Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Diệp

Phiên Nhiên không thiện cảm nhưng cũng chẳng ác cảm với Dương Tịch. Cô không

trò chuyện với cậu bởi vì thực sự chẳng có gì đáng nói.

Dương

Tịch dáng người cao ráo đẹp trai, lại mang chút dáng vẻ thanh cao. Cậu chính là

đề tài bàn tán nhiều nhất của đám nữ sinh. Diệp Phiên Nhiên tự nhận mình là

người “làm nền”, vì vậy cách đối nhân xử thế với những nhân vật trung tâm làm

mưa làm gió chính là tránh càng xa càng tốt.

vốn ngỡ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có dịp kết bạn cùng cậu nam sinh này. Sau kỳ

kiểm tra giữa kỳ, thầy Cao xếp cô ngồi ngay hàng ghế phía trước Dương Tịch. Đây

là cơ hội khiến các bạn nữ sinh khác đố kỵ ngưỡng mộ thì đối với Diệp Phiên

Nhiên lại là sự sỉ nhục và trừng phạt. Nếu như cô không học hành tụt dốc thì

chẳng phải ngồi ở hàng ghế thứ hai từ dưới đếm lên.

Với

tâm lý chán chường ủ rũ ấp ủ trong lòng, cô làm sao có thể ung dung thoải mái

tiếp xúc cùng Dương Tích – một nam sinh xuất sắc chứ? Thậm chí cô còn lờ mờ cảm

thấy Dương Tịch vốn coi thường mình. Lẽ dĩ nhiên ý nghĩ này này không phải xuất

phát từ thái độ lạnh nhạt của Dương Tịch đối với cô, mà chính là do cảm giác tự

ti chôn sâu tận đáy lòng của cô mà ra.

Để

ý, cô nhận thấy Dương Tịch chẳng khác gì những bạn nam sinh khác. Vào giờ học,

cậu cũng hay tán dóc, giở trò chòng ghẹo. Sau giờ học thì cậu cùng nhóm Trần

Thần nói cười đùa giỡn. Diệp Phiên Nhiên thừa nhận rằng cậu rất đẹp trai, khi

cười để lộ hàm răng trắng muốt, đôi mắt sáng rực thế nhưng khi cậu không cười,

ánh mắt lại lóe lên nhìn sắc nhọn.

Hoàn

cảnh gia đình Dương Tịch khá giả, bố mẹ đều là cán bộ công nhân viên chức. Ông

nội cậu nguyên quán tại tỉnh Sơn Đông, hai mươi tuổi đã tham gia cách mạng, sau

này là bí thư tỉnh ủy đầu tiên của thành phố D dưới sự chỉ huy của đại quân

giải phóng miền Nam. Ông ngoại cậu là người Bảo Bình - Hà Bắc, cán bộ hưu trí

quân đội, cấp bậc thiếu tướng. Dương Tịch từ nhỏ đã lớn lên trong khuôn viên

quân đội tỉnh ủy trực thuộc trung ương, ngay từ lúc nhỏ, cung cách cao quý đã

hình thành trong con người cậu. Tuy cậu sinh ra tại miền Nam nhưng lại là người

gốc Bắc, vóc dáng cao ráo hơn người, tính tình phóng khoáng, tiếng phổ thông

cũng nói chuẩn hơn mọi người, giọng nói rõ ràng mạch lạc với chất giọng miền

Bắc đặc sắc.

Thực

ra, Diệp Phiên Nhiên rất thích nghe Dương Tịch trò chuyện, nhất là những lúc

cậu và Trần Thần kẻ tung người hứng ở hàng ghế sau, hay những lúc họ đấu võ mồm

cùng nhau thường khiến cô chẳng thể nén được cơn buồn cười.

Diệp

Phiên Nhiên không giỏi môn toán, lẽ dĩ nhiên là vì cô học lệch, khả năng tư duy

logic không phát triển, việc này có mối liên quan nhất định đến giáo viên dạy

môn toán. Thầy Lý có tật nói lắp, mỗi khi thầy căng thẳng thì liền lắp ba lắp

bắp. Vả lại, thầy không phải là người bản xứ, giọng thầy phát âm tiếng địa

phương rất nặng, ngôn từ tối nghĩa khó hiểu. Thông thường khi tiết học kết

thúc, Diệp Phiên Nhiên chẳng hiểu mô tê gì, nghe bài giảng của thầy thực sự vất

vả vô cùng.

Buổi

sáng tiết đầu tiên là môn toán, thầy Lý nói từ “chim”, Diệp Phiên Nhiên lắng

nghe mơ màng muốn ngủ gục. Cô miễn cưỡng lấy lại tinh thần, đưa mắt nhìn chăm

chăm vào tấm bảng đen để hai mi không dán vào nhau.

Sau

lưng cô, Dương Tịch xoay sang hỏi Trần Thần: “Cậu cảm thấy bộ dạng của thầy Lý

trông giống cái gì?”

Trần

Thần đang lén đọc tiểu thuyết Cổ Long, nghe Dương Tịch hỏi bèn ngẩng đầu liếc

mắt về phía bục giảng. Thân hình thầy Lý thấp tròn, chiếc bụng to bè, lúc này

một tay thầy chống nạnh, một tay chỉ lên bảng.

“Có

giống ấm trà không?” Dương Tịch thấp giọng gợi ý. Trần Thần không xem tiểu

thuyết nữa, mắt dán chặt vào thầy Lý, càng nhìn cà buồn cười.

“Thầy

chẳng những giống ấm trà mà còn giống ấm trà hấp sủi cảo nữa cơ.” Dương Tịch

tiếp lời.

“Là

sao?” Trần Thần vẫn chưa hiểu.

Diệp

Phiên Nhiên ngồi đằng trước đã hiểu ra, chẳng thể nén nổi cơn buồn cười, chẳng

phải có đủ chủ ngữ vị ngữ đó sao? Gọi là “ấm trà hấp sủi cảo” nghĩa là - bên

trong có đủ - nhưng trút không ra. Thật ra, Dương Tịch đang châm biếm thầy Lý

giảng bài quá tệ.

Chỉ

số IQ của Dương Tịch rất cao, chửi mắng người khác không cần dùng những từ tục

tĩu nhưng một phát trúng ngay đích. Diệp Phiên Nhiên có cảm giác, tuy rằng

Dương Tịch suốt ngày túm tụm bên đám “rỗi hơi” Trần Thần và Miêu Khả Ngôn nhưng

thật ra ý chí của cậu rất cao. Nói cách khác, cậu chưa chắc đã để mắt đến loại

người như Trần Thần. Cậu thuộc tuýp người quá đỗi thông minh rất mực nho nhã.

Bất luận khi cậu mỉm cười trông rạng rỡ đến đâu đi chăng nữa thì cô cũng chẳng

coi cậu là chàng thanh niên “hot boy” tỏa sáng, cũng hệt như dẫu cho cậu có mỉm

cười thì ánh mắt vẫn mãi mãi lạnh lùng cao ngạo.

Tuy

chưa bao giờ nói một câu một lời nào cùng Dương Tịch nhưng cô vẫn có thể nhìn

thấu được chàng nam sinh này. Trần Thần làm việc xấu gì cũng đều có phần của

Dương Tịch vả lại cậu còn là kẻ đầu sỏ, nhưng cậu ỷ vào sự quý mến của thầy cô

nên xưa nay chưa từng phải chịu phạt. Trần

Thần luôn là chú dê chịu tội thay cậu. Diệp Phiên Nhiên cảm thấy con người

Dương Tịch khá nham hiểm, gian xảo. So ra mà nói, Trần Thần tuy xấu xa trái lại

còn đáng yêu hơn cậu một chút. Nếu có thể lựa chọn giữa hai người, cô sẽ chọn

làm bạn với Trần Thần, còn Dương Tịch thì nên tránh càng xa càng tốt.

Hết

học kỳ một, hai người họ phận ai nấy lo, việc ai nấy làm. Diệp Phiên Nhiên có

nằm mơ cũng chẳng ngờ đến có ngày gã nam sinh lạnh lùng cao ngạo đó lấy bản thân

cô ra làm đối tượng để đùa giỡn.

“Sao

cậu ta lại làm vậy?” Cô lúng túng hỏi Cố Nhân.

“Ai

mà biết!” Cố Nhân có chút phẫn nộ, nói: “Con người cậu ta luôn luôn ỷ mạnh hiếp

yếu! ”.

Cố

Nhân vô cùng căm phẫn với hành vi gian xảo cấu kết của Dương Tịch và Trần Thần,

trong lớp mặc sức muốn làm gì thì làm. Thế nhưng mặc cho cô xách động cổ xúy

thế nào thì Diệp Phiên Nhiên cũng chẳng có can đảm chất vấn Dương Tịch.

Diệp

Phiên Nhiên tiếp tục công việc trực nhật, quét nhà, lau cửa sổ, lau bàn. Lúc

lau bàn học của Dương Tịch, lòng cô không khỏi phiền muộn. Cô ra sức chà mạnh,

hận một nỗi muốn khoét một lỗ trên bàn. Cố Nhân đứng đằng kia trông thấy, không

nhịn đươc cất tiếng hỏi: “Này, rốt cuộc là vì cậu ghét Dương Tịch hay là thích

cậu ta mà lau bàn sạch sẽ thế hả?!”

Mặt

Diệp Phiên Nhiên nóng ran, cô hoảng hốt ném chiếc giẻ lau sang một bên, không

cẩn thận chạm vào chồng sách nhét trong ngăn bàn của cậu. Lúc khom lưng nhặt

sách, cà xấp giấy viết thư rơi từ trong sách Dương Tịch ra, rớt trên mặt đất,

màu mực nước hồng phấn làm đôi mắt cô nhức nhối.

chết lặng hồi lâu mới nhặt từng quyển sách trên mặt đất lên.

Lúc

này cửa mở ra, là Dương Tịch và Trần Thần. Họ vừa chơi bóng rổ xong, khắp người

nhễ nhại mồ hôi, trở lại lớp học để lấy túi xách.

“Này,

cậu làm gì vậy?” Trần Thần đứng sau lưng cô, hỏi giọng ác ý.

Diệp

Phiên Nhiên đang ngồi xổm toàn thân khẽ run rẩy, cô đứng ngay dậy, thấp giọng

nói: “Xin lỗi, hôm nay đến phiên tôi trực nhật.”

Trần

Thần không định dừng ở đó, giọng điệu lấn át: “Trực nhật thì có thể lục tung đồ

đạc của người khác sao? Chẳng lẽ cậu muốn ăn trộm?” Diệp Phiên Nhiên vừa xấu hổ

vừa buồn bực, tức tối vô cùng nhưng chẳng thể nói nên lời.

Cố

Nhân quả thực nhìn không lọt mắt, tiến lại gần nói: “Cậu ấy không cố ý đâu, các

cậu đừng bắt nạt người thật thà!”

“Can hệ gì đến cậu!” Trần

Thần khinh khỉnh cười khẩy: “Sửu bát quái, đồ con gái con lứa như đàn ông!”

Cố Nhân cảm thấy máu dồn

lên tận não, cô chụp mạnh lấy hộp bút trên bàn ra sức nện vào đầu Trần Thần.

Diệp Phiên Nhiên sợ đến nỗi

mặt cắt không còn giọt máu, cô không muốn Cố Nhân vì cô mà nảy sinh xung đột

với nam sinh trong lớp, lại càng không muốn xảy ra chuyện đổ máu, cô bất giác

hét lên, giọng thất thanh: “Cố Nhân, đừng!”

Lời vừa dứt thì Dương

Tịch đã lao sấn sổ đến trước, cậy thế chiều cao của mình cậu giật chiếc hộp bút

từ tay Cố Nhân.

Cố Nhân mặt đỏ gay, thét

lên với Dương Tịch, giọng khiêu khích: “Sao nào, lớp trưởng cũng muốn đánh nhau

hay sao?”

“Xưa nay tôi không đánh

con gái bao giờ!” Dương Tịch bình thản đáp, thu dọn hộp bút cùng mấy cuốn sách

trên bàn vào cặp. Khi nhặt đến xấp giấy viết thư, cậu không khỏi ngẩn người, từ

từ ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên mặt Diệp Phiên Nhiên.

Diệp Phiên Nhiên ngước

mặt lên nhìn trân trân vào cậu nam sinh cao hơn mình một cái đầu, nói từng câu

từng chữ: “Dương Tịch, lá thư đó là cậu viết hả?”.

“Thư nào?” Trần Thần đứng

cạnh lấy làm lạ hỏi: “Dương Tịch mà viết thư cho cậu á?”

“Cậu ta đã làm gì, tự cậu

ta hiểu rõ!”

Dương Tịch lặng lẽ không

nói lời nào, Diệp Phiên Nhiên càng khẳng định bức thư tình đó thực sự do cậu ta

viết. Trong

lớp tám trung học năm nhất, ai mà không biết, Dương Tịch biết mô phỏng bút tích

của người khác. Có lần bài kiểm tra tiếng Anh của Trần Thần dưới điểm trung

bình, chính Dương Tịch đã giả mạo chữ ký của phụ huynh lừa dối thầy cô giáo

trót lọt.

Lẽ ra cô phải sớm nhận ra chứ, khi đó niềm phấn khởi

choáng hết tâm trí của cô, vừa nhìn thấy hai chữ Thẩm Vỹ liền ngỡ rằng chính

cậu thổ lộ tình cảm với mình.

Trần

Thần đưa mắt nhìn Diệp Phiên Nhiên, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt kiên cường,

vẻ mặt điềm nhiên đúng mực. Hắn quay sang nhìn Dương Tịch, vẻ mặt cậu ta bí

hiểm khó hiểu, đôi con ngươi đen nhánh lóe tia sáng trong veo.

“Người

anh em, rốt cuộc là chuyện gì thế? Cậu bắt đầu để mắt tới con nhỏ xấu xí quê

mùa đó từ bao giờ thế?”

“Không

sai, bức thư là tôi viết, vậy thì sao nào?” Dương Tịch nhìn từ trên cao xuống,

cúi đầu liếc nhìn Diệp Phiên Nhiên, chớp chớp mắt, bỗng chốc cậu nhoẻn nụ cười

gian xảo mỉa mai: “Diệp Phiên Nhiên, tôi khuyên cậu bớt tưởng tượng hão huyền

đi, Thẩm Vỹ không thích cậu đâu!”

Diệp

Phiên Nhiên tính tình hiền hậu yếu đuối đến đâu thì sức nhẫn nhịn cũng có giới

hạn. Cô căm phẫn nhìn chăm chăm vào gương mặt thanh tú cười như không cười của

cậu ta, cô thực sự chỉ mong mình có lòng dũng cảm như Cố Nhân nện chiếc hộp bút

vào đầu cậu ta.

“Sao

cậu biết cậu ta không thích tôi?” cô nắm chặt lấy nắm tay, hít một hơi thật

sâu, từ tốn nở nụ cười, đáp: “Bắt đầu từ mai tôi sẽ ở bênThẩm Vỹ!”.

Dương

Tịch kinh ngạc nhìn cô, ráng trời chiều vàng nhạt ngoài cửa sổ chiếu vào, lần

đầu tiên cậu phát hiện ra vẻ đẹp của cô.

Một

vẻ đẹp dung dị mà kiên cường

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cớ Sao Mãi Yêu Em
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...