Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Chương 45

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khoảnh khắc này, Dương

Tịch hận một nỗi muốn túm lấy vòng eo thon gọn của cô, siết chặt lấy cô, không

muốn để cô rời xa...

Đúng lúc lòng anh ngập

tràn nỗi mộng mị thì một tiếng "ding" vang lên, thang máy dừng tại

tầng tám.

Cánh cửa mở ra, Dương

Tịch như vừa tình giấc, đứng phắt dậy, xoay người, lục tục bước ra khỏi thang

máy. Diệp Phiên Nhiên nhường mọi người đi trước rồi bước ra theo sau anh, bắt

gặp Trần Thần đứng đợi bọn họ ngoài hành lang.

Hắn trông thấy hai người,

cười đểu nói: "Sao thế? Thang máy kín lắm à? Sao mặt đỏ gay thế kia?"

Diệp Phiên Nhiên chẳng

biết nói sao cho phải, đầu cúi gằm, cả người không thoải mái. Dương Tịch thụi

vai Trần Thần, rồi nói: "Mau vào đi, làm gì mà nhiều lời thế không

biết!"

Bước vào căn phòng với

ánh đèn tối tăm mờ ảo, cô vợ mới của Trần Thần đang đứng trước màn hình, tay

cầm micro,

hát bài Sau này của ca sĩ Lưu Nhược Anh. Giọng cô uyển chuyển ngọt

ngào, vẻ mặt chăm chú:

«Sau này, cuối cùng em cũng học được cách để yêu, đáng tiếc rằng anh đã

ra đi đên phương trời xa xăm, tan biến khỏi biển người.

Sau nay, mãi đến phút cuối cùng, trong

làn nướcmắt, em mới hiểu rằng, có

những người một khi đã bỏ lỡ, sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa..."

Bản nhạc với tiết tấu âm

hưởng trầm buồn hoàn toàn không thích hợp với bầu không khí hôm nay. Diệp Phiên

Nhiên chau mày nói: "Trần Thần, bọn cậu đôi vợ chồng son, sao không song

ca bài Phu

thê đôi ta chung lối về?”

"Đúng đấy, sao lại chọn bài này?" Trần Thần nói ngay:

"Đổi bài đổi bài, nghe lời Diệp Phiên Nhiên ca bản Phu thê đôi ta chung lối về. Tớ sở trường nhất là hát nhạc của Hoàng Mai

Hý!"

Dương Tịch ngồi trên

sofa, cảm giác miệng khô lưỡi rát, nhón lấy tách trà trên bàn, nghe đến câu này

liền "phụt" một tiếng, văng tung tóe khắp người Trần Thần.

Trần Thần nói giọng phẫn

nộ: "Người anh em, sao thế, có ý kiến gì à?"

“Được rồi đó, Trần Thần

à, không phải lần đầu nghe cậu hát nhạc Hoàng Mai Hý!” Dương Tịch chẳng chút

thương tiếc vạch trần hắn đến cùng: “Với chất giọng của cậu, lên cao không nổi,

xuống thấp cũng chẳng xong, điệu nhạc thì lạc đâu mãi tận Java!”

“Hay là cậu hát nhé?”

Trần Thần dúi chiếc micro khác vào tay Dương Tịch: “Tớ biết giọng cậu hay, trầm

bng, hát không lạc giọng!”

“Bài này tớ hát cùng với

Hứa Oanh Oanh, không hợp thì phải!" Dương Tịch cười nói.

“Vậy thì hát cùng Diệp

Phiên Nhiên!" Trần Thần giật phăng micro trong tay vợ đưa sang cho Diệp Phiên Nhiên: "Đây, dù gì trước đây bọn cậu cũng là cặp song ca!"

Diệp Phiên Nhiên nhảy

dựng lên khỏi sofa, làm như thứ Trần Thần đưa cho cô là viên thuốc súng:

"Trần Thần, đừng đùa nữa!"

Thoáng chốc, con tim

Dương Tịch nặng trĩu, nụ cười nhạt nơi khóe môi khẽ vụt tắt, hai con ngươi tối

đen lại trở nên sâu thẳm. Anh trả lại chiếc micro cho Trần Thần, lạnh nhạt nói:

"Bảo cậu hát thì cậu hát đi, đừng có mà giả vờ...”

"Bố khỉ! Là cậu giả

vờ giả vịt hay là tớ đây?" Trần Thần không chịu nổi la lên: "Hai người cậu rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Là chia tay hay hòa hợp thì nói phứt một câu,

đừng để tớ bị kẹp chính giữa khó xử lắm!"

Căn phòng trở nên vắng

lặng, không khí như trở nên đóng băng, duy chỉ hình ảnh trên màn hình đang nhấp

nháy.

Lặng im hồi lâu, Diệp

Phiên Nhiên là người phá vỡ bầu không khí vắng lặng, nói giọng tự giễu:

"Bọn mình chẳng phải đã chia tay nhau rồi sao? Bốn năm trước đã chia tay

rồi mà!"

"Chia cái con

khỉ!" Trần Thần lỗ mãng nói: "Người khác không biết, chẳng lẽ tôi

cũng không biết hay sao? Bao nhiêu năm rồi cậu không kiếm bạn trai, chẳng phải là vì đợi Dương Tịch đó sao?"

Diệp Phiên Nhiên ra sức

giằng thoát khỏiớ hỗn loạn, cô nhắm nghiền mắt, khẽ nói ngắt lời hắn:

"Trần Thần, tôi có bạn trai rồi!”

Giọng cô rất khẽ nhưng lại tựa như tiếng nổ vang rền bên tai người ngồi ngay cạnh.

Trong ánh đèn ảm đạm u tối, hắn nhìn trân trân cô không chớp mắt.

Vợ Trần Thần, Hứa Oanh

Oanh, ngồi bên nghe ngóng quan sát, kéo vạt tay áo chồng, nói: "Được rồi

mà, đừng cãi nữa. Bọn mình hát thôi!"

Diệp Phiên Nhiên cảm thấy

rất có lỗi, đây vốn dĩ là ngày vui của người ta lại bị mình làm rối tung cả

lên. Cô thu dọn mớ cảm xúc rối bời, bước đến trước máy tựđộng chọn bài, nói: "Mình chọn bản song ca cho hai bạn nhé, cho

không khí vui vẻ một chút, hát bài Bản tình ca vững bền hay là bản Tương

ngộ hạnh phúc?"

“Toàn là mấy bài xa xưa cũ rích, vả lại, tôi cũng

chẳng biết hát." Trần Thần tự tìm đường rút cho mình, không muốn làm bầu

không khí thêm cứng nhắc: “Bèo nước gặp nhau đi, bài này dễ hát!"

“Bất kể mai

này ra sao, chí ít đôi ta đã từng tương phùng.

Chẳng cần hoài công ràng buộc đôi ta, càng chẳng cần đế>n lời thề thốt.

Chỉ cần đôi ta từng có nhau, với hai ta mà nói, là một việc quá mãn

nguyện.

Đời người biết bao hồi ức, chỉ cần trong hồi ức của em có anh.. "

Đôi song ca vợ chồng Trần Thần hát đầy cảm xúc. Diệp Phiên Nhiên trở lại

bên ghế sofa, cô trông thấy Dương Tịch khui lon bia trên bàn, vẻ mặt ưu sầu, một mình ngồi uống.

Sau đó, Trần Thần cũng

tham gia, hai người đàn ông kẻ uống người trả lễ, càng uống càng hăng, cuối cùng cả hai đều đã mơ màng ngà ngà say.

Trần Thần vừa uống vừa

nói lảm nhảm: “Diệp Phiên Nhiên, tôi đã làm một chuyện có lỗi với cậu. Cậu có

biết vì sao năm xưa Thẩm Vỹ đi nước ngoài không?Là do tôi đã viết một bức thư

nặc danh nói với cậu ấy rằng cậu và Dương Tịch mến nhau, hai người hẹn hò tại sân trường. Chuyện này tôi thừa nhận

rằng mình không đúng. Khi đó cũng vì thấy Dương Tịch đau khổ vì tình nên muốn

âm thầm giúp cậu ta một tay. Có thể tâm tốt làm chuyện xấu. Dù sao thì giờ tôi

cũng xin lỗi cậu!"

Diệp Phiên Nhiên tỏ vẻ

kinh ngạc. Hóa ra, năm xưa cô đã trách lầm Dương Tịch.

Cô lặng lẽ đưa mắt nhìn

sang Dương Tịch, không nhìn cô, đưa mắt nhìn cảnh sắc nhộn nhịp về đêm ngoài

cửa sổ với sắc mặt hờ hững, hệt như chuyện này chẳng hề liên can gì đến mình.

Đúng vậy, biết được chân tướng sự thật thì s những việc này với hai người mà nói đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Mãi gần nửa đêm, bốn

người mới bước ra khỏi quán karaoke. Đứng ngay giữa đường, Trần Thần nói lời

chào tạm biệt Diệp Phiên Nhiên và Dương Tịch, ôm lấy cô vợ mới ra về.

“Tạm biệt!" Diệp

Phiên Nhiên quay đầu lại, bình thản nhìn Dương Tịch, thu dọn nỗi đau xót xa âm

ỉ trong lòng mà thể hiện gương mặt lãnh đạm dửng dưng.

Dương Tịch lặng im hồi

lâu. Bọn họ đứng giữa hai cây ngô đồng. Ánh trăng sáng bạc hắt xuống cành cây khô héo, phủ một lớp trên khuôn mặt, chiếu rọi trên từng đường nét khôi ngô tuấn tú, lên sống mũi thẳng tấp cùng khóe môi nghiêm nghị của anh.

Ánh mắt anh không nhìn cô

mà nhìn về một phương trời xa xăm,

ánh mắt mơ màng trống rỗng.

"Dương Tịch" Cô

khẽ gọi anh.

"Người đó, tốt với

em chứ?" Cuối cùng anh cũng mở miệng hỏi.

"Ai?" Cô chau

mày, lúc sau mới phản ứng lại, người anh nói là Tiết Sam.

"Cũng được!"

"Vậy em vui không?

Vui hơn lúc ở bên anh phải không?" Anh hỏi, ánh mắt như ngọn đuốc, nhìn cô

chăm chăm.

Đây là câu hỏi rất khó

xử. Diệp Phiên Nhiên cụp mắt, kiên quyết giữ im lặng.

Bọn họ đều đã trưởng

thành, có đủ năng lực phán đoán cuộc đời của mình. Có lẽ nào, tất thảy mọi việc còn có thể trở lại như trước?

Nhưng mà, Tiết Sam thì

sao? Chung Ni sẽ thế nào? Nếu đã lựa chọn thì chẳng thể nào hối hận được. Trang sách giữa cô và Dương Tịch đã sang

trang từ lâu rồi.

Tình yêu đã ra đi, lao tâm khổ trí ra sức níu giữ chi bằng buông tay mang

theo nỗi u buồn nhung nhớ, chỉ cần anh sống vui vẻ hơn em là được rồi.

Thời gian từng giây từng

phút trôi qua. Cuối cùng cô cũng quyết định. Ngẩng đầu đón lấy ánh mắt Dương Tịch, cô nói: “Dương Tịch, mong anh đ>ối xử tốt với Chung Ni. Nó

vẫn là đứa trẻ, đừng làm tổn thương nó!"

Dương Tịch nhíu chặt đầu

mày, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn cứng đờ di chuyển do anh ra sức gồng mình kiềm chế mà ra. Ánh mắt đen lay láy,

tựa như cái giếng sâu thẳm không đáy, dần hiện lên nét giận dữ khó chịu.

Hồi sau, cô nghe thấy

những từ ngữ lạnh lùng thốt ra từ làn môi nghiêm nghị của anh: "Diệp Phiên

Nhiên, anh thực sự không biết nên nói em giả tạo hay là vĩ đại đây!"

Diệp Phiên Nhiên quay lại

thì bóng dáng anh đã biến mất trong màn đêm. Ánh trăng kéo chiếc bóng cô độc lẻ

loi của cô ra thật xa, hắt trên nền gạch màu trắng đục trơn láng.

Cơn gió lạnh về đêm thổi

từng cơn phần phật xộc thẳng vào cổ áo khoác măng tô.

Diệp Phiên Nhiên ôm chặt

hai cánh tay nhưng vẫn chẳng thể tránh khỏi run rẩy.

Vì cô không muốn Chung Ni

vô tội chịu đau khổ mà đành lòng biến mất khỏi Dương Tịch. Tiếp đó làm ra vẻ

không quen biết, vờ như chẳng hề nhớ nhung, vờ ra vẻ không buồn bã đau khổ.

Đã từng yêu nhau, đến

phút cuối cùng trở thành kẻ xa lạ.

Thời khắc này, đầu đường

cuối phố tịch mịch không bóng người. Diệp Phiên Nhiên khó khăn lắm mới đón được taxi. Cửa sổ xe đóng chặt, bật

hệ thống sưởi, nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh, cảm giác lạnh lẽo này xuyên tim thấu xương.

Cảm giác lạnh này không

phải đến từ thời tiết mà từ tận đáy lòng.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cớ Sao Mãi Yêu Em
Chương 45

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...