Sau khi lên cấp hai, tôi ở nội trú, cuối tuần về nhà một chuyến để lấy tiền và quần áo rồi đi ngay, không dám nán lại dù chỉ một chút.
Những năm đó, tôi hết lần này đến lần khác đi trên con đường em gái từng đi đưa cơm, cẩn thận nhìn từng ngọn cỏ, từng cái cây trên đường, cố gắng tìm ra một chút manh mối nào đó và tưởng tượng vô vàn khả năng.
Khổ sở giày vò.
4
“Bình thường em ngủ trưa bao lâu?” Lão Dư rất hứng thú với vụ án này nên vừa lật hồ sơ tôi tìm được vừa hỏi.
Năm đó, vụ án này được xếp vào loại mất tích, cứ thế bị gác lại suốt mười mấy năm.
“Tùy tình hình ạ, có khi lâu mà cũng có khi ngắn. Nhưng hôm đó không hiểu sao em lại rất buồn ngủ, còn ngủ hơn hai tiếng lận, đến khi bị bố em gọi mới dậy.”
“Em nói em bị say nắng, khi đó cảm giác thế nào? Còn nhớ không?”
Tôi cố gắng hồi tưởng lại cảm giác trưa hôm đó.
“Toàn thân rã rời, buồn ngủ, chóng mặt, đầu óc nặng trịch, chân tay nhẹ bẫng…”
Lão Dư nghe xong thì trầm ngâm một lát.
“Em đã từng nghĩ tới chưa, có lẽ em không phải bị say nắng không?”
Da đầu tôi tê dại, trợn tròn mắt nhìn ông.
“Triệu chứng của say nắng là hoa mắt chóng mặt, ù tai đau đầu, tứ chi rã rời, buồn nôn ói mửa, đổ mồ hôi lạnh…”
“Triệu chứng của em không giống say nắng, ngược lại giống như đã uống phải…”
Trong lòng tôi giật mình, không đợi ông nói hết đã buột miệng hỏi: "Uống phải cái gì ạ?"
“Thuốc an thần hoặc thuốc có thành phần gây mê.” Lão Dư nhìn tôi rồi nói đầy ẩn ý.
Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ?
Quả thật triệu chứng của việc uống thuốc an thần và say nắng có nhiều điểm tương đồng.
Tuy nhiên, say nắng có hai đặc điểm rất riêng biệt, đó là buồn nôn ói mửa và đổ mồ hôi lạnh.
Nhưng hôm đó tôi nhớ rất rõ, tôi không hề có!
Tất cả lông tơ trên người tôi đều dựng ngược lên.
5
Năm đó, người lớn bao gồm cả cảnh sát đều mặc nhiên cho rằng tôi lười biếng, sợ nóng nên đã để em gái đi đưa cơm.
Tất cả những gì tôi nói đều bị coi là lời bào chữa để trốn tránh trách nhiệm.
Họ đã dồn hết sức lực vào việc tìm người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-em-gai-da-bien-mat/chuong-2.html.]
Vì vậy đã bỏ lỡ một manh mối quan trọng đến thế.
“Thầy ơi, sao thầy lại nghĩ em không phải bị say nắng ạ?”
Vụ án cuối cùng đã có bước đột phá, tôi kích động đến mức run rẩy toàn thân.
“Đơn giản thôi. Qua lời kể của em thì có thể thấy em và em gái có tình cảm sâu sắc, em ấy còn nhỏ mà tự đi đưa cơm, em sẽ rất lo lắng cho em ấy.”
“Trong trường hợp bình thường, em sẽ đợi em ấy về rồi mới ngủ nhưng em lại ngủ thiếp đi, còn ngủ lâu như vậy. Nếu không phải bố em đánh thức thì e rằng em còn ngủ lâu hơn nữa.”
“Rõ ràng điều này không bình thường.”
Lão Dư vừa xem hồ sơ vừa nói.
Mắt tôi nóng lên, gật đầu.
Bao nhiêu năm qua, Lão Dư là người đầu tiên nhận ra tình cảm giữa tôi và em gái là phi thường.
Năm đó sau khi em gái mất tích, bố tôi chỉ vào mũi tôi mà mắng: "Mày làm chị kiểu gì vậy hả? Em gái mất tích mà mày cũng ngủ được sao? Sao mày không ngủ c.h.ế.t luôn đi?"
Lúc đó tôi không hiểu tại sao mình lại ngủ thiếp đi, đến cả bản thân tôi cũng tự căm ghét mình.
Không ai biết, tôi yêu em gái đến nhường nào.
Càng không ai biết, tình cảm giữa chúng tôi vượt xa tình chị em thông thường.
Không chỉ vì trước khi tôi vào tiểu học, chúng tôi đã ở bên nhau 24 giờ mỗi ngày.
Mà còn bởi vì dù là mùa đông lạnh giá hay mùa hè nắng gắt, chúng tôi đều nương tựa vào nhau, cùng sẻ chia hoạn nạn.
Khi ấy, bố mẹ vì bận làm ăn, đã để tôi và em gái ở nhà cho bà nội chăm sóc nhưng bà nội lại sùng bái đạo Thiên Chúa, thường xuyên chạy đi tụ họp với giáo hữu, bỏ mặc tôi và em gái ở nhà cả ngày, không hề quan tâm.
Vì vậy, sáu tuổi tôi đã biết nấu cơm cho em gái ăn, cơm cháy thì cùng ăn cơm cháy, cơm thơm thì cùng ăn cơm thơm.
Con cái nhà người khác khóc đều gọi mẹ, còn em gái tôi khi khóc lại gọi là chị.
6
“Hôm đó em ra nhiều mồ hôi, chắc hẳn đã uống không ít nước. Có lẽ vấn đề nằm ở nước.”
Lão Dư chỉ vào cốc nước trước mặt tôi.
“Thế nhưng ai lại hạ thuốc một đứa trẻ mười tuổi? Mục đích là gì ạ?” Tôi không kìm được hỏi.
Khi nói câu này, trong đầu tôi hiện lên hai khả năng, mỗi khả năng đều khiến người ta tuyệt vọng hơn.
“Nhà em có kẻ thù không?”
Tôi lắc đầu: "Bố mẹ con làm ăn chú trọng hòa khí sinh tài, rất ít khi xung đột với người khác. Hôm đó kẻ vô lại duy nhất từng bất hòa với nhà em, lại có bằng chứng ngoại phạm."
Khi chúng tôi đang nói chuyện thì bên ngoài trở nên ồn ào.
--------------------------------------------------