Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Chương 51

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối cùng thì Diệp Phiên

Nhiên vẫn muộn giờ làm, không kịp tham dự cuộc họp sáng định kỳ.

Không những bị bác Tổng

phê bình mà tiền thưởng chuyên cần tháng này cũng đi tong, vậy mà cô chẳng tỏ

vẻ chán chường chút nào, gương mặt cả buổi sáng ánh lên nụ cười mỉm kỳ lạ, vẻ

mặt bối rối, thường thẫn thờ thất thần nhìn điện thoại.

Mạc Kỳ ngồi đối diện cô

ngẫm đi nghẫm lại cảm thấy rất lạ xưa nay luôn tỉnh táo bình tĩnh, rất hiếm khi

để lộ cảm xúc trên gương mặt, vậy mà, giờ đây, sắc mặt vui tươi sống động,

khiến cô lấy làm khó hiểu.

Nhân lúc Diệp Phiên Nhiên

đi rửa tay, Mạc Kỳ nhấc lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn làm việc, tùy ý mở

vài tin nhắn ra xem, lòng bối rối như tơ vò. Diệp Phiên Nhiên trong giờ làm

việc dám nhắn tin thân mật với trai, giờ ăn trưa nhất định phải tra khảo cô ấy

mới được!

“Diệp Phiên Nhiên, mình

hỏi cậu, có phải có bạn trai rồi không?” Tại phòng ăn của nhân viên, Mạc Kỳ

bưng khay cơm ngồi xuống trước mặt Diệp Phiên Nhiên: “Không được nói di mình

đâu nhé!”

Diệp Phiên Nhiên vội vàng

khai báo: “Đúng vậy!

“Đáng tiếc quá, mình còn

định giới thiệu tên bạn nối khố của bạn trai mình cho cậu!” Mạc Kỳ vội chuyển

đề tài: “Bọn cậu quen nhau thế nào? Coi mắt hay là tình cờ gặp trên phố, yêu

ngay từ cái nhìn đầu tiên?”

“Tình cờ gặp trên phố,

yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên?” Diệp Phiên Nhiên cười: “Cậu nhiễm tiểu thuyết

ngôn tình nặng rồi hay sao?”

“Mẫu người con gái sống

khép kín nội tâm như cậu, ngoài hai kiểu vừa nói trên thì lấy đâu ra thứ tình

yêu chớp nhoáng như thế chứ?” Mạc Kỳ phát huy đầy đủ trí tưởng tượng: “Đúng

rồi, lần trước trên mục quảng cáo tờ báo chiều, nhân dịp Lễ Tình nhân, có tổ

chức một buổi tiệc thành phố, chính là đại hội xem mắt tập thể. Lúc đó, cậu xem

rất chăm chú, chẳng lẽ nhân dịp cuối tuần lén lút đi báo danh tham gia hay

sao?”

“Anh ấy là bạn thời trung

học, cũng là mối tình đầu của mình.” Diệp Phiên Nhiên thật thà trả lời, Mạc Kỳ

là mẫu người bám dai bám dẳng, nếu không nói chân tướng sự thật, sau này đừng

hòng có những ngày tháng yên ổn, rồi cũng sẽ bị cô ta phiền nhiễu đến chết mất.

“Là anh chàng thời đại

học ấy à?” Mạc Kỳ sực nhớ bạn trai Giang Tuấn từng nhắc đến người này. “Rất

cao, rất bảnh trai, trước khi tốt nghiệp đại học chia tay phải không?”

“Cậu cũng ư?” Diệp Phiên

Nhiên rất đỗi ngạc nhiên.

“Mình nghe Giang Tuấn

nói, anh ấy và cậu là bạn cùng Đại học N!” Mạc Kỳ nói: “Bọn cậu gương vỡ lại

lành, nối lại tình xưa rồi sao?”

Diệp Phiên Nhiên gật gù,

lúc này, chiếc điện thoại trong túi cô báo hiệu tin nhắn đến.

Mạc Kỳ tò mò xúm lại xem,

thấp giọng đọc ngân nga: “Nửa tiếng sau giờ cơm, em phải nhớ uống thuốc. Bệnh

cảm còn chưa khỏi hẳn, không được ăn dầu mỡ và những món cay đâu nhé!”

“Trời ạ!” Cô vừa lắc đầu

vừa kinh ngạc: “Một buổi sáng mà gửi hơn chục tin nhắn, sao chịu nổi chứ?”

Mạc Kỳ nói giọng lớn

tiếng, đồng nghiệp ngồi bàn bên cạnh, ai nấy đều quay đầu lại nhìn. Diệp Phiên

Nhiên ngượng ngập vô cùng, cô cúi đầu nhấc lấy bát canh hòng che đậy một nửa

gương mặt ửng đỏ.

Trước khi tan sở, cô lại

nhận được tin nhắn của Dương Tịch: “Tan sở chưa em? Mình cùng đi ăn tối nhé!”

Để ngăn chặn sự xuất hiện

của Dương Tịch, tránh Mạc Kỳ náo loạn một phen, Diệp Phiên Nhiên kêu anh đừng

lái xe đỗ ngay trước cửa tòa nhà mà dừng xa xa bên đường.

Dương Tịch ngồi trong xe,

chờ cô đi từ bên kia đường băng xuyên qua đám đông ngùn ngụt.

Diệp Phiên Nhiên mặc bộ

trang phục công sở đen tuyền, trang điểm nhẹ, phong thái nho nhã, gương mặt

không nén nổi niềm vui sướng hòa cùng thái độ xấu hổ ngượng ngập. Dáng vẻ cô là

vậy, bất luận cô bao nhiêu tuổi thì từng cử chỉ thái độ của cô vẫn mãi gượng

gạo rụt rè, chẳng thể thoát được vẻ nhút nhát rụt rè của nàng thiếu nữ.

Năm xưa điều khiến anh

chung tình, rung động chính là cá tính đặc thù riêng của cô khiến người ta chỉ

dám ngắm nhìn từ xa mà chẳng dám tiếp cận. Anh bị cô quyến rũ hấp dẫn, chỉ còn

biết trao gửi tất thảy tình cảm sâu sắc nồng nàn của anh, khó lòng rứt ra được.

Cô chính là mối tình đầu tiên và đẹp đẽ của anh, cũng chính là người phụ nữ duy

nhất anh yêu quý nhất trên cuộc đời này. Sau bốn năm xa cách, cuộc tình này

chẳng những không hề phai nhạt mà trái lại càng thêm nồng nàn cuồng nhiệt hơn

trước đây. Vả lại, cả hai đều đã học được cách trân trọng, học được cách tôn

trọng tin tưởng lẫn nhau.

Hai người yêu nhau, thực

ra chẳng có gì khó khăn, điều thực sự gian khó chính là cuộc sống chung bên

nhau, chỉ khi có đủ niềm tin, sự tha thứ cùng lòng bao dung mới có thể khiến

tình yêu của hai người bền vững.

Diệp Phiên Nhiên chưa

bước đến gần thì anh đã mở cửa xe sẵn sàng, cô ngồi vào khoang ghế phụ, thắt

chặt dây an toàn, quay sang nhìn anh: “Đi ăn ở đâu?”

Đi đâu ăn mà không được,

quan trọng là đối tượng cùng đi ăn là ai mà thôi. Bọn họ lâu rồi không cùng đi

ăn tối, Dương Tịch từng ngỡ rằng chẳng còn cơ hội nào nữa.

“Em quyết định đi!”

“Ờ…” Diệp Phiên Nhiên suy

ngẫm, lộ vẻ mặt tinh nghịch: “Em muốn ăn lẩu cá cay!”

“Không được ăn cay!”

Dương Tịch tỏ vẻ bất mãn.

“Bệnh cảm tương đối khỏi

rồi, cả ngày nay em không bị ho!” Diệp Phiên Nhiên nói giọng van nài. Dương

Tịch hết cách chỉ biết thở dài, giọng điệu tràn ngập sự dịu dàng trìu mến:

“Được rồi, nghe lời em!”

Mối tình này, mất đi rồi

có lại, anh càng phải đối xử với cô chu đáo dịu dàng hơn nữa, càng nhẫn nại hơn

nữa.

Rất nhanh đã tìm thấy nhà

hàng, bọn họ chọn ngồi ở góc gần cửa sổ, bồi bàn phục vụ trà nước và thực đơn.

Dương Tịch chọn món lẩu cá cay rồi chọn thêm một vài món ăn nhẹ, tất cả đều là

những món Diệp Phiên Nhiên thích.

“Hay là chọn thêm món cá

kho sốt cà?” Diệp Phiên Nhiên nói. Đây là món Dương Tịch thích nhất.

chọn món cá rồi mà!”

Dương Tịch trả thực đơn cho bồi bàn: “Cứ vậy đi đã, gia vị thanh đạm chút, đừng

bỏ quá nhiều ớt bột.” Nếu Diệp Phiên Nhiên đã muốn ăn cay anh chỉ còn cách thỏa

hiệp cố gắng dặn dò đừng ăn cay quá.

Anh quay lại thì thấy

Diệp Phiên Nhiên gí sát mặt vào cửa kính, vẻ mặt chăm chú nhìn quang cảnh bên

dưới.

“Em đang nhìn gì thế?”

Anh tò mò hỏi.

“Thì người chuyển phát

nhanh đó, chạy xe phóng nhanh quá, va ngay vào người phía trước, cả người và xe

ngã sõng soài ra mặt đường, thật là thê thảm!”

Dương Tịch nghe lời miêu

tả của cô, không khỏi phì cười: “Em thích xem cảnh náo nhiệt thế kia à? Quả là

mẫu người điển hình thích cười trên sự đau khổ của người khác!”

Diệp Phiên Nhiên dừng

quan sát, tròng mắt trắng đen rõ rệt chăm chú nhìn anh.

“Làm em sực nhớ đến

chuyện trước kia, chính là mùa hè năm hai đại học, một buổi tối trời mưa rất

to, anh đã chở em trên chiếc xe đạp, rồi thì bọn mình ngã cái đùng… Còn nhớ

chứ?”

Tối đó, bọn họ xem xong

phim ra về, nửa chừng một cơn mưa bất chợt ập đến, mưa rất nặng hạt. Cả hai

người đều không mang theo áo mưa, cũng chẳng nghĩ đến chuyện trú mưa bên đường,

cứ ra sức đạp xe dưới cơn mưa, chạy mãi đến ngõ nhà Diệp Phiên Nhiên, bỗng một

chiếc xe mô tô trờ đến ngay phía góc cua, ánh đèn xe rực sáng đến lóa mắt.

Trong cơn hoảng loạn anh không kịp bóp phanh xe, đầu xe quẹo sang một bên, tông

ngay vào bức tường. Trong sự va chạm mạnh mẽ cùng sự hỗn loạn tột cùng, Dương

Tịch buột miệng hỏi câu đầu tiên: “Phiên Nhiên em không sao chứ?”

Diệp Phiên Nhiên cả người

ngã sõng soài trên mặt đất, vạt váy bị nước mưa thấm ướt, đầu tóc nhỏ giọt, bộ

dạng trông rất nhếch nhác. Dương Tịch càng thảm hơn cô, đầu gối cọ dưới đất

tróc một lớp da, môi sưng đỏ, cả thái dương cũng bị xây xát, máu lấm tấm bê bết

trên chiếc áo trắng. Chân bước xiêu vẹo, anh bước đến trước dìu Diệp Phiên

Nhiên đứng dậy, trông thấy cô bình an vô sự, thở phào nhẹ nhõm, anh nói: “Còn

may, còn may, không bị thương!

Nước mắt xộc thẳng vào

hốc mắt cô, không phải vì cơn đau đớn. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, từng hạt mưa

phùn dày đặc tuôn rơi. Khoảnh khắc đó, Diệp Phiên Nhiên không phân rõ được thứ

rơi trên mặt cô là mưa hay nước mắt.

***

Ánh mặt trời chạng vạng

tối xuyên qua cửa sổ hắt trên tấm trải bàn xanh điểm trắng. Hai người mải đắm

chìm trong dĩ vãng xa xăm, ánh mắt nhìn nhau nồng nàn say đắm. Trầm ngâm hồi

lâu, Dương Tịch đưa tay phủ lên mu bàn tay cô đang đặt trên bàn, từ tốn rõ ràng

nói: “Sao lại không nhớ chứ? Những chuyện trước kia, chẳng có chuyện nào là anh

không nhớ cả.”

Bàn tay Diệp Phiên Nhiên

đặt trong lòng bàn tay anh trong giây lát thì cô khẽ rụt lại, nói: “Đưa ví tiền

của anh cho em!”

“Làm gì?” Dương Tịch hỏi,

thấy cô không đáp trả, anh thật thà lôi chiếc ví từ trong túi ra, đưa cho cô.

Diệp Phiên Nhiên mở chiếc

ví ra, quả nhiên trông thấy bức ảnh đó, đằng sau biết “Dương Tịch và Diệp Phiên

Nhiên, 1314”. Đó là bút tích của Dương Tịch nhưng đều đã mơ hồ nhìn chẳng rõ

ràng nữa.

Cô lôi chiếc bút nước từ

trong túi xách của mình, viết lại hàng chữ đó, từng đường từng nét viết lại rõ

ràng, sau đó nhét bức ảnh trở lại ví. Ngẩng đầu, đối mặt trước đôi con ngươi

đen láy ngập tràn tình cảm, cô nói: “Đừng vứt bỏ nó nhé!”

Dương Tịch không nói lời

nào, vẫn tiếp tục nắm chặt tay cô, anh nắm quá chặt đến mức cô có thể cảm nhận

được cơn đau đớn khẽ khàng.

Sau bữa cơm tối, bọn họ

ra bờ sông, tay trong tay chậm rãi cất bước đi dạo trên con đê dài thăm thẳm.

Ánh đèn rực rỡ hai bên bờ sông, phản chiếu trên bề mặt nước đen nhánh sáng bóng

như gương làm tôn thêm vầng trăng sáng vằng vặc trên bầu trời khuya. Vẻ đẹp âm thầm

lặng lẽ này khiến người ta bất chợt có cảm giác mừng rỡ xuýt xoa trầm trồ: “Đêm

nay là biết đêm nào, mà em mừng rỡ xiết bao gặp chàng!”[13]

“Dương Tịch, đỡ em một

tay!” Diệp Phiên Nhiên phá tan bầu không khí lặng lẽ. Dương Tịch vẫn lặng lẽ

trầm ngâm suốt từ khi bước ra khỏi nhà hàng, nghe cô gọi, anh ôm lấy eo cô, cả

người ngồi xuống bên bờ đê, đôi bàn chân chao đảo loạng choạng, anh nói: “Tình

cảnh này khiến anh sực nhớ đến câu thơ của Tô Đông Pha.”

“Nguyện gắn bó bên nhau

đất trời vĩnh cửu, gửi gắm nỗi nhớ nhung qua ánh trăng nghìn trùng xa cách.”

Dương Tịch thấp giọng ngân nga.

Cô khẽ gọi anh: “Có phải

anh có điều gì muốn nói với em không?” Cả buổi tối nay, dáng vẻ trầm ngâm khó

hiểu, sự đấu tranh giằng xé cùng sự chần chừ lưỡng lự đều hiện ngay trên khuôn

mặt anh.

Dương Tịch ngẩng đầu nhìn

cô, vẻ mặt nghiêm túc: “Phiên Phiên, em thực sự đã sẵn sàng chưa? Em muốn ở bên

anh chứ?”

Diệp Phiên Nhiên nheo đôi

mắt lộ dáng vẻ mơ màng.

“Trước khi từ Mỹ về, anh đã

tự nhủ với chính mình.” Dương Tịch nghiêm túc nhìn cô chăm chú: “Người anh cần

không chỉ đơn thuần là người yêu mà còn là người vợ có thể cùng anh chia sẻ

đắng cay ngọt bùi, cùng kề vai sát cánh bên anh suốt cả cuộc đời, bất kể gặp

phải trắc trở khó khăn gì thì người đó vẫn sẽ ở bên anh, mãi mãi không lùi

bước. Bởi lẽ chúng ta đều chẳng còn trẻ trung nữa, còn có thể chịu đựng trắc

trở bao nhiêu năm nữa đây? Anh không muốn chịu đựng sự xa cách biệt ly và đánh

mất em thêm một lần nữa!”

Đáy mắt Diệp Phiên Nhiên

chợt hấp háy vẻ xúc động cùng sự kinh ngạc. Lời nói đơn sơ mộc mạc của Dương

Tịch hàm chứa nỗi đau đớn đến sâu sắc. Chia tay nhau bốn năm, những đau thương

cùng dằn vặt mà anh chịu đựng tuyệt nhiên không ít hơn cô là bao. Thứ anh cần

không chỉ là lời thề non hẹn biển son sắt mà còn cả sự kiên định, vững chắc

cùng lòng dũng cảm của cô.

“Phiên Phiên, em làm được

chứ?” Dưới ánh trăng sáng trong như nước, anh khoác vai cô, ánh mắt khẩn khoản

nhìn côDiệp Phiên Nhiên chìa ngón tay thon dài xoa vầng trán rộng, sống mũi cao

cùng làn môi mềm mại của anh rồi dừng lại trước chiếc cằm hình vòng cung thanh

thoát xinh xắn, đôi mắt cô và anh nhìn nhau, ánh mắt chứa chan vẻ cứng rắn mà

dịu dàng.

“Cuộc sống có rất nhiều

điều không như ý muốn, bao gồm cả những trắc trở và khó khăn mà chúng ta không

thể nào lường trước được. Thế nhưng, nếu như em đã chọn anh, người em yêu là

anh, thì em phải dũng cảm đối mặt với sự thật, không nề hà khó khăn, dù cho con

đường dài phía trước với trăm ngàn gian khổ hiểm nguy em cũng nguyện nắm tay

anh cùng nhau bước đi. Bởi lẽ cuộc sống không có anh, với em mà nói, chỉ là bãi

đất sa mạc hoang vu.”

Dương Tịch trố mắt nhìn

cô, hệt như đang nhìn một người xa lạ. Thật khó mà tin được những lời lẽ này

được thốt lên từ chính miệng cô. Anh hoàn toàn không quen biết Diệp Phiên Nhiên

đứng trước mặt anh với cá tính chân thành, dũng cảm thẳng thắn nhưng lại càng

thu hút anh, khiến anh xao lòng.

Bàn tay anh khẽ dùng sức,

cô khẽ nghiêng người, làn môi anh khẽ chạm vào môi cô, nỗi xúc động cùng niềm

mê muội, tất thảy đều hòa thành những nỗi niềm yêu thương ngập tràn lẫn nỗi đau

xót đến ngọt ngào.

Anh yêu cô, vốn dĩ không

nên để cô gánh chịu nỗi khổ sở ấm ức.

Hạnh phúc đến rất nhanh,

không thể tưởng tượng nổi, khiến Diệp Phiên Nhiên mãi một lúc sau vẫn chẳng tài

nào tin được.

Bởi lẽ họ đã từng lạc mất

nhau, càng quý trọng nhau, trân trọng nhau hơn nữa, dường như chính là để bù

đắp lại khoảng thời gian bốn năm lãng phí. Họ ngày càng ngọt ngào ngày càng hòa

hợp nhau hơn cả trước kia. Có đôi lúc, không cần nói gì, chỉ cần ánh mắt lướt

qua, cũng đã đủ hiểu đối phương đang nghĩ gì.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cớ Sao Mãi Yêu Em
Chương 51

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 51
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...