Thím Thẩm là bà mối nổi tiếng trong thôn. Trong tay bà ta luôn có những cô gái từ bên ngoài đến.
Bất kể cao thấp mập ốm, xinh đẹp hay xấu xí, một khi đã bước chân vào thôn chúng tôi thì chưa có một ai có thể chạy thoát ra ngoài.
Vậy mà cô gái trước mặt này có bản lĩnh gì mà chạy được đến tận núi Tây?
Mặc dù nhà họ Thẩm ở ngay gần núi Tây, nhưng dựa theo cái đức hạnh của Thẩm Phú Quý.
Cô vợ xinh đẹp thế này vừa tới tay, sao hắn có thể để cô ta dễ dàng chạy thoát được?
"Đường ra khỏi đây xa lắm, cô trốn ra ngoài thế này không sợ Thẩm Phú Quý phát hiện sao?"
Cô ta dường như nhớ đến chuyện gì đó khó nói, khó khăn mở lời:
"Trưa nay... Thẩm Phú Quý nói hắn đã được toại nguyện cho nên canh chừng tôi không nghiêm ngặt lắm."
"Cầu xin cô, nói cho tôi biết đường nào ra khỏi thôn đi!"
Trưa nay? Được toại nguyện?
Tôi ngoảnh phắt đầu lại, nhìn chằm chằm vào chị tôi đang bị gói trong cái bọc dưới hố đất.
Khéo thật, chị tôi cũng bị Thẩm Phú Quý cướp mất trinh tiết vào lúc đó.
Lúc đó chắc chắn người phụ nữ làng khác này đang đứng ngay bên cạnh chứng kiến chứ gì?
Cô ta tưởng nhầm tôi là chị tôi, vậy mà còn có thể thản nhiên nhắc đến nỗi đau của chị tôi như không có chuyện gì.
Lời trong ý ngoài, câu nào cũng là vì lo nghĩ cho bản thân mình.
Sao tâm địa cô ta có thể độc ác như vậy?
Chị tôi, chị ấy rõ ràng không có chút khả năng tự vệ nào!
Thậm chí trong lòng tôi còn có một suy đoán độc địa, liệu có phải chính cô ta đã giúp Thẩm Phú Quý cướp đi sự trong trắng của chị tôi hay không!
Người phụ nữ kia thấy tôi không nói gì, không biết móc từ đâu ra một chiếc khóa vàng.
"Đây là trang sức tôi mang theo bên người. Cô có thể cầm lấy đổi tiền, cầu xin cô chỉ cho tôi đường ra ngoài với!"
Thế mà Thẩm Phú Quý còn cho phép cô ta đeo trang sức? Xem ra cô ta đúng là không phải dạng vừa đâu!
Tôi sờ vào hoa văn trên khóa vàng, trong lòng khẽ động bèn thò tay vào cái bọc dưới hố đất, xé một dải vải đưa cho cô ta:
"Hai ngày sau, hãy đi về hướng Đông Nam. Đến lúc đó cô nhớ che kín mặt, buộc dải vải này lên cổ."
"Đến chỗ cái cây cổ thụ đầu thôn, họ nhìn thấy dải vải này sẽ tưởng cô là tôi."
"Tôi là Áp Sàng Nữ của thôn, theo lệ thường họ sẽ không thể cản tôi lại."
"Tôi chỉ giúp cô được đến đây thôi."
Có vẻ người phụ nữ kia còn muốn hỏi thêm gì đó thì đằng xa đột nhiên vọng lại tiếng của Thẩm Phú Quý:
"Vân Vân, em đi ra núi Tây làm gì? Muốn chạy trốn à?"
Lập tức sắc mặt người phụ nữ trở nên hoảng hốt, cố gắng nén giọng trả lời vọng lại:
"Anh Phú Quý, em vừa bị lạc đường thôi mà, Tối nay chúng ta ngủ sớm nhé~"
Nói xong, cô ta khẽ nói cảm ơn, rồi nhanh chân chạy đi mất.
Còn tôi cũng kinh ngạc trước khả năng lật mặt của cô ta.
Suy đoán trong lòng tôi lại càng chắc chắn thêm vài phần.
Tôi sờ sờ chiếc khóa vàng, lại mở lá bùa kia ra.
Hồi lâu sau, tôi mới chôn cất chị cẩn thận.
Mấy con cú mèo kêu lên vài tiếng.
Đêm đã khuya lắm rồi.
9
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-gai-ap-giuong/chuong-4.html.]
Trên đường về nhà, tôi đi ngang qua nhà Thẩm Phú Quý.
Đúng là mới cưới vợ, đèn đuốc nhà hắn sáng trưng.
Ngay cả giữa đêm, phòng của Thẩm Phú Quý cũng bật đèn.
Thậm chí để tìm cảm giác kích thích, Thẩm Phú Quý còn chẳng thèm kéo rèm cửa.
Người phụ nữ tôi vừa gặp lúc nãy, giờ phút này đang áp sát cơ thể vào cửa sổ, thân hình lắc lư ngả nghiêng.
Cả hai người đều đang gào thét phóng túng.
Tim tôi thắt lại, cảm thấy bực bội vô cớ.
Tôi nhìn chằm chằm vào người phụ nữ kia, trong lòng gần như đã khẳng định.
Chắc chắn là cô ta đã hại chị tôi!
Cô ta đã lẳng lơ như vậy, sao lúc đầu lại có thể để mặc cho Thẩm Phú Quý hủy hoại chị tôi?!
Cứ đợi đấy! Ngày kia, ngày kia là ngày thứ ba sau khi chị tôi c.h.ế.t.
Ngày thứ ba là ngày hồn ma c.h.ế.t oan trở về.
Còn con đường tôi chỉ cho cô con dâu nhà họ Thẩm không phải con đường cô ta có thể đi ra khỏi thôn.
Người canh giữ ở đầu thôn chính là anh họ của thím Thẩm.
Đến lúc đó, cô ta chẳng những không thoát được mà còn sẽ bị người trong thôn dạy dỗ cho một bài học nhớ đời.
Cuối cùng sẽ bị nhốt vào ngôi chùa trong thôn, bị dạy dỗ để trở thành vợ của cả trăm người.
Chắc hẳn cô ta cũng sẽ oán khí ngút trời, cộng thêm sát khí hồi hồn của chị tôi, tuyệt đối có thể luyện thành "Thi Sát".
Chị tôi sẽ có cơ hội nhập vào người cô ta, mượn xác hoàn hồn. Mối thù mà chị tôi muốn đòi, cuối cùng cũng sẽ đòi lại từng chút một.
10
Thời gian trôi qua rất nhanh. Hai ngày sau, tôi giặt quần áo xong thì đi về nhà như thường lệ. Nghĩ đến chuyện đêm nay chị tôi sẽ hồi hồn trở về, tôi vui vẻ ngân nga hát một điệu nhạc.
Vừa mở cổng lớn ra, không ngờ mẹ tôi thình lình xuất hiện, nhanh ch.óng tiến sát lại người tôi.
Bà nhìn chằm chằm tôi hồi lâu rồi đột nhiên giật phăng cổ áo tôi ra. Bàn tay thô ráp nắn bóp vùng cổ tôi vài cái, sau đó lại trượt xuống m.ô.n.g, vỗ mạnh mấy cái.
Tôi bị hành động thân mật đột ngột của mẹ làm cho hoảng sợ, theo bản năng né tránh:
"Mẹ ơi, mẹ làm cái gì vậy?"
Mẹ tôi im lặng không đáp. Sau khi sờ nắn khắp người tôi một lượt thì bật cười khanh khách:
"Tao biết ngay con ranh mày cũng lẳng lơ mà."
"Từ nhỏ đến lớn, tao bắt mày hầu hạ chị mày, chắc mày ghen tị với nó lắm nhỉ?"
Tôi vội vàng khép cổ áo lại, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng giọng nói vẫn run run:
"Mẹ! Mẹ đang nói nhảm gì thế? Chị con là Áp Sàng Nữ, sao con lại ghen tị với chị ấy chứ?"
Mẹ tôi phớt lờ lời giải thích của tôi, cứ thế nói tiếp:
"Từ nhỏ chị mày đã được tắm bằng sữa tươi, thân thể yếu đuối non nớt, ngọt ngào như mật hoa."
"Còn mày thì đến sữa cũng chẳng được uống mấy lần. Ngày nào cũng giặt giũ nấu cơm hầu hạ chị mày, người ngợm thô ráp như đống bùn dưới ruộng."
"Mấy năm nay, trong lòng mày chắc oán hận chị mày nhiều lắm nhỉ?"
Thấy mẹ tôi nói chuyện ngày càng trần trụi, tôi không biết phải trả lời thế nào liền dứt khoát quay lưng đi.
Nào ngờ mẹ tôi cưỡng ép xoay đầu tôi lại:
"Mày đã lén ngâm t.h.u.ố.c bí truyền của chị mày đúng không?"
"Quả nhiên mày là người có tâm cơ, khôn khéo hơn chị mày."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và Hạt Đậu Khả Ái
"Tao thấy người mày dường như mềm mại, nhẵn nhụi hơn trước rồi đấy."
"Tuy vẫn chưa thể so được với chị mày nhưng bỏ thêm chút t.h.u.ố.c mạnh thì cũng tạm dùng được."
--------------------------------------------------