người nhà nhân viên công chức (3)
Chương 17
Chương 17: Đại hội thể dục thể thao dành cho người nhà nhân viên công chức (4)
Chương 18
Chương 18: Tôi có thể chạm vào cơ ngực của cậu không?
Chương 19
Chương 19: Nếu tôi giành được MVP, chị có thể hôn tôi một cái không?
Chương 20
Chương 20: "Nụ hôn này gửi cho cậu trước, giành MVP cho tui, không được nuốt lời"
Chương 21
Chương 21: Chúng ta không có mối quan hệ tình yêu tuyệt mĩ, chúng ta chỉ có mối quan hệ tiền bạc tuyệt mĩ!
Chương 22
Chương 22: "Ba nó à, tôi đưa cậu về trường."
Chương 23
Chương 23: Thi đấu cá độ
Chương 24
Chương 24: Người bạn trai này, tôi muốn trả hàng!
Chương 25
Chương 25: "Đây là tiền đá bóng của cậu tối qua, cầm lấy đi"
Chương 26
Chương 26: "Sao thế? Chị Tiếu Tiếu à, chị muốn nuốt lời sao?"
Chương 27
Chương 27: "Bạn trai cô say rồi còn muốn lên sân khấu nhảy thoát y!" (1)
Chương 28
Chương 28: "Bạn trai cô say rồi còn muốn lên sân khấu nhảy thoát y!" (2)
Chương 29
Chương 29: "Chị Tiếu Tiếu, em không muốn về ký túc xá, em muốn về nhà chị!"
Chương 30
Chương 30: Mỡ để miệng mèo, không ăn thì phí
Chương 31
Chương 31: Người không muốn giao chìa khóa xe chung, trong nhà còn chìa khóa dự phòng không?
Chương 32
Chương 32: "Chị Dương Tiếu, tuần này em muốn thuê anh Mạnh làm bạn trai em!"
Chương 33
Chương 33: "Tôi đang đợi chị từ chối giúp!"
Chương 34
Chương 34: So với việc ném trúng bóng vào rổ, cậu càng muốn nêm trúng trái tim Dương Tiếu hơn (1)
Chương 35
Chương 35: So với việc ném trúng bóng vào rổ, cậu càng muốn ném trúng trái tim Dương Tiếu hơn (2)
Chương 36
Chương 36: "Đúng lúc hôm nay rảnh rỗi nên đến xem chú của cậu thi đấu bóng rổ"
Chương 37
Chương 37: "Ngoài hoa hồng ra, tôi còn muốn giành quán quân!"
Chương 38
Chương 38: "Mạng Vũ Phồn... Tôi với cậu bỏ trốn nhé!"
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cho Thuê Bạn Trai - Mạc Lí
Chương 28

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...