Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Chương 54

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dương Tịch quay về thành

phố S là vào chiều thứ Năm. Khi đó, Diệp Phiên Nhiên đang tham dự cuộc họp tại

công ty, trước khi tan sở cô nhận được điện thoại của anh hẹn gặp nhau tại nhà

hàng hai người thường lui đến. Diệp Phiên Nhiên gần như suýt nhảy cẫng lên mừng

rỡ, tiểu biệt trùng phùng quả là một loại cảm giác hạnh phúc.

Cô đẩy cánh cửa nhà hàng,

rất nhanh tìm thấy Dương Tịch, anh ngồi vị trí cạnh cửa sổ, âu phục đơn sơ màu

be phối cùng áo sơ mi đen tuyền, sắc mặt hồng hào, gương mặt sáng sủa phơi

phới. Anh trông thấy cô qua mấy chiếc bàn, vẫy tay ra hiệu với cô.

Diệp Phiên Nhiên bước

đến, ngồi trước mặt anh, ngắm nhìn anh chăm chú rồi nói: “Khí sắc hồng hào thế

kia, mấy ngày ở Thượng Hải chắc là dễ chịu lắm nhỉ?”

“Cũng tạm, trừ chuyện nhớ

em!” Anh khẽ mỉm cười, nhấc lấy thực đơn trên bàn: “Muốn ăn gì nào?”

“Gần đây em không hứng ăn

uống, muốn ăn món gì khẩu vị nặng chút, tốt nhất là cay cay một chút…” Diệp

Phiên Nhiên giật lấy tờ thực đơn: “Hôm nay để em quyết định!”

“Không thành vấn đề, đúng

lúc anh chán những món khẩu vị thanh đạm.” Dương Tịch đáp, ánh mắt sắc nhọn của

anh hệt như những tia ra đa liếc nhìn quanh người cô một lượt, không rõ có phải

ảo giác, anh cảm thấy hình như cô gầy đi đôi chút, sắc mặt trắng tái, nhợt nhạt

ảm đạm.

“Liệu có phải em không ăn

uống đầy đủ không?” Vẻ mặt anh nghiêm túc, hai hàng lông mày đen rậm chau lại:

“Hay là em lại thức suốt đêm nữa rồi?”

“Đâu có!” Cô ngước mắt

lên khỏi tờ thực đơn: “Hay buồn ngủ thì có, cả ngày từ sáng đến tối bộ dạng lờ

đờ uể oải, mệt mỏi rã rời, vừa rồi vào họp còn suýt ngủ gật nữa!”

Anh nói: “Xem ra, bệnh

cảm của em vẫn chưa khỏi hẳn!”

“Ờ!” Diệp Phiên Nhiên

chuyển tờ thực đơn sang cho anh: “Hay là anh chọn đi!” Thực ra cô muốn chọn để

bịt miệng ai đó, đỡ phải nghe thấy những lời càm ràm.

Thức ăn nhanh chóng được

dọn lên, khói bốc nghi ngút, cô vừa toan cầm đũa lên thì Dương Tịch nói: “Gần

đây anh học được phép thuật nho nhỏ, rất thần kỳ, có muốn xem không?”

Từ khi ảo thuật gia Lưu

Khiêm người Đài Loan nổi danh trên CCTV, Đại Giang Nam Bắc nhanh chóng dấy lên

trào lưu ảo thuật sôi nổi, biết vài chiêu ảo thuật trở thành mốt thời thượng.

Diệp Phiên Nhiên ra ý phản đối: “Chẳng phải chỉ là trò đoán lá bài thôi sao, em

cũng biết làm, em hay biểu diễn cho các bạn đồng nghiệp xem!”

Dương Tịch gọi bồi bàn

mang đến quả trứng luộc lá chè: “Em có thể úm ba la cho quả trứng đứng yên trên

bàn không?”

Diệp Phiên Nhiên lắc đầu:

“Quả trứng một đầu to một đầu bé, khả năng chịu lực không đều, bề mặt quá trơn

láng, không thể nào đứng yên được, lúc nhỏ em đã thử rồi.”

Dương Tịch nhìn cô chớp

chớp mắt: “Vậy thì em nhìn kỹ nhé! Anh đặt quả trứng trong tay lên bàn, không

cần chỉnh góc độ nó cũng đứng yên tại chỗ!”

“Không thể nào!” Diệp

Phiên Nhiên kêu lên: “Điều này thật phi khoa học.”

“Bởi thế nên mới gọi là

ảo thuật!” Dương Tịch lộ vẻ mặt đắc ý, con ngươi khẽ hấp háy lóe sáng, từng đường

nét sắc sảo góc cạnh trên gương mặt khôi ngô tuấn tú của anh trong sáng hệt như

đứa trẻ, mang theo chút vẻ tự tin thoải mái. Cô ngơ ngẩn ngắm nhìn, dáng vẻ

bướng bỉnh ngạo mạn thời trai trẻ của Dương Tịch đã trở về!

Trông thấy dáng vẻ cô

ngẩn ngơ, hồi lâu chẳng nói gì, Dương Tịch vẫy vẫy tay trước mặt cô: “Này,

Phiên Phiên…”

Diệp Phiên Phiên lúc này

mới hoàn hồn, cười tủm tỉm nói: “Ảo thuật mà, đều dựa vào sự xao nhãng lơ là

của đôi mắt, đều là trò chơi lừa bịp, nhất định là anh đã giở trò gì rồi!”

Cô chìa tay, nhấc lấy quả

trứng, liền phát hiện nơi đó vật gì kỳ lạ: “Thì ra anh giấu đồ dưới mặt bàn!”

Dương Tịch không nói gì, chỉ nhe răng nhoẻn nụ cười rạng rỡ, phảng phất anh

đang trở về thời thanh xuân son trẻ.

Diệp Phiên Nhiên vén khăn

trải bàn lên, là một chiếc nhẫn bạch kim, trên mặt đính hạt kim cương nho nhỏ,

lấp lánh tỏa sáng dưới ánh đèn vàng nhạt, rực rỡ lóa mắt.

Nụ cười trên bờ môi cô

ngưng lại, đưa mắt nhìn chăm chăm chiếc nhẫn, hồi lâu không nói gì.

“Phiên Phiên!” Anh gọi

cô, nụ cười tắt vụt, ánh mắt trở nên đen tối sâu thẳm: “Làm vợ anh nhé, được

không em?”

Con tim Diệp Phiên Nhiên

khẽ nhói đau, ngẩng đầu nhìn anh, chàng trai từ năm mười sáu tuổi đã đem lòng

yêu cô, mặc cho vật đổi sao dời, sự đời đổi thay thì anh vẫn giữ vững tình cảm

mặn nồng sâu thẳm với cô trước sau như một, người đàn ông chung thủy son sắc đó

đang ngồi ngay trước mặt cô, chờ đợi câu trả lời của cô. Anh đem cả hạnh phúc

cùng tương lai của mình gửi gắm vào bàn tay cô.

Ngập ngừng hồi lâu cuối

cùng cô mới mở miệng nói: “Nếu bố mẹ anh vẫn tiếp tục phản đối thì anh còn muốn

cưới em nữa không?”

“Dĩ nhiên là cưới chứ!”

Dương Tịch đáp giọng dịu dàng kiên quyết, nhấc chiếc nhẫn lồng vào ngón áp út

bên tay phải của cô: “Cả cuộc đời này, anh chỉ yêu em, chỉ cần em thôi!”

Diệp Phiên Nhiên không hề

nói với Dương Tịch về chuyện mấy ngày trước cô gặp mặt mẹ anh. Cô là người biết

giữ lời hứa và Dương Tịch cũng vậy. Trước đây từ rất lâu cô đã biết rằng người

đàn ông này “nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy.” Anh xưa nay không dễ dàng hứa

hẹn điều gì, nhưng một khi đã thề thốt thì nhất định sẽ cố gắng hết sức để thực

hiện, dù rằng điều đó làm phật lòng cha mẹ, đón nhận mọi áp lực từ dư luận.

Bắt đầu từ thời trung học

đến tình yêu xa cách ba năm thời đại học cùng bốn năm xa cách nhung nhớ… Ai nói

tình yêu thời tuổi trẻ ngây dại, non nớt, mong manh dễ vỡ, chỉ là cánh hoa

quỳnh sớm nở tối tàn? Tình yêu của bọn họ, trưởng thành theo từng năm tháng, lý

trí chín chắn trưởng thành nên càng bền vững, càng kiên định theo năm tháng.

Trước kia cô sợ hãi nhút

nhát, chùn chân lùi bước, không chịu hy sinh chính là vì trong lòng cô thiếu

cảm giác an toàn với mối tình này, cũng chỉ vì muốn bảo vệ bản thân không bị

tổn thương. Hiện giờ, cô không còn sợ hãi nữa, cô muốn anh cùng cô đồng tâm

hiệp lực, cùng nhau đối mặt, dũng cảm giữ gìn tình yêu của họ, xoay chuyển ý

định của người nhà bằng tình cảm chân thành của hai người. Dù cho có phải chịu

chút thiệt thòi ấm ức thì cô vẫn thản nhiên như không. Dù rằng gặp phải sự ghẻ

lạnh thì cô cũng cam tâm tình nguyện chịu đựng.

Diệp Phiên Nhiên xoa

chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay thon dài, gò má ửng đỏ, cụp mắt thì thầm:

“Dương Tịch, em nguyện làm vợ anh!”

Anh nắm lấy bàn tay trắng

nõn mềm mại của cô, đặt lên bờ môi, khẽ khàng đặt lên đó nụ hôn, rồi bỏ xuống.

Hai người bắt đầu dùng bữa, điện thoại Dương Tịch chợt vang lên, anh liếc nhìn

số, mỉm cười nhận cuộc gọi: “A lô, Trần Thần…”

Đầu dây bên kia, Trần

Thần phấn khởi nói: “Nghe nói cậu và Tiểu Diệp Tử hòa hợp rồi, chúc mừng nhé!”

“Cậu hình như còn vui hơn

cả tớ nữa. Nhưng mà chớ mừng vội, cửa ải bố mẹ tớ vẫn chưa qua được!”

“Hay là để người anh em

này chỉ cậu một chiêu?” Trần Thần nói giọng bí hiểm: “Tớ dùng duy nhất chiêu

này mà cuỗm gọn vợ vào tay mình đấy. Lúc đầu bố mẹ cô ấy đều phản đối bọn tớ ở

bên nhau, nói là tuổi cô ấy còn nhỏ, trong sáng không hiểu chuyện, còn tớ thì

quá phong lưu phong độ, cũng phải, ai bảo bọn mình đẹp trai làm gì? Khôi ngô

tuấn tú, ngọc thụ lâm phong…”

Dương Tịch ngắt ngang lời

khoác lác mèo khen mèo dài đuôi của hắn: “Nói nghe xem nào, tuyệt chiêu gì?”

“Bố cậu năm ngoái nghỉ

hưu lui về tiền tuyến thứ hai, nhàn nhã cả ngày ở nhà trồng cây cỏ, đọc báo xem

sách, vô vị biết bao, sinh đứa cháu đích tôn cho ông bà ẵm bồng, bảo đảm sẽ

chẳng còn muốn chia rẽ đôi uyên ương nữa đâu!”

“Đây mà gọi là tuyệt

chiêu cái gì, đơn thuần chính là hư chiêu!Dương Tịch mắng.

Trần Thần mỉm cười, dương

dương tự đắc: “Không cần biết tuyệt chiêu hay hư chiêu, có thể lấy được vợ thì

đó là chiêu hay!”

“Được rồi, để tớ thử xem

sao!”

Dương Tịch mỉm cười đóng

nắp điện thoai, quay sang nhìn Diệp Phiên Nhiên, nhấc lấy quả trứng gà luộc đưa

cho cô: “Em phải ăn nhiều trứng gà chút, bổ sung chất dinh dưỡng!”

Diệp Phiên Nhiên mới ăn

hai miếng thì dịch chất lỏng loét xộc thẳng lên từ dạ dày, xông thẳng lên yết

hầu. Cô nhổ trứng gà lên trên đĩa, chau mày nói: “Quả trứng này sao mà tanh quá

vậy!”

Dương Tịch đưa giấy ăn

cho cô chùi miệng, lấy đĩa gắp miếng thịt bò cho vào bát cô: “Nếm thử miếng

thịt bò đi, anh cố tình gọi cho em đấy!”

Vừa ngửi thấy mùi thịt

bò, cô lại dợn cơn buồn nôn. Cô hấp tấp đứng phắt dậy khỏi chiếc ghế, vội vã

phóng ngay vào nhà vệ sinh, vừa khom lưng thì nôn thốc hết tất thảy thức ăn

trong dạ dày ra ngoài.

Vẻ mặt cô trong gương,

trắng tái yếu ớt, thình lình trông thấy Dương Tịch đứng ngoài cửa, vẻ mặt lo

lắng quan tâm: “Em không khỏe, hay là đến bệnh viện khám đi!”

Diệp Phiên Nhiên yếu đuối

dựa vào tường, khẽ khép hờ mắt, nói: “Dương Tịch, chắc là em có thai rồi…”

Lời vừa dứt, hai bàn tay

ấm áp mạnh mẽ siết chặt lấy cô. Cô mở choàng mắt, trông thấy ánh mắt mừng rỡ

phát điên của anh: “Thật không? Em chắc chắn chứ?”

“Vừa rồi Trần Thần còn

bày cho anh ý tưởng, bảo bọn mình dùng cách chưa cưới mà có con để bố mẹ phải

nhượng bộ. Đứa bé này đến thật đúng lúc!” Dương Tịch nói, ôm cô vào lòng:

“Nhưng mà, Phiên Phiên à, em vất vả rồi!”

Cô lắc đầu, tựa sát vào

lồng ngực anh, nói: “Ở bên anh, em không cảm thấy vất vả!

Việc Diệp Phiên Nhiên có

thai rất nhanh nhận được sự kiểm chứng. Sáng ngày mốt, bọn họ đến bệnh viện,

kết quả chuẩn đoán của bác sĩ, cô đã có thai gần sáu tuần.

Về đến nhà, ánh mặt trời

chói chang giữa trưa từ ngoài cửa sổ rọi vào khiến Diệp Phiên Nhiên mệt mỏi

buồn ngủ. Dương Tịch thu xếp đặt cô nằm trên giường ổn thỏa đâu ra đó, anh đi

chợ mua thức ăn. Tuy tay nghề chưa thành thạo nhưng cứ theo tuần tự công thức

nấu ăn mà làm cuối cùng vẫn om xong nồi canh cá chép.

Diệp Phiên Nhiên gần đây

cực kỳ buồn ngủ. Vốn dĩ cô ngỡ cơn buồn ngủ là vì khoảnh khắc giao mùa, giờ

biết được là do mình mang thai thì trạng thái cơ thể càng thêm uể oải, cả người

rã rời. Đợi đến khi cô tỉnh lại thì trời đã chạng vạng tối, bước xuống giường

vào nhà bếp thì trông thấy dáng vẻ Dương Tịch thắt tạp dề bận rộn cô cảm thấy

ấm áp cảm động. Có ai mà ngờ được, chàng trai xưa kia với tuổi xuân phơi phới,

bướng bỉnh ương ngạnh, sôi nổi trên sân đấu bóng rổ, chàng nam sinh hoạt bát

trong ánh mắt mong chờ của bao cô nữ sinh cũng có ngày vì cô mà rửa tay hầm

canh, trở thành người chồng gương mẫu chứ?

Dương Tịch nghe thấy

tiếng bước chân cô, quay đầu lại nói: “Lên giường ngủ thêm chút nữa đi, khi nào

có cơm anh gọi em!”

“Em đã ngủ cả buổi chiều

rồi, còn nằm thêm nữa chắc sẽ thành người đầu gỗ mất!” Diệp Phiên Nhiên bước

đến trước, mở nắp nồi, hỏi: “Đang nấu gì vậy? Thơm thế?”

“Canh cá chép.” Dương

Tịch giọng điệu bình thản: “Mẹ anh nói, người có thai phải ăn nhiều cá chép,

sau này con chúng mình mắt vừa đen vừa sáng, xinh phải biết!”

Diệp Phiên Nhiên giật

thót người, mặt nóng ran: “Anh nói với mẹ rồi à?”

“Ờ!” Dương Tịch bỏ dở việc

đang làm trên tay, bước đến trước mặt cô: “Mẹ muốn anh phải chăm sóc em thật

tốt, không được làm em giận, em đi lại bất tiện, Thanh minh không cần về thành

phố D, mẹ sẽ đến thăm chúng ta!”

“Cái gì?” Diệp Phiên

Nhiên kinh ngạc vô cùng, hai mắt tròn xoe: “Mẹ anh thực sự nói thế ư!”

Anh đưa tay, trìu mến véo

vào má cô, nói: “Lần trước anh gọi điện thoại về phát hiện thái độ của mẹ có

chuyển biến, giờ thì em có thai, mẹ lại càng không phản đối nữa!”

Diệp Phiên Nhiên cúi đầu

nhìn chiếc bụng bằng phẳng của mình, không khỏi xuýt xoa: “Dương Tịch, xem ra

tên nhóc này có thể diện hơn cả bọn mình!”

Dương Tịch hôn nhẹ lên

trán cô, nói: “Ngoài ra, còn một chuyện nữa, để con chúng ta có thể danh chính

ngôn thuận đến thế giới này, ý bố mẹ anh, mong chúng ta kết hôn vào ngày 1

tháng 5.”

“Hả?” Diệp Phiên Nhiên

lại kinh ngạc: “Như vậy thì có quá vội không? Em còn chưa thương lượng với bố

mẹ em nữa! Lần trước thì tiền trảm hậu tấu, lần này thì…”

“Anh cũng đã gọi điện cho

bố mẹ em, bố mẹ nghe em có thai đều không an lòng chút nào, đã đón chuyến tàu

hỏa chiều nay để đến đây!” Anh nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Chắc khoảng nửa tiếng

nữa là đến!”

“Dương Tịch!” Diệp Phiên

Nhiên thét lên trong kinh ngạc: “Anh hành động nhanh thật đấy. Em mới ngủ ba

tiếng đồng hồ, anh đã sắp xếp ổn thỏa bốn vị phụ huynh rồi.”

Dương Tịch ôm lấy cô, nói

lời tận đáy lòng: “Bởi vì, anh gấp rút muốn cưới em ngay chẳng thể đợi thêm

được nữa. Để đợi ngày này anh đã đợi mười năm rồi!”

Đưa mắt nhìn gương mặt

thanh tú rung động lòng người của cô, hàng lông mi rủ xuống, e lệ thẹn thùng,

phảng phất anh được trở về năm mười sáu tuổi, tình yêu tựa như ánh đèn ngọn

lửa, nhen nhóm tuổi thanh xuân man mác cô quạnh của anh.

Khi còn trẻ chúng ta đem

lòng yêu một người hoặc có lẽ chỉ là một suy nghĩ chợt thoáng qua nhưng để giữ

mối tình đó bên mình thì cần phải có sự nhẫn nại, lòng dũng cảm cùng sự kiên

trì. Từ năm mười sáu tuổi đến năm hai mươi sáu tuổi, từ cậu thiếu niên ngây ngô

đến cậu thanh niên trẻ trung hào hoa phong nhã. Năm xưa chính vì lòng dũng cảm

cố gắng phấn đấu quên mình, sự kiên quyết cố chấp suốt mười n cũng như trong

một ngày mới không bại trận trước khoảng cách thời gian cùng những trần tục thế

gian.

Anh luôn mong rằng, có

thể cùng người mình yêu nắm tay nhau đi hết quãng đời còn lại…

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cớ Sao Mãi Yêu Em
Chương 54

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 54
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...