Hồi nhỏ, tôi mua hai quả là vì em gái một quả, tôi một quả.
Bây giờ tôi mua hai quả, là vì thói quen mua hai quả.
“Được thôi! Bác nhớ hai chị em cháu thích ăn trứng trà nhất!”
Ông ấy vừa vớt trứng trà vừa khách sáo mỉm cười, khuôn mặt đầy nếp nhăn như một quả óc chó.
Khi nói nửa câu sau, dường như ông ấy nhận ra điều gì đó, tay khựng lại, nụ cười trên mặt cũng trở nên gượng gạo.
“Chưa tìm thấy sao? Hôm đó tôi ra quán muộn, vẫn ở trong nhà, không giúp được gì, tôi xin lỗi nha, nhóc con.”
Khi ông ấy nói câu này thì sờ sờ mũi.
Đây là biểu hiện của sự chột dạ.
“Cái này không trách bác được vì năm đó bác không hề nghe thấy gì cả.” Tôi nhấn mạnh từ "nghe".
Tay ông ấy run lên khi cầm trứng trà, vội vàng ngăn tôi đang định quét mã thanh toán: "Không cần tiền đâu! Bác nghe nói cháu đã mặc đồng phục cảnh sát, làm rạng danh cả khu phố cũ của chúng ta rồi! Hai quả trứng trà này, bác mời cháu đó! Đây, cầm lấy, cẩn thận kẻo bỏng tay.”
Lão Vương Mù này nổi tiếng là keo kiệt, mấy năm nay ngay cả anh trai và chị dâu ruột của ông ấy ăn trứng trà cũng phải trả tiền, vậy mà hôm nay lại mời tôi ăn trứng trà ư?
“Cháu cảm ơn bác Vương!” Tôi cẩn thận nhận lấy trứng trà, tiện tay quét mã, trứng trà của ông ấy hai tệ một quả, tôi chuyển mười tệ qua.
Cùng với tiếng thông báo "Tài khoản Alipay nhận được mười tệ", Vương Mù cuống quýt, vội vàng xua tay: "Con bé này, sao cháu lại không nghe lời vậy? Chuyển nhiều thế làm gì?"
Tôi ghé sát vào ông nói: "Cháu đang điều tra vụ mất tích của em gái cháu, nếu bác Vương có bất kỳ manh mối quan trọng nào cung cấp, cục cảnh sát sẽ có một khoản tiền thưởng."
Tai ông ấy động đậy, ngẩn người một lát rồi thở dài nói: "Em gái cháu thật đáng thương, tiền thưởng thì bác không cần đâu. Bác chỉ nói những gì mình nghe thấy, không đảm bảo chính xác. Nếu có thể giúp được cháu thì sau này cứ thường xuyên đến mua trứng trà là được."
Tai của Vương Mù nổi tiếng là thính, có thể thông qua tiếng bước chân để phán đoán ai đã đi qua cửa tiệm của ông ấy.
Chiều hôm đó, trước khi tin tức em gái tôi mất tích được lan truyền, không ngờ có một người tới đã đi ngang qua cửa tiệm của ông ấy.
“Nhóc con, hãy quan sát kỹ hơn, nhớ lại nhiều chi tiết cũ, đừng bỏ qua bất kỳ ai xung quanh.”
Đây là lời khuyên cuối cùng của Vương Mù.
9
Ngày 25 tháng 9 năm 2024, đứa trẻ tự kỷ mất tích kia đã được tìm thấy.
Thi thể đã bị ngâm nước biển đến mức trương phình, nội tạng bị cá biển và chim biển moi rỗng, thảm không nỡ nhìn.
Bố mẹ đứa bé khóc lóc vật vã, trông rất đau buồn.
Nhưng tiếng khóc vang trời khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.
Hơn nửa năm nay, tôi đã chứng kiến không ít những cảnh ly hợp đau khổ ở cục cảnh sát.
Thật ra, nỗi buồn và sự đau lòng thật sự là vô thanh, thậm chí không thể rơi một giọt nước mắt nào.
Đáng tiếc là chúng tôi không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh người bố này hay thậm chí là cặp vợ chồng này đã cố ý đẩy đứa trẻ vào nguy hiểm.
Tâm trạng tôi tệ hại vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-em-gai-da-bien-mat/chuong-4.html.]
Có lẽ vì nạn nhân của vụ án này cùng tuổi với em gái tôi.
Có lẽ vì cô bé cũng giống em gái tôi, đều mắc bệnh nan y, luôn khiến tôi nhớ đến em gái.
Nhớ lại từng nụ cười, từng cái nhíu mày của em, nhớ em lao vào lòng tôi ngọt ngào gọi chị.
Nhớ lại sự bất lực và đau đớn của em mỗi khi cơn hen suyễn tái phát.
Tôi nằm mơ cũng muốn biết em ấy có còn sống hay không.
Em ấy có ổn không?
Em ấy đã đi đâu rồi?
Tôi bị giày vò đến mức sắp phát điên.
10
Ngày 6 tháng 10 năm 2024, tôi trực xong ca Quốc Khánh, quyết định quay về tìm lại những nhân chứng năm xưa.
Hai nhân chứng đã chứng minh kẻ vô lại đó và bà nội tôi có bằng chứng ngoại phạm năm ấy.
Lão Dư cũng nói lỡ như một trong hai người này nói dối thì sao?
Vậy nên, chỉ cần có thể cạy miệng họ, có lẽ sẽ tìm ra được sự thật năm đó.
Tôi sẽ tìm được em gái.
Tôi tìm đến bác Trương, nhân chứng của kẻ vô lại trước.
Sau đó lại tìm bà Chu, nhân chứng kiêm giáo hữu của bà nội tôi.
Mất cả một ngày trời để làm công tác tư tưởng với hai người họ.
Kết quả nằm ngoài dự đoán của tôi.
11
9 giờ 30 phút sáng ngày 7 tháng 10 năm 2024, tôi bước vào một sân nhà.
Trong sân, một bà lão tóc bạc phơ đang phơi những sợi củ cải dính đầy hạt muối.
Bà lão này và cả sân đầy sợi củ cải muối này chính là thủ phạm khiến em gái tôi mắc bệnh hen suyễn năm đó.
Tôi từng bước đến gần bà lão.
"Mùa thu năm 2005, con bị viêm phổi, bố mẹ đưa con đến bệnh viện Nhi đồng thành phố khám bệnh, để em gái ở lại cho bà chăm sóc.”
"Ngày xảy ra chuyện, đến lượt các giáo hữu đến nhà làm lễ, bà thấy rất vinh dự, bận rộn tiếp khách nên quên mất em gái con.”
"Em gái đói, tìm bà hai lần, đều bị bà đuổi ra khỏi phòng, đói đến mức phải ăn củ cải muối khô phơi trong sân."
Dù đã qua bao nhiêu năm nhưng mỗi khi nhắc đến chuyện này, lòng tôi vẫn đau như cắt.
--------------------------------------------------