Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Chương 30

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh nắng ban mai mờ nhạt

hắt vào phòng. Bên ngoài cửa sổ, tiếng hót líu lo của đàn chim sẻ đã đánh thức

Diệp Phiên Nhiên. Cô trở người nhận ra mình đang nằm trong vòng tay Dương Tịch.

Cậu vẫn chìm trong giấc

ngủ say, chiếc chăn bông quấn ngang eo, để lộ khoảng ngực trần, khuôn mặt lúc

ngủ ngây thơ trong sáng hệt như đứa trẻ chưa hiểu sự đời, nhưng với cô mà nói,

cậu là người đàn ông, người đàn ông vĩ đại đem lòng yêu cô.

Diệp Phiên Nhiên lặng lẽ

bước xuống giường, đứng trước tấm gương trong nhà tắm, ngắm nhìn

dung nhan mình. Bắt đầu từ tối qua, cô đã không còn là con gái mà là một người

đàn bà thực sự nhưng dáng vẻ bề ngoài chẳng mảy may thay đổi. Khổng Thiên Thiên

từng nhỏ to tỉ tê với cô rằng sự khác biệt giữa trinh nữ và gái không còn trinh

trắng biểu hiện ở đuôi lông mày. Hàng lông mày của trinh nữ thường gọn gàng,

thẳng đứng, còn của gái đã mất trinh thì lộn xộn toán loạn.

Cô kiễng gót chân đứng

trước gương, chăm chú nhìn hàng lông mày của mình, hình như thực sự không còn

rậm rạp thẳng hàng như tối qua nữa.

“Này, em đang nhìn gì

vậy?” Sau lưng chợt vọng lại tiếng nói của Dương Tịch

Diệp Phiên Nhiên giật

mình, quay lại thì cậu đã ôm lấy cô từ phía sau, cằm cậu gác trên vai cô, giọng

dịu dàng trìu mến: “Sao không ngủ thêm một lát, dậy sớm thế?”

“Thấy ghét quá, làm người

ta giật cả mình.” Diệp Phiên Nhiên xẳng giọng nói.

Từ sau chuyện tối qua,

mối quan hệ giữa hai người càng tiến thêm một bậc. Dương Tịch ôm chặt lấy cô,

nói giọng trầm ngâm vỗ về: “Phiên Phiên à, cảm ơn em… Cảm ơn em đã trao cho anh

đêm đầu tiên của mình!”

Mặt Diệp Phiên Nhiên bất

giác ửng đỏ. Cô xấu hổ quay người lại sà vào lòng cậu, hai tay co lại thành nắm

đấm ra sức đánh vào ngực cậu: “Dương Tịch, anh thật là đáng ghét!”

Dương Tịch để mặc cô

nhõng nhẽo nũng nịu, lấy cậu ra làm chỗ để trút, mãi tận khi cô bình tĩnh cậu

mới từ tốn nói: “Lát nữa bọn mình cùng nhau đi mua cặp ổ khóa trái tim[6] nhé!”

Đây cũng chính là một

trong những mục đích đến Hoàng Sơn của cậu. Nghe nói, những cặp nam nữ yêu nhau

thường khắc tên hai người lên chiếc ổ khóa trái tim, sau đó đặt ổ khóa trên

đỉnh Quang Minh[7] của ngọn núi Thiên Đô, tỉnh Hoàng Sơn thì cả đời này cả hai sẽ mãi chẳng

bao giờ chia ly.

Tuy rằng hiện giờ tình

cảm hai người nồng nàn thắm thiết nhưng mọi việc diễn ra quá suôn sẻ hoàn hảo

khiến cậu thường xuất hiện cảm giác đang mơ giấc mơ không có thực, cậu lo sợ

khi tỉnh giấc, Diệp Phiên Nhiên đã chẳng còn ở bên cậu nữa… Chủ quan mà nói thì

Dương Tịch đã từng đánh mất Phiên Phiên, hai người suýt lướt qua nhau, sự việc

này khiến cậu xuất hiện di chứng về sau. Khách quan mà nói thì hai người còn ba

năm nữa mới tốt nghiệp, lại là tình yêu cách biệt hai nơi, giữa họ sẽ còn rất

nhiều biến số thay đổi. Nói cậu mê tín cũng được, ấu trĩ, trí thông minh kém

cỏi cũng chẳng sao, bất luận dùng biện pháp gì đi chẳng nữa, chỉ cần điều đó có

thể giúp cậu rũ bỏ nỗi bất an trong lòng

Bởi lẽ tuổi trẻ chưa hiểu

sự đời, bởi lẽ tình yêu của cậu quá sâu đậm, nên cậu mới suy tính thiệt hơn,

thi thoảng cảm thấy lo sợ bất an.

Ăn xong bữa sáng, bốn

người họ gia nhập vào nhóm leo núi. Hai cô gái thường ngày ít vận động, luôn

miệng than vãn kể khổ, cả đoạn đường đi không ngừng nghỉ, mồ hôi vã ra khô rồi

lại ẩm ướt, ướt rồi lại khô, khó khăn lắm mới leo lên đến đỉnh Quang Minh, nước

uống mang theo đều đã cạn. Tào Quyên và Diệp Phiên Nhiên đều khát khô cổ họng,

mệt đến mức chân tay rã rời, sức cùng lực kiệt, ngồi xuống tản đá dưới gốc cây

chẳng tài nào leo nổi nữa.

“Đi nào, Dương Tịch, bọn

mình đi mua nước!” Trần Thần kéo Dương Tịch đến hàng quán đơn sơ dựng trên ngọn

đồi, đi được nửa đường, cậu chợt dừng lại, ngao ngán thở dài, nói: “Tào Quyên

không phải là người con gái trinh trắng.”

Dương Tịch liếc nhìn cậu

vẻ thông cảm, chìa tay ra vỗ vai cậu ta.

“Diệp Phiên Nhiên, cô

ấy?” Trần Thần hỏi thăm dò, trông thấy Dương Tịch ra ngón tay “OK” thì cậu ta

nói nhỏ: “Cô ấy là người con gái tốt, tiểu tử cậu phải biết trân trọng đấy nhé!

Nói thật, con gái như cô ấy bây giờ chẳng còn nhiều nữa đâu…”

Dương Tịch dĩ nhiên hiểu

điều đó, Diệp Phiên Nhiên tuy cặp kè với Thẩm Vỹ cả năm trời nhưng nụ hôn đầu

cùng đêm đầu tiên của cô đều thuộc về cậu. Một cô gái trong sáng hoàn hảo như

vậy, cậu làm sao nhẫn tâm làm tổn thương, phụ lòng cô được chứ?

Cậu vô cùng thành khẩn

đặt cặp ổ khóa trái tim có khắc tên của hai người khóa trên đỉnh núi Quang Minh,

rồi ném chiếc chìa khóa xuống tận sâu vách núi, quay sang trông thấy Diệp Phiên

Nhiên đang ngồi đầu bên kia phiến đã, gương mặt cười rạng rỡ, cặp mắt sáng

ngời, sắc mặt hồng hào, hệt như hoa đỗ quyên giữa vách núi, xinh đẹp rạng rỡ.

“Diệp Phiên Nhiên, anh

yêu em, chúng mình cả đời sẽ không xa nhau!” Dương Tịch hai tay đặt lên miệng,

đứng ngay đỉnh núi, ngang nhiên hét thật to với cô.

Diệp Phiên Nhiên mím môi

nheo mắt nhìn cậu, không đáp trả, nụ cười mỉm nở trên bờ môi.

Tiếng gió núi hò hét rít

gào, lướt vù vù qua bên tai, trong vách núi trống trải, dường như có một giọng

nói từ nơi xa xăm vọng về: “Không xa nhau… không xa nhau… không xa nhau…”

Ba ngày sau, họ đón

chuyến xe lửa đi Phục Môn. Tại đảo Cổ Lãng, Diệp Phiên Nhiên tay xách dép lê,

chân trần chạy nhanh trên bãi cát. Gió biển thổi tung mái tóc dài của cô, khuôn

mặt trắng nõn bị ánh nắng mặt trời gay gắt ngày hè chiếu ửng đỏ nhưng vẻ mặt

tươi cười rạng rỡ chẳng hề biết đến ưu sầu, nở rộ giữa bầu trời tháng Bảy xanh

lam ngọc bích. Dương Tịch chạy đuổi theo cô, hai đôi bàn chân in hằn trên bờ

cát mịn trắng tinh, quanh co khúc khuỷu, phảng phất tựa như vương quốc cổ tích

xinh đẹp trong truyền thuyết…

Hai người cùng chụp bức

ảnh trên mỏm đá dưới ánh mặt trời. Chính khoảnh khắc Trần Thần bấm máy thì

Dương Tịch chợt nghiêng mặt đặt nụ hôn trên môi Diệp Phiên Nhiên. Bất ngờ, Diệp

Phiên Nhiên sửng sốt trố đôi mắt vừa tròn vừa to, bờ môi khẽ nhếch lên khiến ai

cũng thấy đáng yêu hệt như trẻ thơ. Còn Dương Tịch chỉ lộ nửa gương mặt trông

nghiêng, nhưng đường nét rõ ràng, đầy sắc sảo, trẻ trung xuân sắc không gì sánh

bằng.

Sau khi từ Phục Môn trở

về, Dương Tịch rửa bức ảnh đó ra, viết hàng chữ ở mặt sau: “Dương Tịch và Diệp

Phiên Nhiên, 1314[8].”

Bức ảnh đó, vẫn nằm trong

ví tiền của cậu, mãi đến khi bức ảnh ố vàng, cậu vẫn chẳng nỡ lòng nào vứt bỏ.

Chuyến du lịch lãng mạn

khép lại, Diệp Phiên Nhiên đắm mình trong sự sợ hãi bất an. Kỳ nguyệt san trước

kia vốn rất đều đặn thì giờ mãi chẳng thấy đến, nhẩm tính cô đã trễ hơn mười

ngày.

Bóng tối có thai bao trùm

quanh cô. Những khi hẹn hò với Dương Tịch cô không để cậu động vào mình, giọng

điệu đầy vẻ oán trách. Dương Tịch ra sức trấn an cô, sau đó thì gọi điện thoại

cầu cứu Trần Thần.

Trần Thần hỏi trong điện

thoại: “Bọn cậu không không sử dụng biện pháp phòng ngừa nào sao?”

“Có chứ!” Dương Tịch đáp:

“Lần đầu tiên lúc ở Hoàng Sơn, nhưng mà sau đó cô ấy có uống thuốc ngừa thai

khẩn cấp, có hiệu lực trong vòng hai mươi bốn giờ…”

“Vậy thì mau đến bệnh

viện đi!” Trần Thần nói: “Đến nhà thuốc mua que thử thai cũng được, nếu thực sự

dính rồi thì nhanh chóng bỏ đi thôi! Bệnh viện bố mẹ mình vừa tiến hành cuộc

phẫu thuật nạo thai gây tê, giảm bớt cơn đau đớn, vết mổ nhỏ, không để lại di

chứng, không ảnh hưởng khả năng sinh sản sau này…”

Dương Tịch gần như không

có dũng cảm nghe tiếp nữa, bàn tay phải nắm chặt tai nghe đang không ngừng run

rẩy. Phiên Nhiên tội nghiệp, vì cậu yêu cô mà đã làm hại cô mất rồi!

Mười giờ sáng, Diệp Phiên

Nhiên nhận được điện thoại của Dương Tịch, hẹn gặp mặt tại Vọng Giang Đình ngay

gần nhà cô. Cô tắt máy, đang định ra ngoài thì mẹ cô hoài nghi hỏi: “Phiên

Phiên, con mua điện thoại bao giờ vậy?”

Diệp Phiên Nhiên không

ngăn nổi vẻ lúng túng, lẽ nào bố mẹ phát giác ra điều gì ư? Ngoài mặt cố làm ra

vẻ thản nhiên, cô trả lời giọng bâng quơ: “À, là điện thoại cũ của một đứa bạn

học con, bạn ấy gần đây thích chiếc điện thoại kiểu dáng mới có thể chụp ảnh

nên bán giá rẻ lại cho con!”

“Bọn con hiện giờ vẫn còn

là sinh viên mà theo đuổi những thứ đồ dùng cao cấp, quần áo cũng phải mặc hàng

hiệu, điện thoại cầm tay phải dùng kiểu mới, chạy theo chủ nghĩa hưởng thụ điển

hình quá!” Bố Diệp tiếp lời: “Phiên Phiên, nhà mình điều kiện chẳng bì bằng nhà

người khác, con đừng có tâm lý mộng tưởng trèo cao. Học hành thật giỏi ở

trường, sau này ra ngoài xã hội, tìm được việc làm tốt, được vậy là tốt lắm

rồi!”

“Con biết rồi!” Diệp

Phiên Nhiên nói nhỏ. Từ khi bố mẹ đều nghỉ hưu, điều kiện kinh tế gia đình ngày

càng kém, học phí cùng chi phí sinh hoạt đại học của cô là một gánh nặng không

nhỏ với bố mẹ. Ngoài việc mua những thứ đồ nhu yếu phẩm thì Diệp Phiên Nhiên

hoàn toàn không đòi hỏi bố mẹ chi tiền. Quần áo, giày dép của cô đều hốt về từ

những sạp bán vỉa hè, đến cả chi phí đi du lịch lần này cũng do Dương Tịch chi

trả.

Dương Tịch là con trai

độc nhất trong nhà, nghe nói còn là đích tôn ba đời, cậu được người nhà hết sức

cưng chiều. Ông nội đã ngoài tám mươi đức cao vọng trọng thì càng xem cậu như

bảo bối quý giá. Tướng mạo xuất chúng, thành tích học tập xuất sắc, lại không

bị tiêm nhiễm thói hư tật xấu, lười nhác hay chơi bời lêu lổng. Có một đứa cháu

ngoan như vậy, lẽ nào không nâng niu chiều chuộng? Diệp Phiên Nhiên hiểu rằng,

bản thân mình so với hoàn cảnh gia đình Dương Tịch có thể nói là “đũa mốc đòi

chòi mâm son”, theo quan niệm dân gian thì đó là môn không đăng hộ không đối.

Diệp Phiên Nhiên trước

nay chưa từng nghĩ đến chuyện thân phận hai người, nghĩ đơn thuần chỉ cần hai

người yêu nhau thì những việc khác có thể không cần màng đến. Giờ mẹ cô nhắc

đến chuyện tiết kiệm thì cảm giác tự ti mập mờ nhen nhúm trong lòng cô.

“Hạ Phương Phi rủ

con đi xem phim, trưa không về nhà ăn cơm!” Diệp Phiên Nhiên vờ ra vẻ thoải mái

nói.

“Cô bạn này hào phóng

thật đấy, mời đi xem phim rồi mời đi ăn cơm. Lần trước còn rủ cùng đi chơi

nữa!” Mẹ Diệp vô tình ca ngợi khiến Diệp Phiên Nhiên áy náy trong lòng.

Bố mẹ là người gần gũi và

đáng tin cậy nhất của cô. Vậy mà cô giấu bố mẹ hết chuyện này đến chuyện khác.

Nếu như hai người biết chuyện cô lén lút yêu đương lại còn mang thai với bạn

trai, nhất định sẽ tức đến mức ngất ngay tại chỗ.

Bố mẹ yêu quý của con,

xin hãy tha thứ cho sự thiếu hiểu biết non nớt của đứa con gái này. Cô thà rằng

làm tổn thương chính mình cũng không muốn để bố mẹ phải buồn bã ưu sầu. Lỗi của

con gây ra, tự con phải giải quyết!

Khi cô đến Vọng Giang

Đình thì Dương Tịch vẫn chưa đến. Diệp Phiên Nhiên ngồi trên ghế đá, nhìn ra

con đường phía ngoài lan can trông thấy một nhóm nữ sinh trung học mặt đồng

phục đạp xe chạy ngang qua, bọn họ nói cười líu ríu, mặt mày vui vẻ phấn khởi,

chẳng rõ đang bàn tán chuyện gì.

Diệp Phiên Nhiên dường

như tìm thấy hình ảnh của mình trước kia. Cô cũng từng trẻ trung sôi nổi, tràn

đầy sức sống thế này, nỗi phiền muộn khi đó nếu không phải là thi cử thì làc hặc

với bạn bè, bằng không thì là bị thầy cô mắng mỏ. Cô lớn hơn họ chẳng bao

nhiêu, gương mặt chưa thoát khỏi vẻ non nớt nhưng tâm hồn đã bị mài mòn, có

phần đổi thay chút đỉnh.

Những năm tháng trong

sáng vô tư, cô chẳng bao giờ có thể trở lại được nữa. Đây chính là sự khác biệt

giữa cuộc sống trung học và đại học.

Ánh mặt trời mùa hạ gay

gắt từ ngoài rọi vào, hắt trên da cô, kèm theo nỗi đau đớn nóng ran cháy bỏng.

Tình yêu, chẳng phải là

điều kỳ lạ nhất đó sao? Vì sao lại khiến cô cảm thấy rầu rĩ khổ sở thế này?

Dương Tịch cũng chẳng

phải chàng trai kim đồng trong mắt các bạn nữ sinh thời trung học nữa. Lớp mạ

vàng khắc trên người cậu đã dần lu mờ. Thực ra, cậu chỉ là chàng trai bình

thường, đứng trước sự trách móc của cô, cậu cũng hoảng hốt, bứt rứt không yên.

Những ngày tháng gần đây, Dương Tịch vô cùng chán chường, lòng can đảm tự tin

trước kia chợt tan biến sạch.

Cô thực sự có thai hay

không, hiện vẫn chưa thể xác định được. Diệp Phiên Nhiên không muốn chuyển nỗi

âu lo của mình sang Dương Tịch nhưng chính lúc này, cậu là đối tượng duy nhất

mà cô có thể trút giận.

Lúc Dương Tịch đến, gương

mặt chẳng hề có nụ cười, hàng lông mày đè nặng trên hai con mắt, sắc mặt sa

sầm.

“Anh hỏi Trần Thần rồi,

cậu ấy bảo tốt nhất là đến bệnh viện kiểm tra!” Cậu ngồi xuống chiếc ghế đá.

“Anh nói vời Trần Thần

hả?” Diệp Phiên Nhiên trân trân nhìn cậu vẻ khó tin. Dương Tịch còn nói cả

chuyện này với Trần Thần, sau này trước mặt Trần Thần cô còn mặt mũi nào nữa.

“Sao em lại sợ cậu ta

biết?” Dương Tịch chau mày khó hiểu. “Cậu ta là anh em tốt nhất của anh, chuyện

này chẳng có gì phải giấu giếm cả. Bố cậu ấy làm trong bệnh viện, có thể giúp

đỡ được…”

“Chẳng lẽ cả anh cũng nói

với cả bố cậu ấy luôn à?” Máu người cô bỗng chốc xộc lên tận não. Cô hệt như

túi pháo sắp được châm ngòi, nhảy dựng trên ghế đá: “Dương Tịch, anh nhất định

phải loan tin cho mọi người biết mới hài lòng hay sao? Em là con gái, việc này

mà đồn ra ngoài… Anh ích kỷ quá, chuyện gì cũng chỉ biết nghĩ đến mình, chưa

bao giờ anh nghĩ cho em cả! Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy!”

Dương Tịch cũng rất sốt

ruột, lời chỉ trích của Diệp Phiên Nhiên khiến cậu không nhịn nổi: “Trước đây

anh thế nào, bây giờ thế nào? Anh làm vậy chẳng phải vì muốn tốt cho em sao?”

“Muốn tốt cho em?” Diệp

Phiên Nhiên ngay tình thế cấp bách, nói chẳng lựa lời: “Đừng nói như thể anh

quang minh lỗi lạc, anh chẳng qua chỉ vì muốn thỏa mãn ham muốn dơ bẩn của mình

mà thôi!”

“Đúng vậy, ham muốn của

anh dơ bẩn, chẳng lẽ em không muốn sao?” Dương Tịch nói giọng chế nhạo: “Làm

như anh cưỡng hiếp em vậy!”

Diệp Phiên Nhiên nín thở,

mắt mở to. Cô hoàn toàn ngơ ngác, chẳng thể phản ứng gì, dừng như cô nghe không

hiểu những lời cậu nói.

Bất thình lình trông thấy

sắc mặt đờ đẫn của cô, Dương Tịch mới ý thức được mình đã nói sai, lời nói ra

muốn rút lại cũng chẳng kịp. Diệp Phiên Nhiên nhìn cậu, chậm rãi ngồi xuống

ghế, toàn thân không kìm được cơn run rẩy.

“Dương Tịch, anh không

cưỡng hiếp em, làm em tự đắm mình trong trụy lạc, là em tự rước nhục vào thân…”

Cô nghẹn ngào nói không nên lời, quay mặt đi, bờ vai gầy guộc mong manh khẽ run

rẫy.

“Phiên Phiên, anh không

có ý đó, anh…” Dương Tịch chợt không diễn đạt thành lời, chỉ cảm thấy sốt ruột.

Nhìn cô khóc không thành tiếng, lòng cậu vừa thương xót vừa lo lắng, cậu bước

lại gần ôm lấy cô: “Tha thứ cho anh, anh thực sự không cố ý làm tổn thương em,

anh chẳng qua nóng lòng thôi!”

“Dương Tịch, em biết là

anh đã coi thường em!” Diệp Phiên Nhiên hít một hơi thật sâu, chật vật gạt nước

mắt: “Từ lúc em lên giường cùng anh thì anh đã bắt đầu coi thường em rồi!”

“Không đâu, !” Dương Tịch

cúi người, ôm lấy thân thể co rúm mềm nhũn của cô vào lòng: “Anh yêu em, sao

anh có thể coi thường em chứ?”

Diệp Phiên Nhiên chẳng

thể nói gì nữa, cổ họng cô như nghẹn cứng. Cô nhắm nghiền mắt, những giọt nước

mắt rơi xuống thấm ướt chiếc áo sơ mi trắng của cậu.

Lời của Dương Tịch như

mũi dao hai lưỡi đâm sâu vào lồng ngực cô. Tuy rằng cô biết cậu không cố ý

nhưng cô vẫn khó có thể nguôi ngoai được.

Cô có thể không để tâm

đến người ta nói gì, làm gì, nhưng Dương Tịch là người cô yêu, ở trước mặt cậu,

cô cao ngạo lại tự ti, chẳng thể chịu đựng được lời nói của cậu dù rằng chỉ là

vô tình.

Tình cảm thời tuổi trẻ,

thuần khiết và trong suốt tựa pha lê nhưng cũng rất mong manh, chỉ cần không

cẩn thận, sẽ để lại vết sẹo trong đôi bên, lâu ngày khó mà lành lặn được. Khi

vết thương chất chứa góp nhặt theo từng năm tháng sẽ dần dần trở thành sự tổn

thương.

Chuyện nghi ngờ mang thai

ngoài ý muốn, kết quả cuối cùng cũng đã có, chẳng qua chỉ là do sợ hãi mà thôi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cớ Sao Mãi Yêu Em
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...