Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chưa Biết Đánh Vần Đã Phải Làm Mẹ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm nay tôi tải một ứng dụng thông minh, nghe nói có thể tạo ra một hình tượng của riêng mình.

Nghe có vẻ ngầu đấy, đôi tay nhỏ xíu của tôi bấm lấy bấm để, rồi nó hiện thông báo.

【Dành cho cá nhân hay dành cho tất cả?】

Nghĩa là sao nhỉ?

Chẳng hiểu gì cả.

Thế thì chọn dành cho tất cả đi.

Tôi ngoan ngoãn chờ đợi, mong chờ nó sẽ chia cho mình một người bạn nhỏ thật đặc biệt.

Hôm qua tiểu Hoa vừa khoe là kết bạn được với một người bạn nước ngoài đấy.

Hừ, mình còn có thể ngầu hơn bạn ấy nhiều.

Thế nhưng nhìn hai chữ mẹ ơi trên màn hình, tôi vẫn hơi ngẩn người.

Tôi mới có năm tuổi thôi à.

Mà thôi không sao hết, lúc chơi đồ hàng tôi vẫn thường xuyên đóng vai mẹ mà.

Tôi có thể làm một người mẹ tốt.

Đây chắc hẳn là một chị gái vừa mới trưởng thành.

Chị ấy nói với tôi rằng hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của mình, hy vọng nhận được một lời chúc phúc từ mẹ.

「Chúc con gái yêu sinh nhật vui vẻ.」

Chuyển giọng nói thành văn bản, gửi đi.

Thế nhưng đón sinh nhật thì đều cần có quà mà, tôi nhớ lại những lễ trưởng thành mình từng tham gia, bây giờ chuẩn bị thì cũng không kịp nữa rồi.

Thế là tôi hỏi chị ấy: 「Con muốn quà gì nào? Mẹ có thể tặng cho con.」

Đối phương ngập ngừng hồi lâu mới ngập ngừng đáp: 「Vậy mẹ có thể tặng con một gói b.ăn.g v.ệ si.nh được không?」

小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện

Ồ~ đây là thời kỳ đặc biệt của con gái, tôi biết mà.

Bình thường mẹ cũng có, những lúc thế này nhất định phải chăm sóc thật tốt mới được.

Hỏi chị ấy địa chỉ xong, tôi vội vàng chạy xuống lầu.

「Vương ma ma, Vương ma ma, gọi anh shipper giúp con với.」

Gọi xong tôi liền chạy vào phòng mẹ, lục ra mấy gói b.ăn.g v.ệ si.nh mẹ hay dùng.

Đủ loại xanh đỏ tím vàng, tôi dứt khoát mỗi loại lấy hai miếng.

Tôi lại chạy biến vào bếp mở ngăn kéo, lấy ra hộp đường nâu gừng ở bên trong, cái này có thể giúp bụng nhỏ dễ chịu hơn.

Vương ma ma nhìn tôi bận rộn chạy đôn chạy đáo, cười híp mắt hỏi: 「Dao Dao bảo bối lấy mấy thứ này làm gì thế? 」

Tôi vui vẻ trả lời bà: 「Gửi cho con gái của con, hôm nay là sinh nhật chị ấy rồi.」

Nói đến đây, tôi mới sực nhớ ra là còn phải ăn bánh kem với gà rán KFC nữa chứ.

Tôi thích ăn KFC nhất luôn, nhưng bố mẹ toàn bảo không tốt cho sức khỏe, chỉ sinh nhật mới cho tôi ăn thôi.

Vậy thì hôm nay cũng phải gửi cho chị ấy.

Tôi vội giục Vương ma ma gọi điện đặt giúp, dù bà chẳng hiểu tôi đang làm trò gì nhưng vẫn làm theo.

Tôi đặt thật nhiều xô gà rán gia đình rồi nhắn tin trả lời chị ấy: 「Con có thể chia sẻ cho các bạn của mình nhé, sinh nhật vui vẻ nha.」

Đơn hàng hoàn thành, tôi hỏi anh shipper: 「Chị ấy trông thế nào ạ?」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chua-biet-danh-van-da-phai-lam-me/chuong-01.html.]

Anh shipper bảo nơi chị ấy ở rất lộn xộn, là một khu làng trong phố, hơn nữa sắc mặt chị ấy trắng bệch lắm.

Tôi cảm thấy chị ấy thật đáng thương, nhưng đồng thời cũng rất vui vì mình đã có một đứa con gái rồi.

Khác hẳn với lúc chơi đồ hàng bình thường, đây là một cô con gái thật sự luôn đó.

Thế là tôi liền lên mạng tìm kiếm cách nuôi con gái, phát hiện ra lứa tuổi mười tám đáng lẽ đang là lúc đi học đại học.

Cùng lúc đó tôi thấy có người đăng bài: 【Tiền sinh hoạt 1500 tệ thực sự không đủ tiêu.】

Thế nên tôi đã chuyển khoản cho chị ấy 4000 tệ. Chị ấy rất chấn động, hỏi tôi: 「Tại sao lại chuyển tiền cho con?」

Tôi nói: 「Mẹ thì phải đưa tiền sinh hoạt cho con gái chứ.」

Khung đối thoại hiện thị đối phương đang nhập văn bản, nhưng mãi một lúc lâu sau mới thấy tin nhắn gửi đến.

Chị ấy chuyển trả lại cho tôi ba nghìn, nói: 「Hiện giờ cuộc sống của con rất khó khăn, số tiền này con có thể nhận trước không? Đợi đến khi nào có tiền con sẽ trả lại cho mẹ.」

Tôi thấy chị ấy thật hiểu chuyện, liền hỏi: 「Con tên là gì thế?」

Chị ấy nói mình tên là Cố U U, là một trẻ mồ côi, sau khi đủ mười sáu tuổi thì ra ngoài đi làm thuê.

Nhưng vì chưa trưởng thành nên toàn làm những công việc lặt vặt, gần đây lại thất nghiệp, chị ấy thực sự không còn đồng nào cả.

Tôi rất thắc mắc: 「Không có tiền thì con sống ở đâu?」

Chị ấy trả lời: 「Trước đây con từng ở gầm cầu, công trường, giờ thì thuê được một căn phòng. Tiền thuê rất rẻ, một tháng 150 tệ. Nhưng con cũng sắp không trả nổi nữa rồi.」

Tôi liền nhắn lại: 「Không sao đâu, mẹ nuôi con gái là chuyện đương nhiên mà. Sau này mỗi tháng mẹ sẽ cho con 4000 tệ.」

Vừa nãy tôi có tìm kiếm rồi, các chị ấy bảo tình hình việc làm bây giờ khó khăn lắm, ngay cả khi tốt nghiệp cũng không nuôi nổi gia đình.

Tôi giờ cũng đã làm mẹ rồi, không thể quá khắt khe với con gái mình được.

Một lúc sau, mẹ đi mua sắm về đến nhà.

Mẹ gõ cửa phòng tôi rồi hỏi: 「Bảo bối à, vừa nãy Vương ma ma bảo với mẹ là con lấy b.ăn.g v.ệ si.nh đem tặng người ta. Chuyện này là thế nào vậy con?」

Tôi vô cùng hào hứng kể với mẹ: 「Con đem tặng cho con gái của con đấy ạ.」

Mẹ giật b.ắ.n mình: 「Con đào đâu ra con gái thế hả?」

Tôi cầm điện thoại lên, chỉ vào màn hình rồi nói: 「Điện thoại ghép đôi cho con một người con gái, một người bạn nhỏ cực kỳ đáng thương luôn. Hôm nay là sinh nhật chị ấy, nhưng chị ấy lại đến kỳ đặc biệt, nên con mới lấy đem tặng chị ấy ạ.」

Sắc mặt mẹ hơi kỳ lạ, nhưng vẫn kiên nhẫn bảo tôi: 「Bây giờ có rất nhiều kẻ l.ừ.a đ.ả.o, chuyên môn đi lừa tiền thôi con ạ.」

Nhưng tôi lại không tin: 「Anh shipper bảo chị ấy t.h.ả.m lắm, lại còn là trẻ mồ côi không có ai chăm sóc nữa. Nếu ngay cả con cũng không quan tâm chị ấy thì chị ấy sẽ giống như hai mẹ con đáng thương trong điện thoại, bị c.h.ế.t cóng trong đêm đông giá rét mất.」

Mẹ hỏi: 「Có phải cái trò chơi nhà hàng gì đó, chuyên môn bế em bé đi xây nhà giữa mùa đông không?」

Tôi gật đầu: 「Vâng, đúng là cái đó ạ.」

Mẹ ôm mặt, vẻ mặt đầy suy sụp giải thích: 「Bảo bối ơi, người thật và điện thoại không giống nhau đâu con.」

Tôi nghiêm túc đáp: 「Tất nhiên là con biết chứ, trò chơi còn có thể hồi sinh, chứ người thật mà c.h.ế.t là c.h.ế.t thật luôn đấy ạ.」

Tôi rưng rưng nước mắt, ôm lấy đùi mẹ mà nhìn bà.

「Con không muốn con gái con phải c.h.ế.t đâu.」

Mẹ chẳng còn cách nào khác, chỉ đành thở dài: 「Vậy thì con không được đưa cho người ta quá nhiều tiền đâu nhé.」

Tôi gật đầu đồng ý: 「Con gái ngoan lắm, dễ nuôi cực kỳ, mỗi tháng chỉ cần 4000 tệ thôi ạ.」

Tiền tiêu vặt mỗi tháng của tôi có tận một trăm nghìn tệ, tuy cũng không nhiều nhặn gì nhưng đủ để nuôi chị ấy rồi.

Mẹ cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, tôi liền nín khóc mỉm cười.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chưa Biết Đánh Vần Đã Phải Làm Mẹ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...